Chương 60: Viện Nghiên Cứu (6)
Hành lang bên phải tầng ba.
Ngu Thiên Tinh dẫn người dọn từng phòng một, càng về sau càng thuận tay.
Tống Chấn, Trần Tiểu Vũ, Giả Thừa Hạo ba người đã phối hợp rất ăn ý, ai xông lên trước, ai bù nhát cuối, chẳng cần ai chỉ huy. Tiền Đóa Đóa tung sát thương cộng dồn vừa đúng lúc, ai cần thì thêm cho người đó. Lâm Lực và Lão Ngô bảo vệ Từ Thái Tĩnh cùng Liễu Tự, thỉnh thoảng bắn bù vài phát, vững vàng vô cùng.
Ngu Thiên Tinh đi cuối cùng, gần như không cần ra tay.
Một giờ sau, hành lang bên phải đã dọn sạch.
– Chị, dọn xong rồi, đây là phòng cuối cùng! – Tống Chấn gọi với.
Ngu Thiên Tinh liếc nhìn, ba con tang thi nằm trên đất, Lão Ngô đang lấy tinh hạch.
– Nghỉ năm phút, rồi tập hợp ở nhà ăn.
Hành lang bên trái.
Bạch Trạch đi sau đội ngũ, vẫn bộ dạng thong thả như thường.
Nhưng người Đức Thanh lần này hiệu quả hơn hẳn.
Vương Lỗi dẫn đầu, Tống Tuyết mở đường, Trương Điềm và Trần Thần phối hợp, bốn người càng lúc càng ăn ý, tốc độ giết tang thi nhanh hơn gấp đôi, thậm chí hơn thế.
Bạch Trạch thỉnh thoảng nhìn một cái, rồi ngáp một cái.
Tống Tuyết đi phía trước, nhưng thỉnh thoảng vẫn quay đầu lại.
Bạch Trạch vẫn thế, hai tay đút túi, vẻ thản nhiên, nhưng cậu giống như được tách ra một lớp riêng vậy, sạch sẽ, sáng sủa, tuấn tú.
Cô cúi nhìn bộ đồ dính đầy máu bẩn trên người, trong lòng dâng lên một nỗi bực bội – lúc này cậu ấy nhất định thấy hình ảnh của cô thật tệ.
– Tống Tuyết, bên trái! – Vương Lỗi hét.
Tống Tuyết hoàn hồn, lưỡi đao băng chém xuống con tang thi bên trái.
Một giờ sau, hành lang bên trái cũng dọn xong.
Hai bên tập hợp trước cửa nhà ăn nhỏ ở giữa tầng ba.
Ngu Thiên Tinh dẫn người từ bên phải sang, Vương Lỗi dẫn người từ bên trái qua.
Tống Chấn ngồi phịch xuống đất.
– Mệt chết mất…
Trần Tiểu Vũ cũng dựa cả người vào tường.
– Băng chùy của em bắn gần hết rồi.
Giả Thừa Hạo cười khờ khạo.
– Em vẫn ổn.
Phía Đức Thanh cũng chẳng khá hơn là bao. Vương Lỗi đẫm mồ hôi, Trần Thần mặt trắng bệch, Trương Điềm và Tống Tuyết dìu nhau dựa vào tường thở dốc.
Chỉ có Bạch Trạch vẫn giữ vẻ thong thả đó, hai tay đút túi, chẳng một giọt mồ hôi.
Cậu bước tới bên Ngu Thiên Tinh.
– Thiên Tinh, bên mình dọn sạch rồi, hơn ba mươi con.
Ngu Thiên Tinh gật đầu, nhìn sang Liễu Tự.
– Trong nhà ăn còn bao nhiêu?
Liễu Tự nhắm mắt cảm ứng vài giây.
– Hơn hai mươi con, nhiều nhất là quanh chiếc bàn tròn lớn cuối phòng.
Ngu Thiên Tinh gật đầu.
Cô nhìn mọi người.
– Ai dị năng tiêu hao quá mức thì ở ngoài nghỉ.
Cô quét mắt một vòng, ước lượng trạng thái dị năng của từng người.
– Tống Chấn, Giả Thừa Hạo, Vương Lỗi, Trần Thần, bốn người theo tôi vào. Bạch Trạch mở lĩnh vực, Tiền Đóa Đóa phụ trách cộng dồn sát thương.
Trần Tiểu Vũ sững người.
– Chị, thế còn em?
– Băng chùy của em bắn gần hết rồi, ở ngoài nghỉ đi.
Trần Tiểu Vũ gật đầu, không nói thêm.
Cánh cửa nhà ăn vừa được đẩy ra, lĩnh vực tuyệt đối đã triển khai.
Hơn hai mươi con tang thi cấp hai trong lĩnh vực tuyệt đối, động tác chậm chạp hẳn.
Ngu Thiên Tinh đi đầu, từng tia điện tím liên tiếp bắn ra.
Gậy bóng chày của Tống Chấn giáng xuống, một con ngã gục. Tường đất của Giả Thừa Hạo dựng lên, chặn hai con lao tới từ bên hông. Trần Thần vận dị năng, cường hóa cây gậy bóng chày và cây thương đất.
Tiền Đóa Đóa đứng phía sau, cộng dồn sát thương cho từng người. Vương Lỗi cũng dùng công kích tinh thần lên bọn tang thi, khiến chúng vốn đã chậm lại càng chậm hơn.
Bảy người phối hợp, mười phút sau, con tang thi cuối cùng cũng ngã xuống.
Lão Ngô bắt đầu lấy tinh hạch, Tiền Đóa Đóa thu vào ba lô.
– Dọn xong rồi. – Ngu Thiên Tinh nói.
Đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng thét chói tai.
– Cứu mạng! Cứu mạng!
Ngu Thiên Tinh quay đầu lại.
Cao Đại Cường, Cao Đại Tráng, Hồ Kiều Kiều từ cửa cầu thang lao ra, mặt mày hoảng loạn, chật vật không chịu nổi. Sau lưng họ, bảy tám con tang thi đang đuổi theo.
Ngu Thiên Tinh nhíu mày, thầm chửi một tiếng đồ ngu. Kêu to như vậy, định tập hợp tang thi các tầng về đây mở đại hội chắc?
Trước đó còn nói mỗi bên dọn một nửa, vậy mà lúc dọn sạch tang thi tầng hai vẫn chẳng thấy ba người Cao Đại Cường đâu, Ngu Thiên Tinh đã đoán bọn họ trốn đi tìm chỗ nào đó. Giờ nhìn lại, ngoài vẻ hoảng loạn chật vật ra, trên người bọn họ chẳng dính chút máu nào, suy đoán đó liền được xác nhận.
Khi Cao Đại Cường và đồng bọn gần chạy tới cửa nhà ăn, thấy mấy người đứng đó, ánh mắt hắn lướt qua Liễu Tự rồi Từ Thái Tĩnh, cuối cùng một phát túm lấy Liễu Tự – người trông có vẻ dễ bắt nạt nhất.
Hắn đẩy mạnh cô về phía lũ tang thi sau lưng. Liễu Tự trở tay không kịp, bị đẩy loạng choạng lao thẳng về phía đám tang thi.
Sắc mặt cô trắng bệch, đến tiếng kêu cũng không phát ra được.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người lướt qua.
Lão Ngô.
Dị năng tốc độ của ông bùng nổ hết công suất, trong nháy mắt xông tới bên Liễu Tự, kéo cô né sang một bên.
Đám tang thi kia vồ hụt, sững lại một nhịp, rồi bất chấp tất cả lao về phía những người đứng ở cửa.
Ba người Cao Đại Cường chạy vào trong, thấy lũ tang thi đã chuyển mục tiêu, cười ha hả. Nhưng vừa quay đầu lại liền thấy Ngu Thiên Tinh với vẻ mặt âm trầm.
Dòng điện trong tay cô nổ lách tách như pháo hoa, giọng nói lạnh băng:
– Cút ra ngoài, tự mình giải quyết.
Cao Đại Cường rụt người lại:
– Dựa vào cái…
Lời còn chưa dứt, dòng điện trong tay Ngu Thiên Tinh đã thiêu rụi thi thể một con tang thi dưới đất thành tro.
– Sao? Mày muốn chết ngay trong tay tao à?
Cao Đại Cường sợ tới mức hai chân run cầm cập. Sức sát thương trước mắt đáng sợ hơn nhiều so với những gì hắn xem trong video.
Hắn cứng miệng:
– Đi thì đi! Vương Lỗi, mấy người theo tao ra ngoài!
Vương Lỗi và mấy người kia rõ ràng có chút do dự, nhưng Cao Đại Cường đe dọa:
– Nếu tụi mày không đi, tao mà về tới Đức Thanh, sẽ không tha cho tụi bây.
Mấy người do dự một hồi, cuối cùng vẫn đi theo Cao Đại Cường và Cao Đại Tráng ra ngoài.
Cái đám người Đức Thanh này, từ khi vào viện nghiên cứu đến giờ, cuối cùng cũng lần đầu phối hợp giết tang thi.
Nhưng thêm hai người Cao Đại Cường vào, phối hợp rõ ràng tệ hơn, tốc độ giết tang thi càng chậm.
Hơn hai mươi phút sau mới xử lý xong đám tang thi kia.
Đến khâu chia tinh hạch, mấy người không thống nhất được ý kiến. Cuối cùng, tám con tang thi, Cao Đại Cường lấy bốn viên, bốn người kia mỗi người một viên.
Tuy Vương Lỗi bọn họ mỗi người chỉ được một viên, nhưng đó là của riêng mình, không cần nộp lên, nên vẻ mặt ai cũng hớn hở.
Cao Đại Cường mệt lử, ngồi phịch xuống hành lang, vừa thở hổn hển vừa nhìn mấy thi thể tang thi dưới đất, rồi lại nhìn về phía cửa nhà ăn.
Ngu Thiên Tinh từ trong nhà ăn đi ra.
Trên mặt cô không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt lạnh đến mức có thể đóng băng kẻ khác.
Cô bước tới trước mặt Cao Đại Cường.
– Vừa nãy mày đẩy Liễu Tự bằng tay nào?
Ánh mắt Cao Đại Cường có chút không tự nhiên, nhưng vẫn cứng miệng:
– Tao… tao cũng bất đắc dĩ… cô ta chặn đường tao…
– Tay nào? – Giọng Ngu Thiên Tinh càng lạnh hơn.
Cao Đại Cường bĩu môi, đứng dậy phủi bụi trên mông:
– Chán hợp tác với mấy người lắm, thà đi riêng cho khỏe.
Vừa nói vừa vẫy Cao Đại Tráng và Hồ Kiều Kiều định đi, nhưng vừa quay người.
Hai luồng điện tím từ lòng bàn tay Ngu Thiên Tinh bắn ra, trong chớp mắt xuyên thủng cả hai bàn tay Cao Đại Cường.
Cao Đại Cường rú lên một tiếng thảm thiết, cả người văng ra đập vào tường, rồi trượt xuống nằm sấp dưới đất co giật. Mỗi lòng bàn tay thủng một lỗ, viền quanh cháy đen, trông như hai cái lỗ đen nhỏ.
– Á á á á… con khốn kiếp!
Ngu Thiên Tinh bước tới, đứng trên cao nhìn xuống hắn. Dòng nước trong tay cô ngưng tụ thành hình mũi tên.
Từ từ chĩa về phía đầu Cao Đại Cường, khóe môi Ngu Thiên Tinh nhếch lên một nụ cười ác ý:
– Sao? Ngay cả cái đầu này cũng không muốn giữ nữa à?
Cao Đại Cường từng xem video Ngu Thiên Tinh dùng dị năng thủy hút khô người khác, lúc này không dám ho he thêm nửa câu.
– Xin lỗi, xin lỗi! Cô chủ, xin đừng giết tôi! Tôi sai rồi, tôi không nên động vào người của cô, xin tha mạng!
Nói xong cũng chẳng màng thể diện, vội giơ cả hai tay lên, dập đầu xuống đất thình thịch.
Ngay khi Ngu Thiên Tinh chuẩn bị động thủ kết liễu Cao Đại Cường, Tống Tuyết lên tiếng:
– Cô Ngu, tha cho anh ta đi.
Trương Điềm cũng tỏ vẻ không đồng tình:
– Anh ta dù có sai, nhưng anh ta là người, đâu phải tang thi.
Thấy Ngu Thiên Tinh quay đầu nhìn hai người với vẻ khó hiểu, Trương Điềm thở dài khuyên tiếp:
– Cô Ngu, tận thế rồi, chúng ta giết tang thi là vì sinh tồn, bất đắc dĩ. Nhưng giết đồng loại, đó là hủy diệt nhân tính. Cao Đại Cường có sai, nhưng xét theo pháp luật, anh ta cũng không đến mức phải chết…
Ngu Thiên Tinh không muốn nghe mấy lời đạo lý của cô ta, cũng chẳng buồn tranh cãi.
Dù sao cô là người đã sống mười năm trong mạt thế, người và tang thi đối với cô mà nói thật ra chẳng còn khác biệt. Nhưng bọn họ thì không giống – đây mới là tháng thứ ba họ bước vào mạt thế, họ vẫn tin vào pháp luật, vẫn chưa thể xuống tay giết người. Những điều đó cô có thể hiểu.
Ngu Thiên Tinh thu tay lại, đi về phía nhà ăn.
Cao Đại Cường nằm sấp dưới đất, toàn thân đau nhức, nhưng vẫn còn sống.
Nhìn bóng lưng Ngu Thiên Tinh, trong mắt hắn lóe lên một tia hận ý.
Trương Điềm bước tới đỡ hắn dậy:
– Các người đi đi. Hôm nay tôi giúp anh, coi như trả ơn trước kia mỗi lần tôi tăng ca, anh đều tuần tra quanh chỗ tôi, khiến tôi yên tâm.
Cao Đại Cường sững người. Hắn chỉ là muốn xem con mụ này lúc nào tan làm một mình, rồi… nhưng con mụ này cứ hễ ra khỏi cổng trường là gọi taxi, hại hắn mãi chẳng tìm được cơ hội.
Không ngờ hiểu lầm đẹp đẽ này lại cứu hắn một mạng.
Cao Đại Cường cũng làm bộ đứng đắn:
– Cô Trương, cô là người tốt. Tôi khuyên cô nên cẩn thận với người phụ nữ đó.
Trương Điềm gật đầu, ra hiệu đã biết.
Cao Đại Tráng và Hồ Kiều Kiều co rúm trong góc, không dám thở mạnh.
Lão Ngô đứng bên cạnh, nhìn ba người bọn họ, sốt ruột quát:
– Đứng dậy, đừng có giả chết! Cả ba cút ngay cho khuất mắt!
Cao Đại Cường nghiến răng, từ từ bò dậy.
Hắn liếc nhìn lòng bàn tay mình. Không sao, chỉ cần có dị năng trị liệu, tay hắn sau này vẫn lành được.
Hắn cúi đầu, nuốt cục hận xuống đáy lòng.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Nhưng hắn nhớ kỹ rồi.
