Chương 70: Liễu Tự phát hiện ra manh mối?
Trong phòng họp, chỉ còn lại người của Vân Đỉnh.
Tống Chấn, Trần Tiểu Vũ, Giả Thừa Hạo, Lâm Lực, Bạch Trạch, Lão Ngô, Từ Thái Tĩnh, Liễu Tự, cùng Chu Phú Quý.
Ngu Thiên Tinh nhìn bọn họ.
“Tôi có một chuyện cần nói về việc phân chia tinh hạch.”
Mọi người im lặng.
“Lúc ở viện nghiên cứu, tôi đã dùng một phần tinh hạch để nâng cấp trạm an toàn. Về sau, trạm an toàn muốn nâng cấp tiếp thì tôi cũng cần tinh hạch,” Ngu Thiên Tinh nói, “nên bây giờ số tinh hạch có thể chia cho mọi người, không nhiều đến vậy.”
Trần Tiểu Vũ vui vẻ xua tay: “Không sao đâu chị, chị cho em bao nhiêu cũng được. Lần này em thăng cấp dị năng rồi, chuyến đi này em lời to!”
Nói xong, Tống Chấn và Lão Ngô cũng tiếp lời, bảo mình cũng thăng cấp.
Giả Thừa Hạo nói suýt nữa anh ta cũng lên cấp 3. Bởi thời kỳ đầu mạt thế, cả nhóm cùng đi giết thây ma với Ngu Thiên Tinh, về chia số tinh hạch bằng nhau. Tống Chấn và Trần Tiểu Vũ ngoài tiền phòng và phiếu ăn ra, số tinh hạch còn lại đều dùng để thăng cấp, nên khoảng cách tới cấp 3 cũng chẳng còn xa.
Nhưng Giả Thừa Hạo lo cho mẹ, nên giao phần lớn tinh hạch cho mẹ giữ. Anh nghĩ, nếu có ngày mình không trở về, số tinh hạch còn lại cũng đủ cho mẹ ở lại thật lâu.
Ngu Thiên Tinh rút từ trong túi ra một tờ danh sách, đặt lên bàn.
“Việc nào ra việc đó. Dựa theo công sức đóng góp, tôi đọc số tinh hạch mỗi người được nhận cùng cách thanh toán. Ai có ý kiến thì cứ nói.”
Rồi cô nhìn danh sách đọc: “Tống Chấn, Trần Tiểu Vũ, Giả Thừa Hạo, Lão Ngô, Bạch Trạch, mỗi người 1.500 tinh hạch cấp 1.”
“Từ Thái Tĩnh và Lâm Lực, mỗi người 1.000 tinh hạch cấp 1. Liễu Tự 800 tinh hạch cấp 1. Chú Chu 300 tinh hạch cấp 1.”
Vừa dứt lời, mọi người liền dồn dập thắc mắc.
Tống Chấn: “Chị, chẳng phải là tinh hạch cấp 2 sao?”
Chú Chu: “Con bé à, chú có ra sức gì đâu, đưa chú làm gì?”
Liễu Tự: “Ngu tiểu thư, không có tôi... chuyến này cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nhiều tinh hạch thế này...”
Từ Thái Tĩnh: “Ngu tiểu thư, mọi người đều bị thương, còn tôi chẳng làm được gì. Cô cho tôi chỗ ở là đủ rồi, không cần nhiều tinh hạch vậy đâu.”
“Khoan khoan khoan.” Ngu Thiên Tinh giơ tay ngắt lời. “Để tôi nói hết đã.”
Mọi người nhìn nhau, im lặng.
“Tôi giải thích trước vì sao lại chia tinh hạch cấp 1 cho mọi người, chứ không phải cấp 2. Trước hết, một tinh hạch cấp 2 chứa năng lượng bằng 100 tinh hạch cấp 1. Nhưng nếu dùng tinh hạch cấp 2 để nâng cấp trạm an toàn, hệ thống cho tôi tỷ lệ quy đổi hợp lý hơn.” Ngu Thiên Tinh hơi dừng lại, rồi nói tiếp: “Nên tôi chia tinh hạch cấp 1 cho mọi người, số lượng mỗi người nhận được sẽ nhiều hơn, mà tôi dùng tinh hạch cấp 2 để nâng cấp trạm an toàn cũng có lợi hơn.”
Thấy mọi người đã hiểu, Ngu Thiên Tinh lại dừng một chút, rồi nói: “Nhưng... hiện tại trong tay tôi không có nhiều tinh hạch cấp 1 như vậy. Nên... nếu mọi người tin tôi, cứ đưa tinh hạch cấp 2 cho tôi trước, để tôi dùng nâng cấp trạm an toàn. Sau này ai cần tinh hạch, cứ tìm chú Phương lấy bất cứ lúc nào. Tất nhiên, nếu bây giờ muốn lấy tinh hạch cấp 2, tôi cũng có thể quy đổi theo tỷ lệ 1:100 cho mọi người.”
Hầu như không ai do dự, đều gật đầu đồng ý. Ngu Thiên Tinh thở phào nhẹ nhõm, rồi dẫn mọi người ra ngoài.
Cô ôm hết số tinh hạch kiếm được vào tay, hứa hão một mớ với mọi người, ban đầu còn thấy hơi ngại.
Nhưng may là mọi người vẫn khá thấu hiểu.
Thấy Liễu Tự và Từ Thái Tĩnh vẫn còn hơi do dự, cả hai đều cảm thấy nhận không đành lòng. Ngu Thiên Tinh đứng dậy, đi tới giữa hai người, dịu giọng nói: “Tôi hy vọng mỗi người trong đội đừng phủ nhận chính mình. Tôi sẵn lòng đưa ra số tinh hạch này, nghĩa là các bạn xứng đáng với nó. Điều các bạn cần suy nghĩ không phải là tôi cho có nhiều quá hay không.”
“Mà là... lần sau, phải là người nhận được nhiều tinh hạch nhất.”
Tan họp, Liễu Tự bước ra khỏi phòng họp mà chân như không chạm đất.
800 tinh hạch cấp 1.
Cô tính đi tính lại mấy lần.
800 tinh hạch cấp 1, đủ để cô ở Vân Đỉnh bao lâu?
Hai ngày ở trọ hết 1 tinh hạch, vậy ở được 1.600 ngày.
Còn tiền ăn, hai ngày 1 tinh hạch, cũng ở được 800 ngày.
Đi cùng Ngu Thiên Tinh một chuyến, cô còn cảm thấy mình chẳng làm gì, chẳng bị thương tích gì, vậy mà đã có thể ở Vân Đỉnh hơn hai năm...
Từ nay về sau, cô không cần phải lo lắng vì tinh hạch nữa. Liễu Tự đứng trong thang máy, nhìn hình bóng mình phản chiếu trên cánh cửa thang máy, không kìm được nở nụ cười.
Cười mãi, khóe mắt cô lại cay cay.
Từ khi mạt thế bắt đầu đến giờ, cô cứ chạy trốn, né tránh, ngày nào cũng lo cho bữa ăn tiếp theo. Cô tưởng cả đời này chỉ thế thôi, sống được ngày nào hay ngày đó.
Không ngờ, có ngày cô cũng có “khoản tiết kiệm” của riêng mình.
Thang máy dừng ở tầng bảy.
Liễu Tự bước ra, đi về phòng mình – phòng 707, căn phòng cô thuê riêng sau này.
Vừa đến cửa, vừa rút thẻ phòng ra thì bất ngờ sau lưng có hai bàn tay thò tới, một tay mở cửa phòng, một tay nắm chặt cánh tay cô kéo cô vào trong.
“Ơ!”
Liễu Tự chưa kịp phản ứng đã bị kéo vào phòng 707.
Cánh cửa “rầm” một tiếng rồi đóng chặt lại.
Trong phòng không bật đèn, rèm cửa kéo kín, ánh sáng rất tối. Nhưng Liễu Tự vẫn nhìn rõ hai người trước mặt –
Liễu Thanh và Triệu Cương.
Hai người đứng trước mặt cô, một người chống nạnh, một người khoanh tay, vẻ mặt đều không dễ chịu.
Liễu Thanh đánh giá cô từ trên xuống dưới, bĩu môi.
“Chị, rốt cuộc chị cũng về rồi. Mấy ngày nay chị không có nhà, em với anh rể suýt nữa phải ngủ ngoài đường.”
Liễu Tự sững người.
“Sao... sao có thể? Số tinh hạch chị để lại trước đây, chẳng phải đủ ở đến hôm nay sao?”
“Đủ cái nỗi gì!” Liễu Thanh liếc xéo một cái. “Tụi em thuê hai phòng! Một ngày đã tốn hết 1 tinh hạch, ngày nào cũng phải ăn, thì đủ làm gì? Nếu không phải em với anh rể trả bớt một phòng từ sớm, thì đã bị đuổi ra ngoài từ lâu rồi!”
Triệu Cương bên cạnh gật đầu.
“Ừ, hôm qua suýt nữa hai đứa tôi không trả nổi tiền phòng. Nếu không nài nỉ chú Phương cho nợ đến khi cô về, thì đã bị đuổi đi rồi.”
Liễu Tự há miệng, không biết nói gì. Mấy ngày nay... bọn họ vẫn luôn ở chung một phòng sao?
Trước mạt thế, cô hay tăng ca, ở nhà cũng chỉ có Liễu Thanh và Triệu Cương ở riêng với nhau. Nhưng nhà nhiều phòng, cô chưa từng nghĩ ngợi gì. Còn khách sạn, chỉ một phòng, một chiếc giường...
Nhìn hai người đứng cạnh nhau với khoảng cách thân mật đến tự nhiên, sắc mặt Liễu Tự có chút khó coi.
Liễu Thanh hoàn toàn không để ý, còn dí sát tới trước mặt cô, ánh mắt lấp lánh.
“Chị, lần này chị ra ngoài, Ngu Thiên Tinh chia cho chị bao nhiêu tinh hạch?”
Trong lòng Liễu Tự khẽ giật thót.
Cô nhìn gương mặt Liễu Thanh đầy toan tính, lại nhìn Triệu Cương – vẻ ngoài làm như không để tâm, nhưng ánh mắt cũng đang láo liên, dường như đang mưu tính gì đó?
Cô khẽ động môi, con số 800 đến bên miệng lại nuốt ngược vào, buột ra mấy chữ:
“Chừng... chừng mười viên.”
Mắt Liễu Thanh trợn tròn.
“Mười viên?!”
Triệu Cương cũng đứng thẳng người dậy.
“Chỉ mười viên thôi à?”
Liễu Tự gật đầu, cố làm vẻ mặt tự nhiên nhất có thể.
“Ừ, mười viên.”
Sắc mặt Liễu Thanh lập tức xụ xuống.
“Mười viên? Chị ra ngoài bốn ngày, suýt chết ngoài đó, mà chỉ kiếm được mười tinh hạch?” Giọng cô ta chói lên. “Em còn tưởng chị kiếm được mấy chục viên chứ! Mười viên thì làm được gì? Còn không bằng em tự ra ngoài nhặt!”
Liễu Tự cúi đầu, không nói gì. Trong lòng thầm nghĩ, cô em chẳng có dị năng, ra ngoài làm sao mà nhặt được.
Liễu Thanh bực bội đi đi lại lại.
“Thôi bỏ đi, mười viên thì mười viên, có còn hơn không.” Cô ta đưa tay ra. “Đưa đây.”
Liễu Tự ngẩng đầu.
“Cái gì?”
“Tinh hạch chứ còn gì nữa!” Liễu Thanh trừng mắt nhìn cô. “Chị không phải có mười viên sao? Đưa em, em đi nộp tiền phòng. Khoản còn thiếu trước đó với mấy ngày tới đều phải nộp.”
Liễu Tự im lặng một giây.
“Tinh hạch... không ở trong tay chị.”
Liễu Thanh sững lại.
“Ý gì?”
“Là... phải tìm chú Phương quy đổi.” Liễu Tự nói. “Ngu tiểu thư nói, tinh hạch do một chỗ tập trung giữ, khi nào cần thì tìm chú Phương tạm ứng.”
Sắc mặt Liễu Thanh lại xụ xuống.
“Còn phải tạm ứng? Vậy chẳng phải là chưa tới tay sao?”
Triệu Cương bên cạnh lên giọng mỉa mai.
“Cô à, chuyến này coi như công cốc rồi. Mới có mười tinh hạch, còn chưa biết bao giờ mới cầm được đâu.”
Liễu Thanh trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn Liễu Tự.
“Chị, mấy ngày chị không có nhà, em với anh rể chịu khổ đủ đường. Tối hôm chị đi, tụi em chỉ còn ba viên tinh hạch cuối cùng. Mấy ngày nay ăn uống dè sẻn, một ngày chỉ một bữa, đói đến hoa mắt chóng mặt. Cuối cùng cũng mong được chị về, thế mà chị chỉ mang về có mười viên, còn chưa cầm được trong tay...”
Cô ta vừa nói vừa đỏ hoe mắt, giọng rưng rưng.
“Chị à, em có dễ dàng gì đâu? Em với anh rể ngày ngày mong chị về, chỉ sợ chị xảy ra chuyện. Kết quả thì sao, chị ra ngoài tiêu dao một vòng, về nhà chỉ cho tụi em ngần này...”
Liễu Tự nhìn cô em.
Nhìn gương mặt sắp khóc kia, nhìn đôi mắt kia thoáng ẩn hiện toan tính.
Cô chợt thấy hơi mệt.
“Tiểu Thanh,” cô cất tiếng, “chị sẽ đi tìm chú Phương. Tiền phòng thiếu, chị sẽ bù vào.”
Tiếng nức nở của Liễu Thanh khựng lại một chút.
“Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó... chị cũng sẽ nghĩ cách.”
Liễu Thanh nhìn chằm chằm cô một hồi, rồi “hừ” một tiếng.
“Vậy còn tạm được.”
Có được câu trả lời mình muốn, cô ta quay người định đi, Triệu Cương không chút nghĩ ngợi liền đi theo.
Liễu Tự muốn gọi Triệu Cương lại, hỏi hắn không phải đã trả bớt một phòng rồi sao? Hắn đi rồi ngủ ở đâu?
Nhưng lời vừa đến bên miệng, hai người đã không chút do dự đóng sầm cửa bỏ đi.
Trái tim Liễu Tự từ từ chìm xuống đáy vực. Nhưng nghĩ đến 800 tinh hạch kia, cô lại thấy... cho dù thật sự có chuyện gì, người nên hoảng loạn e rằng cũng không phải là mình nhỉ?
