Chương 7: Nhà bác cả lại đến rồi
Ngày hai mươi tháng mười một.
Đếm ngược: còn hai ngày.
Mọi thứ dường như đã sẵn sàng, không biết nhà bác cả thế nào rồi.
Ngu Thiên Tinh mở chiếc điện thoại riêng mà cô đã tắt từ sau khi đi công chứng.
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên liên tục...
Ngay giây tiếp theo, điện thoại reo.
Là số lạ.
Hừ, còn biết đổi số mà gọi đến.
Cô nghe máy.
"Alô?"
"Thiên Tinh! Là cháu đấy à Thiên Tinh!" - Đầu dây bên kia là giọng bác gái, the thé và gấp gáp - "Mấy ngày nay cháu đi đâu vậy? Gọi không được, nhắn không trả lời, cả nhà tìm cháu phát điên lên đây này!"
Ngu Thiên Tinh không nói gì.
"Cháu mau về đi! Em cháu bảo rồi, khách sạn kia không đổi được! Phải đổi lại ngay!"
Ngu Thiên Tinh vẫn im lặng nghe.
"Giờ cháu đang ở đâu? Chúng ta qua tìm cháu!"
Cuối cùng Ngu Thiên Tinh cũng lên tiếng.
"Cháu đang bận."
"Bận gì mà bận! Có chuyện gì quan trọng hơn việc này? Cháu mau—"
Ngu Thiên Tinh cúp máy.
Chặn số.
Điện thoại lại reo.
Lại một số lạ nữa.
Nghe máy.
Là bác cả.
"Thiên Tinh, cháu nghe bác nói đã—"
Cúp máy.
Chặn số.
Lại reo.
Là anh họ Ngu Trạch.
Cúp máy.
Chặn số.
Lại reo.
Là chị họ Ngu Vy.
Cúp máy.
Chặn số.
Lại reo.
Là em họ Ngu Diệu Nhi.
"Chị ơi, chị đừng cúp máy, bọn em đang ở Vân Đỉnh..."
Cúp máy.
Chặn số.
Cuối cùng cũng yên tĩnh.
Ngu Thiên Tinh nhìn màn hình điện thoại.
Kiếp trước, cô cũng từng cầu xin họ.
Nhưng họ, không cho cô một con đường sống.
Kiếp này—
Cô cất điện thoại.
Quay người bước ra ngoài.
Xe vừa chạy tới cửa khách sạn Vân Đỉnh, cô đã thấy chiếc xe cà tàng đậu bên đường.
Lần này người đến đông hơn.
Ngoài bác cả, bác gái, Ngu Trạch, Ngu Vy, cháu trai nhỏ Ngu Hạo Hạo, còn có thêm một cô gái trẻ.
Cô gái đứng ở phía trước nhất, ngoài hai mươi, dáng vẻ thanh tú, mặc váy trắng, mắt đỏ hoe, trông đáng thương vô cùng.
Em họ Ngu Diệu Nhi.
Chủ nhân cuộc gọi quyết định vận mệnh kiếp trước.
Ngu Thiên Tinh tắt máy, xuống xe.
Chân chưa kịp đứng vững, bác gái đã xông tới.
"Ngu Thiên Tinh! Em mày đã đích thân đến đây rồi, mày còn gì để nói nữa?"
Ngu Thiên Tinh không thèm để ý, nhìn về phía Ngu Diệu Nhi.
"Làm gì?"
Ngu Diệu Nhi bước lên hai bước, nước mắt rơi lã chã.
"Chị ơi," - cô ta vừa nấc vừa nói - "em xin chị, chị trả khách sạn lại cho bố đi. Em mơ thấy một giấc mơ, trong mơ khách sạn này rất quan trọng, thật sự rất quan trọng... Chị coi như thương hại bọn em, được không?"
Ngu Thiên Tinh nhìn cô ta.
Kiếp trước, cô ta cũng khóc như vậy.
Khóc đến mức khiến người ta mềm lòng.
"Mơ gì?" - Cô hỏi.
Ngu Diệu Nhi lau nước mắt, vẻ mặt đầy chân thành: "Em mơ thấy bố em bị bệnh, chỉ có ở trong khách sạn này thì thân thể mới khỏe lại. Chị à, nơi này chẳng có gì cả, nhưng chỉ cần đổi được sức khỏe cho bố, bọn em nguyện ý đổi lại với chị."
Ngu Thiên Tinh suýt bật cười thành tiếng.
Lời nói dối vụng về làm sao.
"Mơ xong chưa?" - Cô hỏi.
Ngu Diệu Nhi sững người.
"Sao cơ?"
"Mơ xong rồi thì về đi." - Ngu Thiên Tinh nói - "Khách sạn không đổi."
Sắc mặt Ngu Diệu Nhi thay đổi.
Nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, nhưng ánh mắt đã khác.
"Chị, sao chị nhẫn tâm thế?"
"Nhẫn tâm?" - Ngu Thiên Tinh nhìn cô ta - "Khách sạn của tôi, tôi không đổi, là nhẫn tâm?"
"Nhưng đó là của bố em!" - Giọng Ngu Diệu Nhi the lên - "Bà nội vốn dĩ là để lại cho bố em!"
"Giờ trên sổ đỏ ghi tên tôi." - Ngu Thiên Tinh mỉm cười - "Đã công chứng rồi."
"Cái đó không tính!"
"Pháp luật thì vẫn tính."
Ngu Diệu Nhi nghẹn họng.
Bác gái xông lên, chỉ tay vào mặt Ngu Thiên Tinh mà mắng: "Đồ vô lương tâm! Em cháu đích thân đến cầu xin cháu, cháu còn cái thái độ đó? Cháu có còn nhân tính không?"
Ngu Trạch cũng bước lên, cười gượng: "Em gái à, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, cần gì làm tới mức này? Em trả khách sạn lại đi, sau này có chuyện gì, anh lo cho em."
Ngu Vy cúi đầu, nhỏ giọng: "Em à, đừng bướng nữa mà..."
Ngu Hạo Hạo trốn sau lưng Ngu Vy, thò đầu ra, lẩm bẩm: "Cô xấu tính..."
Cả nhà vây quanh cô.
Ngu Thiên Tinh nhìn họ.
"Nói xong chưa?" - Cô lên tiếng.
Mọi người đơ ra.
"Nói xong rồi thì đi đi."
Mặt bác gái đỏ bừng: "Đi? Cháu bảo chúng ta đi? Ngu Thiên Tinh, bác nói cho cháu biết, hôm nay cháu không trả khách sạn lại, chúng ta sẽ không đi!"
Vừa nói, bà ta vừa ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi khóc lóc: "Ôi trời ơi! Bà ơi, bà mở mắt ra nhìn xem! Cháu gái bà bắt nạt người ta! Nhà chúng tôi sống không nổi nữa rồi!"
Ngu Trạch và Ngu Vy liếc nhìn nhau, cũng ngồi xổm xuống, vẻ mặt đầy khổ sở.
Ngu Diệu Nhi đứng bên cạnh, nước mắt rơi lã chã, vẻ mặt như chịu oan ức lớn lắm.
Ngu Thiên Tinh nhìn họ.
Không nói.
Cũng không động.
Cứ nhìn.
Bác gái khóc một lúc, phát hiện không ai quan tâm, tiếng khóc dần nhỏ lại.
Ngu Trạch kéo tay áo bà ta, nhỏ giọng: "Mẹ, đừng khóc nữa, nó không màng đâu..."
Bác gái đứng dậy, phủi bụi trên mông, hằm hằm nhìn Ngu Thiên Tinh.
"Được, cháu ác lắm!"
Bà ta quay đầu, đột nhiên nhìn thấy đống thùng carton rỗng và bao tải chất trước cửa sân sau.
Đó là đồ nhân viên giao hàng để lại sau khi dỡ hàng.
Mắt bà ta sáng lên, nhanh chân bước tới.
"Đây là gì?"
Ngu Thiên Tinh không ngăn bà ta.
Bác gái mở một cái thùng rỗng, nhìn tên trên đó, rồi lại mở một cái nữa.
"Gạo? Mì? Đồ hộp?"
Bà ta quay đầu lại, mắt đỏ rực.
"Ngu Thiên Tinh! Mày chở nhiều đồ đến đây làm gì?"
Ngu Trạch và Ngu Vy cũng vây tới, nhìn đống thùng rỗng.
"Đây là thùng bánh quy nén..." - Ngu Trạch nuốt nước bọt - "Bánh quy nén quân dụng?"
Ngu Diệu Nhi cũng bước tới, nhìn những cái thùng đó, ánh mắt sáng đến đáng sợ.
Bác gái quay lại, chống nạnh, đầy vẻ đương nhiên: "Ngu Thiên Tinh, mấy thứ này, cũng phải để lại!"
Ngu Thiên Tinh nhìn bà ta.
"Dựa vào đâu?"
"Dựa vào đâu?" - Bác gái cười lạnh - "Mày cầm khách sạn nhà bọn tao, chở đồ đến địa bàn nhà bọn tao, mấy thứ này đương nhiên là của nhà bọn tao!"
"Khách sạn của các người?" - Ngu Thiên Tinh nói - "Sổ đỏ ghi tên tôi."
"Vậy thì sao?" - Bác gái xua tay - "Dù sao khách sạn này cũng chẳng đáng giá gì! Bỏ hoang năm năm rồi, cho không ai cũng chẳng thèm! Đổi lại với mày là rẻ cho mày rồi! Mấy thứ này coi như bồi thường!"
Ngu Trạch vội gật đầu: "Đúng đúng đúng, mẹ nói đúng. Em gái à, em xem cái khách sạn tồi tàn này, đáng giá bao nhiêu tiền? Em để đồ lại, trả khách sạn, chúng ta coi như xong, sau này vẫn là người một nhà."
Ngu Vy cũng nhỏ giọng: "Em à, đừng so đo nữa, dù sao em cũng không thiếu mấy thứ này..."
Ngu Diệu Nhi đứng bên cạnh, vẻ mặt vô tội: "Chị ơi, chị coi như giúp bọn em đi. Trong mơ bố em bệnh thật sự rất nặng, nhà em không có nguồn thu nhập, mấy thứ này có thể để bọn em ăn uống..."
Ngu Hạo Hạo bắt chước người lớn, giọng ngọng nghịu: "Cô xấu tính, để đồ lại!"
Ngu Thiên Tinh nhìn họ.
Một nhà.
Một nhà tham lam.
Kiếp trước, họ cũng như vậy.
Lấy khách sạn của cô, lấy tinh hạch của cô, cuối cùng chặn cô ngoài cửa.
Kiếp này, còn muốn lấy vật tư của cô?
Cô cười.
"Muốn vật tư?" - Cô chậm rãi lên tiếng - "Được thôi."
Mắt bác gái sáng rực.
"Tự đến mà lấy."
Bác gái khựng lại, rồi thật sự bước tới.
Mới đi được hai bước—
"Xèo—"
Một luồng điện xanh từ đầu ngón tay Ngu Thiên Tinh phóng ra, đánh thẳng xuống mặt đất trước chân bác gái.
Mặt đất bị nổ ra một cái hố to bằng nắm đấm, bốc khói.
Bác gái sợ hãi hét lên một tiếng, lùi lại mấy bước.
"Mày— mày làm gì!"
Ngu Thiên Tinh phớt lờ bà ta.
Cô giơ tay kia lên.
Lần này không phải điện.
Là nước.
Một dòng nước trong vắt từ lòng bàn tay cô tuôn ra, ngưng tụ thành một cây roi nước giữa không trung.
Cây roi nước vụt ra, chính xác quất vào mặt Ngu Trạch.
"Bốp!"
Ngu Trạch rú lên một tiếng, ôm mặt lùi lại.
"Mày—" - Bác cả trừng to mắt - "Mày biết yêu thuật!"
Ngu Thiên Tinh nhìn ông ta.
"Không phải yêu thuật." - Cô nói - "Là dị năng."
"Dị năng?"
"Ngày kia, rất nhiều người sẽ có dị năng." - Cô tiến lên một bước - "Nhưng các người có hay không, tôi không chắc đâu."
Sắc mặt bác cả thay đổi.
"Mày có ý gì?"
Ngu Thiên Tinh không trả lời.
Cô giơ tay lên.
Dòng điện từ đầu ngón tay phóng ra, chia thành nhiều tia, chính xác bắn trúng điện thoại trong tay từng người.
"Bốp!" "Bốp!" "Bốp!"
Mấy tiếng vang lên.
Điện thoại của bác cả bốc khói.
Điện thoại của bác gái vỡ màn hình.
Điện thoại của Ngu Trạch nổ tung ngay tại chỗ.
Điện thoại của Ngu Vy rơi xuống đất, tối đen màn hình.
Điện thoại của Ngu Diệu Nhi cũng bốc lên mùi khét.
Chỉ có Ngu Hạo Hạo, không có điện thoại, sợ hãi trốn sau lưng Ngu Vy, oà lên khóc.
"Mày— mày làm gì vậy!" - Bác gái hét lên.
Ngu Thiên Tinh thu tay về.
"Điện thoại hỏng rồi."
"Tao biết là hỏng! Sao mày lại làm hỏng điện thoại của bọn tao!"
"Bởi vì," - Ngu Thiên Tinh nhìn bà ta - "Đã đến đây rồi, thì phải trả một chút giá."
Cô quay người, nhìn chiếc xe cà tàng đậu bên đường.
Giơ tay lên.
Dòng điện từ đầu ngón tay phóng ra, chui gầm xe.
"Ầm—"
Một tiếng nổ bị bóp nghẹt.
Dưới gầm xe bốc lên một làn khói đen.
Động cơ hoàn toàn hư hỏng.
Mặt bác cả trắng bệch.
"Mày— mày đây là phạm pháp!"
Ngu Thiên Tinh nhìn ông ta.
"Bác à, lúc nãy bác không nghe thấy sao? Ngày kia, mạt thế sẽ đến."
Cô dừng lại một chút.
"Phạm pháp? Đến lúc đó, còn có pháp luật không?"
Bác cả cứng họng.
Sắc mặt Ngu Diệu Nhi cũng trắng bệch, môi run run: "Chị, chị không thể làm vậy... chị không thể..."
"Tôi không thể gì?" - Ngu Thiên Tinh nhìn cô ta - "Không thể bỏ mặc các người ở lại đây?"
Ngu Diệu Nhi sững người.
Ngu Thiên Tinh tiến lên một bước.
Ngu Diệu Nhi lùi lại một bước.
"Em họ à, giấc mơ của em có bảo em rằng—"
Cô nói từng chữ một:
"Từ đây đi bộ về nội thành, mất bao lâu không?"
Mặt Ngu Diệu Nhi mất sạch máu.
Ngoại ô phía Bắc, chốn đồi núi hoang vu.
Khách sạn Vân Đỉnh nằm giữa sườn núi.
Đi bộ về nội thành, ít nhất tám tiếng.
Ngày kia, mạt thế giáng lâm.
Bây giờ trời đã tối.
Mạt thế còn chưa đầy hai ngày nữa sẽ ập đến.
Nhưng quãng đường tám tiếng, đi bộ về, trời cũng sáng rồi.
Bọn họ còn hơn một ngày để chuẩn bị.
Đủ không?
Ngu Thiên Tinh không biết.
Cô cũng không quan tâm.
Cô nhìn gương mặt của những người nhà này.
Bác cả mặt xanh lét, nắm chặt tay, nhưng không dám động.
Bác gái mặt trắng bệch, môi run rẩy, muốn chửi mà không dám.
Ngu Trạch ôm mặt, chỗ bị roi nước quất sưng lên một vệt đỏ.
Ngu Vy cúi đầu, bờ vai run rẩy.
Ngu Diệu Nhi đứng đó, nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, nhưng ánh mắt chỉ còn sự hoảng sợ.
Cháu trai Ngu Hạo Hạo khóc đến nghẹn thở.
Ngu Thiên Tinh nhìn họ.
Kiếp trước, cô cũng nhìn họ như vậy.
Cách một cánh cửa kính của khách sạn Vân Đỉnh.
Cô ở ngoài, bọn họ ở trong.
Cô đói đến sắp chết, bọn họ ở trong ăn sung mặc sướng.
Cô bị xác sống đuổi, bọn họ ở trong xem pháo hoa.
Cô chết trong biển xác sống, bọn họ ở trong ăn mừng.
Kiếp này—
Đổi vị trí rồi.
"Đi đi." - Cô nói.
Không ai nhúc nhích.
"Không đi?"
Cô giơ tay lên.
Đầu ngón tay loé lên tia điện.
"Hay là, thử lại lần nữa?"
Bác cả là người đầu tiên quay lưng.
"Đi!"
Ông kéo bác gái, không ngoảnh đầu lại, thẳng bước xuống núi.
Ngu Trạch và Ngu Vy vội vàng đi theo.
Ngu Diệu Nhi đứng nguyên tại chỗ, nhìn Ngu Thiên Tinh, môi mấp máy, muốn nói gì đó.
Ngu Thiên Tinh nhìn cô ta.
"Ngu Diệu Nhi."
Ngu Diệu Nhi sững người.
"Giấc mơ," - Ngu Thiên Tinh nói - "Là thật."
Ánh mắt Ngu Diệu Nhi loé lên.
"Mạt thế sẽ đến."
"Cố mà sống tiếp nhé."
"Chết nhanh quá thì chẳng vui còn gì nữa..."
