Chương 95: Bối Cảnh Kinh Hoàng Giới Hạn Đặc Biệt
Khi hai người chợt tỉnh lại, khung cảnh xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn là buổi sáng công viên với ánh nắng trải dài, ấm áp và nhàn nhã nữa, mà thay vào đó là một con hẻm âm u rợn người.
Con hẻm rộng chừng ba mét, đủ để một chiếc ô tô nhỏ đi qua.
Lâm Phàm và ông lão áo vải đang đứng ở đầu hẻm.
Phóng tầm mắt vào sâu trong hẻm, không một ánh đèn, chỉ có những chiếc lồng đèn treo cao, tỏa ra ánh nến leo lét. Cứ cách chừng mười mét lại có một chiếc, kéo dài về phía xa.
Ngước nhìn lên, không thấy mặt trời hay mặt trăng, những đám mây đen dày đặc che khuất mọi ánh sáng từ bầu trời. Ngọn nến leo lét ấy là nguồn sáng duy nhất.
Đứng ở đầu hẻm không thể nhìn rõ con ngõ dài bao nhiêu.
Dù có ánh nến, tầm nhìn chỉ vài chục mét, hao hao giống con đường nhỏ bên ngoài Trang Viên Tàn Dạ trong bối cảnh kinh hoàng trước đó – cũng tràn ngập khí tức nguy hiểm muốn nuốt chửng con người.
Trên đầu hai người là một cổng vòm, phủ đầy tơ nhện, tỏa ra mùi mục nát, nhưng vẫn vững chãi, sừng sững.
Trên tấm bảng đá chạm bốn chữ lớn: Phố Đen Nửa Đêm.
Đúng như lời vừa rồi của âm thanh kia.
Nói về âm thanh đó.
Lâm Phàm tập trung nhìn sang bên trái phía trước, nơi gần như hòa lẫn với bóng tối, phải quan sát kỹ mới thấy được một bóng người đứng đó.
Nó mặc trang phục tiếp tân thời xưa, áo dài, tay áo rộng, đội mũ tròn cổ, trông giống hệt vai trò đón khách trong tửu lầu.
Âm thanh vừa rồi chính là do nó phát ra.
Tuy nhiên, cảm giác uy hiếp mà nó mang lại cho Lâm Phàm không mạnh, có lẽ nó không phải kẻ thống trị Phố Đen Nửa Đêm, mà chỉ là người truyền lời.
Hơi giống với Quản Lý Kỳ Dị của Khách Sạn Máu, hay Quản Gia Kỳ Dị của Trang Viên Tàn Dạ.
Khác biệt duy nhất là tên phục vụ kỳ dị này tương đối yếu, nhiều nhất chỉ ở cấp Động Hạ, xa không bằng hai kẻ cấp Truy Mệnh kia.
Thêm nữa, nhìn mặt nó xanh mét như chết vì trúng độc, nên thân thể còn nguyên vẹn, dáng vẻ không quá kinh dị.
Bộ dạng như vậy thuộc hàng bét trong cấp Động Hạ, đến nỗi không dọa được người, càng khó hại người.
Ở trong bối cảnh kinh hoàng thì còn yên ổn, ra đến bên ngoài hẳn là không lại được những quỷ dị khác.
Đang lúc Lâm Phàm quan sát môi trường và thu thập thông tin thì ông lão áo vải bên cạnh, do tuổi cao đầu óc chậm chạp, sững sờ một lúc lâu, gương mặt già nua mới hiện lên vẻ hoảng sợ.
Chuyện gì thế này?
Chỉ một thoáng thất thần, cảnh vật xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Lại tối tăm vô cùng, như thể nháy mắt đã đổi ngày sang đêm, lao vào bóng tối, thứ không khí khó chịu xung quanh khiến ông run rẩy.
“Chuyện gì vậy… lão phu đây xuyên không rồi sao?”
Ông nhìn cổng vòm trên đầu, rồi nhìn khung cảnh xa xa.
Cổng vòm cổ kính, nhà cửa hai bên hẻm kiến trúc xưa cũ, thêm không một ngọn đèn hiện đại, chỉ có ánh nến lồng đèn – không phải gặp ma thì là xuyên không.
Đương nhiên ông thiên về giả thiết sau hơn, vì lúc rảnh rỗi ngồi bói toán ven đường không có việc gì, ông hay đọc kịch bản và tiểu thuyết.
Giá mà xuyên về thời nhà Chu, ông có thể ra bờ sông câu cá, làm nên giai thoại Khương Thái Công câu cá – người muốn tự mắc câu!
…
Tự cho rằng với vốn kiến thức của mình, nhất định sẽ lập nên sự nghiệp.
Chỉ sợ mình già quá, chẳng còn sống được bao lâu.
Sợ rằng ngồi câu chưa kịp đợi Chu Văn Vương thì chết mất… để rồi thằng già họ Khương kia ăn cắp ý tưởng câu cá của mình, thế là hỏng!
Trong khi những suy nghĩ kỳ quặc này chưa kịp nói ra để hỏi Lâm Phàm.
Thì Lâm Phàm thốt ra một câu như gáo nước lạnh dội xuống đầu: “Không phải xuyên không… chúng ta đã vào bối cảnh kinh hoàng rồi.”
“Cái gì cơ?”
Ông lão áo vải giật mình.
Từ này xa lạ, nhưng ông cảm nhận được không phải điều hay.
Lại liên tưởng đến sự kiện kỳ dị ban đầu, có lẽ nơi này cũng là chốn hung sát như thế, khó trách âm phong trận trận, rợn người ghê sợ.
Nhìn vẻ mặt ông lão, Lâm Phàm hài lòng.
Nói chung, những người chưa từng trải qua sự kiện kỳ dị, lần đầu tiến vào bối cảnh kinh hoàng, bị dọa khóc rống, đái ra quần, hoàn toàn mất trí lao lung tung rất nhiều.
Còn ông lão chỉ có chút sợ hãi, đã được coi là khá lắm rồi.
Có thể nhờ tuổi cao nên nhìn thoáng hơn, khó trách Quỷ Đồng chọn bối cảnh kinh hoàng cho ông ta khế ước thành công, tâm tính như vậy trong thời kỳ đầu Kinh Hoàng Giáng Lâm, đã vượt xa quá nhiều người.
Đang nói chuyện, tên phục vụ kỳ dị vẫn đứng yên bỗng nhúc nhích, tiến lại gần hai người.
Trong ánh nến lờ mờ, khuôn mặt xanh mét của nó càng thêm tà dị.
Nó lại cất tiếng, cổ họng như bị bỏng bởi chất độc mạnh, khàn đặc: “Đây là Phố Đen Nửa Đêm… tôi là phục vụ của Bảo Lâu. Đã đủ người, thử thách có thể bắt đầu…”
Nghe vậy, Lâm Phàm tập trung tinh thần.
Lần thử thách này lại giới hạn số người, khác với Khách Sạn Máu và Trang Viên Tàn Dạ.
Thông thường, nhiệm vụ chỉ được kích hoạt khi giới hạn đủ người đều có độ khó cao.
Hơn nữa, nếu chưa đủ người, những ai sống sót đi vào bối cảnh kinh hoàng sẽ phải ở lại cho đến khi đủ người mới bắt đầu thử thách, khoảng thời gian đó coi như bị cầm tù!
Cho nên trước khi trọng sinh đã từng có, kẻ xui xẻo lỡ vào bối cảnh kinh hoàng giới hạn người, nhưng vùng đó quá heo hút, ít người vào.
Chờ tận nửa tháng mà vẫn không đủ người, cuối cùng chết đói trong bối cảnh kinh hoàng.
Lần này Lâm Phàm hơi chủ quan.
Chủ yếu vì ông lão già yếu, đoán chừng bối cảnh hắn có thể sống sót hoàn thành sẽ không quá khó, nên sơ suất.
Nếu không, hai người không mang chút lương khô nào, hoàn toàn có thể bị mắc kẹt ở đây nhiều ngày.
Tất nhiên, Lâm Phàm nắm trong tay một thẻ hội viên Khách Sạn Máu có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào.
Có vấn đề, mở lối chạy là xong, không cần lo lắng quá.
“Mời đi theo tôi.”
Tên phục vụ kỳ dị nói một câu rồi quay người bước sâu vào trong ngõ.
Lâm Phàm theo sau, ông lão áo vải lẽo đẽo bước tiếp.
Hai người đi chừng vài chục bước, đột nhiên ông lão ở phía sau kéo nhẹ tay áo Lâm Phàm, lại gần hạ thấp giọng nói: “Này cháu, tôi xem thằng này mặt mũi đen sì… tôi bói nó có tai họa đổ máu, e là không sống được lâu nữa đâu.”
Tuy ông xem bói chín phần là sai, nhưng mặt mũi người kia dễ xem quá.
Toàn mặt xanh đậm, gần như đen…
Đúng như cổ thư nói: “Trán đen, họa huyết quang”, chắc chắn không sai!
“Cái này không cần lo, nó chết lâu rồi.”
Lâm Phàm không ngoảnh đầu, thản nhiên nói một câu.
“Ồ.”
Ông lão thở phào: “Chết rồi thì tốt, tôi còn tưởng mình lại tính sai nữa.”
