Chương 95: Căn cứ Cầu Sinh
“Đơn giản!”
…
Căn cứ Cầu Sinh.
Nơi này có hơn hai vạn người sinh sống, hai phần ba trong số đó là dị năng giả.
Quy mô ở đây rất lớn, gần như tương đương với một thị trấn nhỏ.
Bên trong có không ít tòa nhà nhỏ và căn hộ, còn có cả biệt thự.
Dĩ nhiên, cũng có kiểu ngủ tập thể và lều trại.
Trên đường phố, người qua lại tấp nập, có người bán rau tự trồng, cũng có người làm đồ ăn, nhưng hương vị đều chẳng ra sao, không thể nào so sánh với đồ ăn trước tận thế.
Tuy nhiên, người ở đây dường như đã quen cả rồi, dù sao ăn no mới là quan trọng nhất.
Thỉnh thoảng có người bán đồ dùng sinh hoạt với giá cao, ví dụ như dầu gội, sữa tắm các thứ.
Nhưng những thứ bình thường trước tận thế, ở đây lại có giá trên trời, dù là dị năng giả cấp cao cũng phải e dè.
Dù là người bán, trong tay cũng chỉ có vài chai mà thôi.
Sau khi tận thế ập đến, thành phố của họ chịu đủ loại thời tiết khắc nghiệt cộng thêm động đất cực kỳ nghiêm trọng, những đồ dùng sinh hoạt này từ lâu đã không còn chỗ để tìm kiếm.
Tuy căn cứ này trông có vẻ rất có trật tự, nhưng cũng phải thường xuyên đối phó với thây ma và các loại thiên tai, động đất, căn bản không rảnh tay để nghiên cứu phát triển đủ thứ, rất nhiều tài liệu, nguyên liệu cũng không biết tìm đâu ra.
Toàn bộ căn cứ được bao quanh bởi một bức tường rất kiên cố, mỗi ngày đều có dị năng giả cấp cao tuần tra, đề phòng thây ma đột nhiên xâm nhập.
Thỉnh thoảng có vài dị năng giả cấp cao kết đội ra vào.
Đúng lúc này, một chiếc xe chạy tới cổng căn cứ.
“Lăng tỷ về rồi, mở cửa nhanh!”
Cổng lớn của căn cứ từ từ mở ra, chiếc xe chạy vào trong.
Trên suốt đường đi, hầu như tất cả mọi người đều nhìn về phía chiếc xe này.
Bên trong xe ngồi một người phụ nữ với mái tóc ngắn gọn gàng, khuôn mặt bình thường, nhưng dáng người rất đẹp, và nhìn là biết không phải dạng vừa.
Cô ta chính là thủ lĩnh của căn cứ Cầu Sinh, Lăng Tuyền.
Sau khi tận thế giáng xuống, cô là một trong những người thức tỉnh dị năng sớm nhất, đến nay đã có dị năng hệ phong cấp chín và dị năng hệ lôi điện cấp bảy, thực lực mạnh mẽ.
Khi cô mới thành lập căn cứ, có rất nhiều người không phục, cho rằng cô là đàn bà thì có bản lĩnh gì to tát? Cũng có nhiều người muốn lén lút ra tay với cô.
Nhưng cuối cùng, cô đã dùng thực lực của mình khiến những kẻ đó phải khuất phục.
Cô dùng hơn một năm thời gian để phát triển căn cứ thành bộ dạng như bây giờ.
Nhưng cô vẫn cảm thấy chưa đủ lắm.
Thực ra trong căn cứ vẫn còn không ít người không được ăn no, khi thiên tai ập đến cũng không có biện pháp đối phó nào.
Vốn dĩ cô có thể từ chối cho người thường và dị năng giả cấp thấp vào.
Nhưng… có lẽ là vì nhớ đến những người thân đã chết trong trận động đất.
Thôi vậy, từ từ rồi tính, đằng nào thì cũng mất thêm mười năm, mấy chục năm nữa để phát triển, cô tin vào năng lực của mình.
Lăng Tuyền đỗ xe trước cửa biệt thự của mình, rồi xuống xe, đi vào trong.
Cô vừa bước vào phòng khách, một người đàn ông đã vội vã chạy tới.
“Lăng tỷ, xảy ra chuyện rồi!”
Lăng Tuyền cau mày: “Sao thế?”
“Chị đến xem đi!”
Người đàn ông dẫn cô đến phòng làm việc của mình, Lăng Tuyền ngẩng đầu lên, trên tường phòng làm việc của cô, không hiểu sao lại xuất hiện một cái màn hình!
Mà trên màn hình, lại có dòng chữ “Yêu cầu gọi”, bên dưới còn có bốn chữ “Khách sạn Bình An”.
“Khách sạn Bình An? Cái gì thế?” Lăng Tuyền đầy cảnh giác, “Còn nữa, ai cho phép các người treo cái thứ này lên tường phòng làm việc của tôi?”
Bởi vì nơi này cách thành phố A quá xa, nên danh tiếng của Khách sạn Bình An vẫn chưa truyền đến đây, Lăng Tuyền đương nhiên không biết.
“Tôi không biết! Mà cái màn hình này không phải chúng tôi treo!” Người đàn ông ấm ức nói, “Lúc nãy tôi định vào lau dọn phòng làm việc cho chị, kết quả cái màn hình này đột nhiên xuất hiện, đúng là quỷ quái!”
“Có dị năng nào như vậy à?” Lăng Tuyền rất khó hiểu.
“Lăng tỷ, hay để tôi đi gỡ cái màn hình này xuống vứt đi?” Người đàn ông hăm hở.
“Đừng vội.” Lăng Tuyền nói, “Thứ quỷ quái như vậy, cậu cũng dám động vào à?”
Người đàn ông nghĩ một lúc, hình như cũng đúng.
“Vậy… có kết nối không? Kết nối kiểu gì?”
Lăng Tuyền suy nghĩ một lát, chậm rãi bước tới gần tường.
Bốn chữ “Yêu cầu gọi” lúc này biến thành “Có kết nối không”, bên dưới có hai lựa chọn, “Có” và “Không”.
Lăng Tuyền cau mày, chìm vào suy tư.
Còn trong Khách sạn Bình An, Cố Vãn Ngâm cầm máy tính bảng, ngáp một cái.
“Vẫn chưa có ai bắt máy.” Cô khổ sở nói, “Hệ thống, nếu cô ta không bắt thì sao?”
“Vậy thì tôi sẽ trực tiếp cho khuôn mặt của ký chủ xuất hiện trên bầu trời căn cứ!” Hệ thống nói, “Sau đó ký chủ có thể trực tiếp nói chuyện với người trong căn cứ.”
Cố Vãn Ngâm: “…”
Cô tưởng tượng một chút, cả khuôn mặt của mình đột nhiên xuất hiện trên bầu trời căn cứ…
Sau đó người trong căn cứ không bị thây ma và thiên tai giết chết, mà bị cái mặt to của cô dọa chết.
“Nói mới nhớ, vị thủ lĩnh căn cứ tên Lăng Tuyền này, đúng là lợi hại.” Cố Vãn Ngâm thở dài, “Không biết tác giả cuốn sách tôi đọc nghĩ gì, người như Lăng Tuyền mới có tư cách làm nữ chính chứ! Còn An Thải Nhu… chẳng lẽ tác giả chọn nữ chính theo nhan sắc?”
“Thiên hạ rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
“Mà nói mới nhớ, lúc tôi đọc sách, hình như tác giả cũng không viết về căn cứ quốc gia hay quân đội gì… chẳng lẽ hoàn toàn không có? Nhưng nghĩ lại cũng bình thường, dù sao cũng là thế giới trong sách, nếu đổi sang thế giới trước kia của tôi, quốc gia chắc chắn sẽ lập căn cứ người sống sót, duy trì trật tự.”
Đúng lúc Cố Vãn Ngâm đang linh tinh nói chuyện với hệ thống, trên máy tính bảng đột nhiên hiện dòng chữ “Đã kết nối”.
Cố Vãn Ngâm lập tức ngồi thẳng người, nghiêm túc hẳn.
Còn phía bên kia màn hình, Lăng Tuyền nhìn thấy trên màn hình xuất hiện khuôn mặt của một cô gái trẻ, cô ta lập tức lùi lại hai bước, cảnh giác hỏi: “Cô là ai?”
“Xin chào! Tôi tên Cố Vãn Ngâm, là chủ của Khách sạn Bình An.” Cố Vãn Ngâm mỉm cười nói.
“Khách sạn Bình An?” Lăng Tuyền nheo mắt, “Đó là cái gì?”
“Là một khách sạn tôi mở, ở thành phố A, cách chỗ chị rất xa, nên chị chưa nghe đến là chuyện bình thường.”
“Cái màn hình đột nhiên xuất hiện ở chỗ tôi, là do cô giở trò? Cô làm thế nào?” Lăng Tuyền trầm giọng hỏi.
“Tôi không có ác ý, chỉ muốn nói chuyện hợp tác với chị.” Cố Vãn Ngâm nói, “Tôi biết trong căn cứ của chị, nhân khẩu đông đúc, tôi có rất nhiều vật tư, có thể bán cho chị.”
Cố Vãn Ngâm vừa dứt lời, trên màn hình của Lăng Tuyền, lại xuất hiện một đoạn phim ngắn.
Trên đó là một đoạn giới thiệu ngắn gọn về Khách sạn Bình An.
Kết hợp với hình ảnh các cửa hàng bên trong khách sạn, cùng với giọng máy móc của hệ thống: “Bạn muốn ăn no không? Bạn muốn mặc ấm không? Khách sạn Bình An, thiên đường tận thế, hàng ngon giá rẻ, mua ngay kẻo hết!”
Lăng Tuyền: “…”
Cố Vãn Ngâm: “…”
“Hệ thống! Đây là câu quảng cáo cẩu thả gì vậy!” Cố Vãn Ngâm thầm nói trong lòng.
