Chương 81: C xuất hiện
Sau khi hai người tự giới thiệu xong, Tiêu Bạch Sương tiếp tục nói.
“Lộ trình được sắp xếp như thế này: sáng mai bảy giờ xuất phát, chia làm ba đường vào. Đường thứ nhất do tôi dẫn đội, đi theo đường núi phía đông. Đường thứ hai do Phó Tranh dẫn đội, đi theo đường núi phía nam. Đường thứ ba do Ngu Thiên Tinh dẫn đội, đi theo đường bộ phía bắc, tiến vào bình thường. Tập hợp tại khu vực trung tâm.”
Cô nhìn mọi người.
“Có vấn đề gì không?”
Ngu Diệu Nhi và Phương Lâm cùng lúc giơ tay. Tiêu Bạch Sương ra hiệu cho Ngu Diệu Nhi nói trước.
“Chuyện là… tôi có một thắc mắc.”
Tiêu Bạch Sương nhìn cô.
“Nói đi.”
Ngu Diệu Nhi cắn môi, vẻ khó xử.
“Chúng ta… có thể lùi lại hai ngày rồi xuất phát không?”
Tiêu Bạch Sương nhíu mày.
“Lùi lại hai ngày? Vì sao?”
Ngu Diệu Nhi nhìn về phía Phó Tranh, ánh mắt như cầu cứu, Phó Tranh hiếm khi lên tiếng.
“Cô ấy có việc, cần tìm một người ở căn cứ Độ Minh.”
Tiêu Bạch Sương càng nhíu chặt mày hơn.
“Tìm người? Tìm ai?”
Ngu Diệu Nhi vội nói.
“Là một cô bé tôi quen trước mạt thế. Cô bé chắc đang ở căn cứ Độ Minh, tôi muốn tìm được cô bé rồi mới đi.”
Sắc mặt Tiêu Bạch Sương không dễ chịu chút nào.
“Tình hình khẩn cấp, các người đến đây không phải để nghỉ dưỡng. Tìm người thì chờ khi xong nhiệm vụ rồi tính.”
Ngu Diệu Nhi cúi đầu không nói, Phó Tranh lên tiếng, thái độ cứng rắn, rõ ràng không định dây dưa thêm với Tiêu Bạch Sương:
“Ba ngày sau xuất phát.”
Tiêu Bạch Sương nhìn anh ta, sắc mặt có chút khó coi, rồi đưa mắt nhìn Ngu Thiên Tinh, rõ ràng muốn tìm một chút tán thành.
“Ngu tiểu thư, còn cô thì sao? Có ý kiến gì không?”
Tìm một cô bé? Cô không tin Ngu Diệu Nhi lại vì một cô bé mà xa xôi chạy đến đây. Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ Ngu Diệu Nhi đã mơ thấy điều gì đó?
Cô cười.
“Tôi không ý kiến, ba ngày thì ba ngày.”
Tiêu Bạch Sương bất đắc dĩ gật đầu.
“Được. Vậy ba ngày sau xuất phát. Ba ngày này mọi người nghỉ ngơi cho tốt, làm quen địa hình, kiểm tra trang bị. Cần gì thì đến hậu cần lĩnh.”
Sau đó Phương Lâm lại giơ tay: “Tại sao người của Vân Đỉnh được lái xe đi đường lớn, còn bọn tôi thì phải leo núi?”
Ngu Trạch bên cạnh cũng hùa theo: “Đúng là dở hơi, đường tốt không đi, cứ đòi leo núi, tưởng các người khỏe lắm chắc?”
Cố Mỹ Diệp cũng lên tiếng: “Chính là, A Trạch nhà tôi đâu như đám làm thuê các người, phải để dành sức.”
Ngu Thiên Tinh cũng gật đầu, dù sao bên trong nguy hiểm khó lường, đi cùng nhau thì gặp chuyện còn có người đỡ đạn.
Sắc mặt Tiêu Bạch Sương ngày càng khó coi, đang định lên tiếng thì cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.
Tất cả quay đầu nhìn, một người bước vào.
Người đó mặc một bộ đồ tác chiến màu xám đen, thân hình mảnh khảnh, bước đi vững vàng. Mái tóc hồng nhạt có phần không hợp với trang phục nghiêm túc trên người.
Trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc, chỉ lộ ra đôi mắt và cằm.
Chiếc mặt nạ rất đơn giản, không trang trí gì, chỉ khắc một chữ cái C bên góc trán.
Ngu Thiên Tinh nhìn mái tóc hồng này, nghĩ đến mái tóc xanh của Bạch Trạch, rồi lại nhìn mái tóc vàng của Cố Mỹ Diệp, mái tóc bạc trắng của Phó Tranh, thấy hơi lạ: đã tận thế lâu vậy rồi, vẫn còn nghề thợ làm tóc sao?
Phòng họp lặng đi một giây.
Sắc mặt Tiêu Bạch Sương lập tức lạnh xuống.
“Anh đến làm gì?”
C đi đến đầu bàn dài, kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan vào nhau, nhìn Tiêu Bạch Sương.
“Đây là trạm an toàn của tôi, tôi muốn đi đâu thì đi.”
Giọng anh trầm, hơi khàn, nghe không ra tuổi.
Tiêu Bạch Sương hít một hơi sâu.
“Chỉ có khu trung tâm và mấy tòa nhà mô-đun là do anh xây. Còn lại, là tôi dẫn đội công trình xây nên từng viên gạch. Nơi này không hoàn toàn là trạm an toàn của anh.”
C không nhìn cô, chỉ nhìn tấm bản đồ trên bàn.
“Nhưng cả căn cứ đều nằm trong vùng phòng ngự của trạm an toàn của tôi. Nếu không có tôi, giờ này cô đang phải đi đuổi xác sống.”
Ngón tay Tiêu Bạch Sương khẽ siết chặt.
Ngu Thiên Tinh nhìn cảnh này, bỗng hiểu ra điều gì đó.
Căn cứ này không phải là một khối thép.
C và Tiêu Bạch Sương không cùng một phe.
Một nửa là trạm an toàn và kiến trúc mô-đun của C.
Một nửa là do Tiêu Bạch Sương dẫn quân đội dựng nên.
Hai phe, hai phong cách, hai hệ thống.
Tiêu Bạch Sương hít sâu một hơi, đè nén cơn giận, không muốn nói thêm với C trước mặt nhiều người, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
C chợt lên tiếng.
“Người của tôi cũng sẽ tham gia nhiệm vụ lần này.”
Tiêu Bạch Sương nhíu mày.
“Người của anh?”
“Đúng. Năm người, sẽ tham gia nhiệm vụ lần này.”
Tiêu Bạch Sương cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Người của anh muốn tham gia thì tự đi lập đội. Sao lại chen ngang vào đội của tôi?”
C nhìn cô, ánh mắt dưới mặt nạ rất bình tĩnh.
“Tôi không định lập đội, tôi chỉ cung cấp người. Còn dùng thế nào, cô quyết định.”
Nhưng câu nói này không phải hướng về Tiêu Bạch Sương, mà là nhìn Ngu Thiên Tinh.
“Ngu tiểu thư.”
Ngu Thiên Tinh nhướng mày.
“Hửm?”
C nhìn cô vài giây.
“Nếu cô bằng lòng dẫn đội, người của tôi có thể giao cho cô chỉ huy.”
Ngu Thiên Tinh khựng lại một nhịp.
Sắc mặt Tiêu Bạch Sương càng khó coi hơn.
Phó Tranh cũng nhìn C, ánh mắt phức tạp.
Ngu Thiên Tinh bật cười.
“Giao cho tôi chỉ huy? Vậy anh cho tôi được gì?”
C thản nhiên nói.
“Cô muốn gì cũng được.”
Ngu Thiên Tinh nghĩ một lát.
“Tinh hạch? Vũ khí? Vật tư?”
“Đều được.”
Ngu Thiên Tinh liếc nhìn Tiêu Bạch Sương một cái.
“Vậy mười nghìn tinh hạch, năm mươi khẩu súng trường, năm nghìn viên đạn đã nói trước đó... không cần chia với Tân Việt nữa chứ?”
C gật đầu.
“Tất nhiên, tất cả đều có thể là của cô.”
Ngu Thiên Tinh dựa lưng vào ghế, cười.
“Được. Vậy tôi nhận.”
Rồi đứng dậy, mặc kệ sắc mặt Tiêu Bạch Sương, trực tiếp quyết định.
“Đã vậy thì người của tôi và người của C sẽ đi thẳng từ đường phía Bắc vào. Còn lại, mọi người tự liệu mà làm.”
Nói xong liền dẫn người rời đi.
Phó Tranh nhìn Ngu Thiên Tinh và C rời đi, cũng đứng dậy nói với Tiêu Bạch Sương:
“Người của tôi cũng sẽ vào từ đường phía Bắc. Còn người của cô, cô muốn thế nào thì tùy.”
Nói xong cũng dẫn người bỏ đi.
Cuối cùng chỉ còn lại Tiêu Bạch Sương với vẻ mặt đầy bực bội, cùng Hạ Tri Hạ và Thu Thiên nhìn nhau.
Hạ Tri Hạ giơ tay khẽ hỏi.
“Phó chỉ huy Tiêu, vậy bọn em đi thế nào?”
Tiêu Bạch Sương nhíu mày.
“Những kẻ muốn tìm chết thì cứ để họ đi. Hai đội trước đều tổn thất ngay tại cửa ngõ vào thành phố, cứ để họ làm mồi nhử, chúng ta vẫn vào từ phía Đông.”
Hạ Tri Hạ nửa hiểu nửa không, gật gật đầu, rồi nghe Tiêu Bạch Sương cất giọng lạnh băng:
“Còn nữa, đừng gọi tôi là phó chỉ huy nữa.”
“Căn cứ này chỉ có một chỉ huy.”
Hạ Tri Hạ “ồ” một tiếng.
“Vậy là chỉ huy C ạ?”
Tiêu Bạch Sương nhìn thẳng Hạ Tri Hạ với ánh mắt lạnh băng, Thu Thiên vội kéo Hạ Tri Hạ ra sau, lớn tiếng:
“Chúng tôi biết rồi! Chỉ huy Tiêu.”
Ngu Thiên Tinh ra khỏi trung tâm chỉ huy, định về chỗ ở, C vẫn đi theo sau cô. Cô nghi hoặc quay lại.
“Chỉ huy C, còn việc gì nữa à?”
C khựng bước, dù đeo mặt nạ nhưng Ngu Thiên Tinh vẫn cảm nhận được hình như anh có chút ngượng ngùng, rồi thốt ra hai chữ khô khốc:
“Không có gì.”
C vừa định quay người rời đi, Ngu Thiên Tinh chợt lên tiếng.
“Chỉ huy C, anh nói người của anh nghe theo sự chỉ huy của tôi, vậy có bao gồm cả anh không?”
C gật đầu.
“Tất nhiên.”
Ngu Thiên Tinh gật đầu.
“Vậy việc đầu tiên, anh đi đổi màu tóc đi. Làm nhiệm vụ với mái tóc này hơi nổi bật quá.”
