Chương 61: Thử Thách Kinh Hoàng, Trang Viên Tàn Dạ
Lâm Phàm bước xuống xe. Con quỷ lái xe buýt Hoàng Tuyền vẫy tay, có vẻ luyến tiếc.
Vừa nãy nó liếc thấy, gói Hoa Tử mềm kia chắc vẫn còn vài chục điếu.
Lúc đầu không biết, chỉ hận là mình đạp ga nhanh quá. Nếu chậm thêm mươi phút, gói thuốc đó chắc chắn sẽ bị nó hút sạch.
Nhưng quy tắc là quy tắc, hễ trả đủ giá vé thì nó không thể ngăn khách rời đi.
Lâm Phàm xuống xe xong,
chiếc xe buýt Hoàng Tuyền đóng cửa, kẽo kẹt lao đi lắc lư, chẳng mấy chốc biến mất khỏi tầm mắt.
Nếu đặt giữa thành phố ồn ào, tiếng xe buýt Hoàng Tuyền nghe khá rợn người.
Nhưng giữa vùng đồi núi hoang vắng này, thiếu đi cái ồn ào đó, đứng dưới chân núi Đại Miện Lĩnh chỉ thấy tĩnh lặng đến đáng sợ.
Bình thường, dù là ban đêm, núi đồi cũng không tĩnh mịch đến vậy, ít nhất phải có tiếng ve kêu rả rích.
Nhưng bây giờ, có lẽ vì Kinh Hoàng Giáng Lâm khiến cả thế giới bắt đầu trở nên điên cuồng quái dị.
Trong hoàn cảnh tối tăm như vậy, kèm những hiện tượng trái ngược thế này,
đen tối gió lộng, âm phong thoảng qua, chẳng khác mở đầu của mấy bộ phim kinh dị rập khuôn.
Theo cốt truyện sáo rượu thì giờ phải có thứ không sạch sẽ xuất hiện, khiến nhân vật sợ vãi linh hồn.
Ngược lại Lâm Phàm chẳng có chút dấu hiệu của vai sáo rượu, mặt không sợ hãi, cũng chẳng hoảng loạn.
Anh ta thảnh thơi, ung dung bước lên núi, dáng vẻ nhàn nhã như đi dạo ngắm cảnh.
Chỉ có điều thời gian không phù hợp, bây giờ là hai giờ sáng.
Địa điểm cũng không hợp, tối om không thấy xanh non biếc xa, ngược lại mấy tấm bia xám, nấm mộ nâu ở gần tương phản nổi bật.
Lâm Phàm vừa leo núi vừa quan sát những tấm bia mộ này.
Dưới những nấm mồ ấy chôn bao nhiêu bộ xương khô.
Phần lớn trong số đó đã yên giấc ngàn thu, chẳng thể trở lại dưới hình dạng quỷ quái.
Chẳng ai biết quỷ dị từ đâu tới.
Nói ra thì sự giáng lâm của Kinh Hoàng luôn là một bí ẩn, biết bao chuyên gia học giả ngày đêm nghiên cứu chẳng có tiến triển gì.
Lời giải thích thần học được nhiều người chấp nhận, chỉ nói đó là trò đùa của Tạo Vật Chủ.
Trò đùa của Tạo Vật Chủ?
Lâm Phàm không nhịn nổi cười thầm.
Nếu mà lôi hắn ra, mỗi người trên thế giới tát một cái, đảm bảo tát cho Tạo Vật Chủ xây xẩm mặt mày.
Lại nửa tiếng sau, Lâm Phàm vất vả leo đến lưng chừng núi.
Đường núi bên này khó đi, leo khá tốn sức, nhưng chính vì thế càng lên cao, những nấm mộ cùng bia mộ rợn người càng ít, hẳn là người chôn tổ tiên không muốn mất công chôn quá cao, nếu không mỗi dịp lễ tết con cháu viếng thăm khổ sở.
Chỗ lưng chừng núi bằng phẳng hơn, có một khoảng đất trống khá rộng, túp lều gỗ cũ được dựng trên đó, phía sau là rừng cây, còn có một lối mòn tiếp tục leo lên cao.
Bình thường, chỗ quỷ quái này chẳng ai đến.
Nhưng lạ lùng thay, khi Lâm Phàm đứng vững ở lưng chừng núi, hai cái lều trại lộ ra vô cùng nổi bật, thu hút ánh nhìn.
Trong lều có ánh sáng, in bóng hai người, hai đôi nam nữ đang chơi trò chồng người, thi thoảng hừ hừ ha ha, dần vào giai đoạn cao trào.
“Nên nói họ vận tốt hay vận xui?”
Lâm Phàm lẩm bẩm.
Anh ta xuất hiện ở đây, gây ra tiếng động không lớn, người trong lều đang mải mê nên đương nhiên không phát hiện.
Lúc này trong thành phố sớm đã loạn như nồi cháo, mấy người này chạy ra ngoại ô hoang dã cắm trại, lại là nơi tương đối an toàn như Đại Miện Lĩnh, thì thực ra ngẫu nhiên tránh được họa sát thân của đêm đầu tiên.
Đổi lại là hoang dã chỗ khác, chắc chưa chắc may mắn thế.
Trong ấn tượng, sau khi đêm đầu tiên kết thúc, trong thành có thống kê, ba điểm danh thắng cao núi, tổng cộng ba mươi sáu dân phượt kết bạn rơi vách.
Trừ cái chỗ quỷ Đại Miện Lĩnh này.
Chỉ cần không vào cái lều gỗ bên đó, ngồi đây là an toàn.
Nhưng lều gỗ cách hai cái lều trại này chỉ hơn chục mét, một khi lỡ vào, tỷ lệ sống sót của người thường trong Thử Thách Kinh Hoàng còn thấp xa nếu gặp quỷ dị!
Suy nghĩ một lát, Lâm Phàm tắt đi ý định nhắc nhở đối phương.
Anh không chọn phá hỏng hứng thú của những chiến sĩ dã chiến này, lặng lẽ đi qua, tiến đến trước túp lều gỗ.
Túp lều gỗ này, nhìn từ ngoài vào, đã có lịch sử nhiều năm, sớm bị mưa gió thời gian bào mòn không ra hình thù, chỉ còn một lớp vỏ rỗng.
Hai cánh cửa gỗ vỡ không nguyên vẹn treo vật vờ, như thể một cơn gió cũng thổi đổ.
Nhìn qua khe cửa vào trong, ngói trên nóc vỡ bảy tám phần, những tia trăng mờ chiếu thẳng vào lều, vách tường rách nát, đầy lỗ hổng, chẳng còn chút tác dụng che gió chắn mưa.
Nói thật, diện tích lều gỗ không lớn, tình trạng bên trong đứng ngoài là thấy hết.
Dù là kẻ hiếu kỳ đến luyện gan, cũng thấy chán.
Nhưng sau khi Kinh Hoàng Giáng Lâm, nơi này lại khác.
Chỉ có bước vào trong mới biết.
Bên trong tồn tại một bối cảnh Thử Thách Kinh Hoàng, một khi đã vào, không thể thoát, chỉ có thể buộc hoàn thành.
Nhớ kỹ lại tỉ mỉ các chi tiết, Lâm Phàm không do dự nhiều, đường quen lối cũ đẩy cánh cửa vỡ, sải bước bước vào.
Kẽo kẹt kẹt——
Cánh cửa gỗ vỡ phát ra tiếng động, tựa tiếng rên của ông già hấp hối.
Rồi một làn sương trắng mờ mịt tràn ra, Lâm Phàm rõ ràng chân trước vừa bước vào, chân sau cả bóng người đã biến mất trong túp lều gỗ.
……
Trong lều trại.
Một cặp nam nữ nằm song song, người đàn ông thở hổn hển, mặt mang một tia nghi hoặc, “Vừa nghe thấy tiếng động hình như có người.”
“Được rồi mày ạ.”
Cô gái bên cạnh liếc mắt, “Mày nói nhiều thế cũng không che được chuyện ba phút của mày đâu.”
Người đàn ông không phục, còn cứng miệng, “Chuyên gia nói… thời gian lý tưởng nhất của loài người là ba phút!”
“Lời chuyên gia tin được à?”
Cô gái ngừng một lát, “Đã nói là ba phút, nhưng vì nể mặt mày, chị đã rên thêm hai phút… sợ hai người bên cạnh khinh thường.”
Nghe vậy, người đàn ông đầy mặt xấu hổ, đành chuyển chủ đề, vội xoay người ngồi dậy, “Ra ngoài xem thế nào.”
Nói xong, vơ quần áo dưới đất ném cho cô gái, tự mình bắt đầu mặc.
Hai người ra ngoài, trước đến lều trại kia gọi, “Anh ơi, vừa nãy tôi thấy hình như có bóng người lướt qua.”
Tiếng vừa dứt.
Trong lều trại kia truyền ra giọng nam thấp khẽ rỉ tai, “May mày rên thêm bốn phút… tao thắng thằng nhỏ rồi.”
Rồi nghe sột soạt tiếng mặc quần áo, một cặp nam nữ khác bước ra, bốn người tụ lại.
“Sao thế?”
Người đàn ông hơi vai vế hơi to, có chút chột dạ, lại có chút kiêu ngạo.
Thấy bạn ra ngoài, người đàn ông lúc nãy chỉ cái lều gỗ, “Lúc nãy tôi hình như thấy bóng người, đi về phía đó.”
Người vai vế liếc một cái, “Vậy chúng mình sang xem thử?”
Hai cô gái thì rụt cổ, có vẻ không muốn, “Không phải trước đó đã thám hiểm rồi à, chẳng có gì cả.”
Bốn người đến thám hiểm kinh dị, kết quả chỉ mỗi lều gỗ nhỏ xíu đó, nhìn một phát hết, trong ngoài lục tung ba lần, chẳng có chút không khí kinh dị nào.
“Đi xem thêm một lượt thôi, dù sao giờ cũng không ngủ được.”
Dưới sự thúc giục của gã đàn ông kia, hai cô gái đành miễn cưỡng đồng ý.
Bốn người sóng vai đi về phía trước, hai cậu ở phía trước cũng gan dạ, không hề sợ hãi.
Hai cô gái có chút nhát gan, thận trọng lẽo đẽo sau bạn trai mình.
Chẳng mấy chốc, vào trong lều gỗ, bốn người vừa đứng yên.
“Thấy không, chẳng có gì…”
Người đàn ông vừa mở lời, lời chưa dứt.
Một làn sương trắng mịt mờ bao trùm bốn người, bàng hoàng cảnh vật xung quanh biến ảo.
Khi họ định thần lại, một trang viên cổ kính đổ nát hiện ra trước mắt mọi người.
