Chương 4: Lại có người nhanh gọn như vậy
Tại khu giao dịch nhà cũ, nơi này tập trung gần sáu mươi phần trăm các công ty môi giới bất động sản trong thành phố.
Nhưng quy mô và chất lượng dịch vụ giữa các công ty cũng không giống nhau.
Người bán nhà thông thường tất nhiên phải lựa chọn kỹ lưỡng, kẻo bị hớ, bán mất giá.
Dù có trọng sinh trở về, Lâm Phàm cũng không thể nào nắm rõ tình hình cụ thể của từng công ty môi giới.
Nhưng với anh, đó không phải vấn đề lớn.
Điều Lâm Phàm cần là thời gian, là hiệu suất.
Còn về việc nhiều hơn hay ít hơn một chút tiền, hoàn toàn không quan trọng.
Cho dù để lũ môi giới kiếm thêm một chút, dù sao cũng chẳng còn mấy tháng để hưởng thụ nữa.
Nghĩ vậy, Lâm Phàm quay về ghế phụ, lấy từ ghế xe ra bốn cuốn sổ đỏ.
“Bán nhà.”
Lâm Phàm vào thẳng vấn đề, trực tiếp nói rõ mục đích.
Ngay lập tức, mấy nhân viên bu lại đều đỏ mắt.
Ở thành phố Lâm Phàm sinh sống, giá nhà đất luôn vững chắc, cung không đủ cầu.
Nhà tốt còn khiến người ta tranh giành điên cuồng.
Bọn họ – những nhân viên môi giới – thứ thiếu nhất chính là nguồn hàng ở khu vực đắc địa.
Còn anh chàng đẹp trai này, một lần ra tay lớn như vậy, mang đến tận bốn căn!
Đó là bốn khoản hoa hồng, bán xong túi tiền sẽ phồng lên ngay!
Vì vậy, mấy người tự nhiên rất phấn khích.
Những nhân viên khác ở gần đó phát hiện động tĩnh cũng lũ lượt kéo tới.
Dù đến muộn một bước, nhưng chỉ cần được đại gia để mắt tới, chẳng phải sẽ ôm trọn bốn căn nhà này sao?
Tuy nhiên, Lâm Phàm không như họ tưởng tượng, tìm một hai nhân viên để thương lượng rồi vào tiệm bàn bạc từ từ.
Anh chỉ nhẹ nhàng dựa vào cửa xe, lấy cửa xe làm ghế, nắp capo làm bàn, đặt sổ đỏ xuống.
Lâm Phàm lần lượt mở ra, cho mọi người xem.
Căn thứ nhất: Khu Giang Hoa, căn hộ lớn, nội thất cao cấp, 240 mét vuông.
Căn thứ hai: Khu Ái Đức, căn hộ lớn, nội thất cao cấp, 288 mét vuông.
Căn thứ ba: Khu Kim Hoa, tầng thượng penthouse thô, 420 mét vuông.
Căn thứ tư: Biệt thự độc lập Khu Giang Hà Phủ Đệ.
Tổng cộng bốn căn.
Mỗi căn đều là vị trí đẹp nhất thành phố, gần trường học, bệnh viện, trung tâm mua sắm, giao thông vô cùng tiện lợi.
Hơn nữa, quy cách rất cao, hàng xóm đều là tinh anh các giới.
Đặc biệt là biệt thự Giang Hà Phủ Đệ, so với ba căn kia lại càng cao cấp hơn một bậc, hàng xóm đều là những người giàu có hoặc quyền quý.
Ở gần họ, thường xuyên gặp mặt, tạo mối quan hệ thân quen, đối với việc làm ăn của nhiều người mà nói, có lợi ích vô cùng lớn!
Đối với nhà cũ, có những vị trí rác rưởi, căn nhà cũ nát lâu năm, quả thật khó bán.
Nhưng bốn căn này, tuyệt đối là miếng mồi béo bở nhất!
Có trong tay rồi, chỉ cần không tham lam, giá cả hợp lý một chút, sẽ nhanh chóng bán hết sạch!
Dù giá có cao hơn một chút, bán chậm, cũng tuyệt đối không khó ra hàng!
Người giàu, đúng là người giàu!
Mấy nhân viên môi giới đều nghiến răng, mắt mở to, không dám rời đi một giây.
Vài nữ nhân viên, nhìn gương mặt tuấn tú của Lâm Phàm, ánh mắt lóng lánh.
Vừa đẹp trai vừa giàu, nếu có thể lọt vào mắt xanh, thật sự có thể một bước lên mây.
Còn không gian ồn ào náo nhiệt ban nãy, giờ phút này đều im lặng hoàn toàn.
Bọn họ không ngu, có thể làm môi giới, đủ tinh ranh.
Không ai dám vào lúc này quấy rầy đại gia nói chuyện, kẻo mất quyền tham gia đơn hàng lớn này.
“Đều nhìn rõ hết rồi chứ?”
Lâm Phàm cười, lấy giấy bút, viết số điện thoại của mình.
“Tôi sẽ để lại thông tin liên lạc, bốn căn này đều bán. Yêu cầu của tôi là nhanh, và thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt!”
“Các anh có thể liên hệ người mua, giá cứ theo giá niêm yết cùng khu vực hôm nay. Còn về hoa hồng của các anh…”
Lâm Phàm xoa cằm, suy nghĩ một chút xem nên cho bao nhiêu để kích thích đám sói con này.
Lúc này, mấy chàng trai tinh ranh xung quanh cuối cùng cũng tìm được cơ hội.
Họ đồng loạt hạ giọng: “Bên em không thu hoa hồng.”
“Giúp anh bán, không lấy phí.”
Không lấy hoa hồng?
Ai tin?
Sợ rằng ngay cả quái vật tận thế cũng không tin.
Cách thông thường, chẳng phải là dựa trên giá người bán đưa ra, rồi cộng thêm giá bán cho người mua sao?
Tuy nói như vậy không ảnh hưởng đến lợi ích của Lâm Phàm, nhưng cũng sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất.
Thế là suy nghĩ một chút, Lâm Phàm giơ tay, xòe năm ngón tay: “Năm phần trăm hoa hồng!”
Phụt!
Lời vừa dứt, xung quanh vang lên một tràn hít khí lạnh.
Đối với nguồn hàng chất lượng, các công ty môi giới thường dùng hoa hồng thấp để làm mồi nhử, rồi kiếm tiền từ người mua.
Dự tính, mỗi căn nhà kiếm được hơn chục triệu là cùng.
Nhiều hơn, họ cũng không dám nghĩ.
Nhưng bây giờ, Lâm Phàm vung tay một cái.
Hoa hồng năm phần trăm!
Con số hoa hồng này, quá cao, quá cao!
Bốn căn nhà ước tính thấp nhất cũng bán được khoảng năm mươi triệu tệ, năm phần trăm là hai triệu rưỡi!
Phải làm công bao nhiêu năm mới có được khoản thu nhập lớn như vậy?
Tuy nói thanh toán toàn bộ bằng tiền mặt, điều kiện có hơi hà khắc…
Nhưng yêu cầu của Lâm Phàm, chỉ là giá niêm yết cùng khu vực hôm nay mà thôi.
Cùng khu vực, nhưng khác khu nhà, giá cả chênh lệch một trời một vực.
Bốn căn nhà này, không nghi ngờ gì là lô hàng chất lượng nhất.
Dùng giá cùng khu vực để bán, người mua sẽ phát cuồng!
Trong chốc lát, mắt nhân viên môi giới đỏ hết lên, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.
Thấy đã kích thích được lòng nhiệt tình,
Lâm Phàm để số điện thoại đã viết cho mọi người chụp lại.
Sau đó, anh cất sổ đỏ, quay về ghế lái, phóng xe đi mất.
Lâm Phàm vừa đi,
Lại có nhiều khuôn mặt mới bước vào khu chợ này, chuẩn bị xem nhà, hoặc bán nhà.
Bình thường, đám nhân viên này sẽ ùa lên, chào đón khách hàng, lôi kéo làm ăn.
Nhưng lúc này, tất cả bọn họ lại tản ra hết.
Tai dán chặt vào điện thoại, chuông reo liên hồi.
Giọng nói qua điện thoại nối tiếp nhau:
“Anh Vương, có cóc nhảy đầy đường kìa!”
“Cơ hội hời, cơ hội hời! Nếu không phải là quan hệ máu chảy ruột mềm, em cũng chẳng dám giới thiệu cho anh.”
“Anh em, tiền cưới vợ để dành có thể lấy ra dùng rồi… tin em, mua đi không lỗ đâu, nửa cuối năm anh sẽ giàu to!”
“Biệt thự sợ rủi ro? Bao nhiêu người tranh nhau mua đấy!”
“Ha ha, giá nhà vững thế này, trừ khi ngày tận thế giáng xuống… nếu không thì không thể nào xuống được!”
…
…
Một nơi khác, khu giao dịch xe cũ.
Giá trị xe không bằng nhà, đặc biệt là hai chiếc xe Lâm Phàm muốn bán.
Một chiếc Porsche 911, một chiếc Mercedes S-Class, hóa đơn mua xe lúc đó, Lâm Phàm đều mang theo.
Giá lăn bánh cộng lại, gần bốn triệu tệ.
Những hãng xe nhỏ hơn sẽ không chịu bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua xe cũ đắt tiền.
Nếu không, một khi xe không bán được kịp, sẽ phải tồn kho, mấy triệu tiền mặt bị đọng lại, để một ngày là lỗ một ngày.
Vì vậy, trái lại bị hờ hững.
Nhưng chờ một lúc, một hãng xe lớn nhất trong khu cuối cùng cũng có thợ đến gần, xem xét xe.
“Anh bạn, bán xe?”
“Ừm.” Lâm Phàm gật đầu.
Người đó liền lấy ra một số thiết bị đo đơn giản, kiểm tra tình trạng xe, rồi đứng thẳng dậy ngẩng đầu: “Muốn bán bao nhiêu?”
Porsche tình trạng tốt, mua năm ngoái, tổng cộng mới chạy hai vạn cây số.
Sơn còn nguyên, không tai nạn, giấy tờ đầy đủ, không rắc rối.
Tuy nhiên, xe thể thao vốn khó bán, anh ta cũng chỉ hỏi thăm, không gắng gượng.
Lâm Phàm nói: “Anh báo giá đi?”
Người thợ suy nghĩ một lúc, nói: “Một triệu tám trăm nghìn tệ nhé.”
Hóa đơn của chiếc xe này là hai triệu bốn trăm nghìn tệ, cộng thêm thuế các loại, hai triệu sáu trăm nghìn còn hơn.
Anh ta chém một nhát, trực tiếp cắt đi tám trăm nghìn.
Tuy nói bán lại là đồ cũ, nhưng cũng không thể nói là không ác.
Tuy nhiên, trong lòng anh ta vẫn dự trù mười vạn để trả giá.
Chỉ cần không quá một triệu chín trăm nghìn, mua vào là không lỗ.
Nhưng ai ngờ Lâm Phàm thậm chí không nghĩ ngợi, một miệng đồng ý ngay: “Bán, thanh toán luôn bằng tiền mặt!”
“Hả?”
Anh thợ hơi ngơ ngác.
Đậu xanh, chẳng lẽ anh ta báo giá cao quá rồi?
Lại có người nhanh gọn như vậy?
