Chương 15: Nỏ Chặn
Lâm Thời lái xe đến Đông Giao, tìm hơn một tiếng mới thấy tiệm cầm đồ nằm cạnh một dãy chung cư cũ kỹ.
“Tiệm Cầm Đồ Thành Tâm.”
Bảng hiệu đã phai màu thấy rõ, cửa tiệm nhỏ, lại không có ánh sáng lọt vào.
Lâm Thời suy nghĩ một lát, lấy khẩu súng lục từ trong không gian ra, kiểm tra đạn, rồi nhét súng vào túi trong áo, mới xuống xe.
Cẩn thận vẫn hơn.
Đeo ba lô đã nhét sẵn năm cân vàng lên lưng, cậu bước vào tiệm.
Vào bên trong, trước mắt là một tấm bình phong viết chữ “Đương” to tướng.
Vòng qua bình phong, một người đàn ông đang mải mê làm gì đó sau quầy, chăm chú đến nỗi Lâm Thời bước vào cũng không biết.
“Cốc cốc!”
Lâm Thời lại gần gõ lên quầy.
Người đàn ông ngước lên, thấy mặt lạ liền lộ vẻ cảnh giác.
Lúc này Lâm Thời mới thấy trong tay ông ta cầm một cây nỏ.
Toàn thân đen tuyền, những đường nét uyển chuyển đầy căng tràn sức mạnh, trên bàn còn có một ống ngắm chưa lắp và vài phụ kiện linh tinh.
Nhìn hình dáng tổng thể, đây là một cây nỏ chặn sản xuất ở nước Đăng Tháp.
Đây là cây nỏ composite mạnh hơn súng lục nhiều.
Nghe nói có thể bắn xuyên sọ voi trong vòng 150 mét.
Tốc độ bắn ngang súng lục, độ chính xác cao, thao tác dễ, lại có thể tháo lắp tùy ý.
Tiếng nổ nhỏ hơn súng lục, tên còn có thể tái sử dụng.
Kiếp trước nếu có cây nỏ này, cậu gần như có thể ngang dọc ngoài hoang dã thời tận thế.
Quả nhiên mình không tìm nhầm chỗ.
Để ý ánh mắt của Lâm Thời, Tạ Kim Tấn kéo một miếng vải che cây nỏ chưa ráp xong lại.
Tuy không nghĩ thằng nhóc trước mắt nhìn ra được gì, nhưng Tạ Kim Tấn vẫn giải thích:
“Thằng nhỏ ở nhà thích mấy món đồ chơi này. Cậu có việc gì không?”
Lâm Thời cũng không vạch trần, gỡ ba lô sau lưng xuống đặt lên quầy.
Kéo khóa, để lộ vàng bên trong.
Mắt Tạ Kim Tấn sáng lên, cầm một cây vàng lên xem.
“Bán hay cầm? Tiền mặt hay chuyển khoản?”
“Tôi muốn đổi ít đồ.” Lâm Thời nói.
Nghe vậy, Tạ Kim Tấn bỏ vẻ thờ ơ, nhìn Lâm Thời một cách nghiêm túc.
Người thường chẳng biết chỗ này có thể đổi “đồ”.
Biết đến chỗ ổng đổi đồ chỉ có người quen, hoặc người quen giới thiệu.
Bây giờ tận thế chưa tới, Tạ Kim Tấn đương nhiên chưa “mở cửa” làm ăn.
“Ai giới thiệu? Đổi gì?” Tạ Kim Tấn hỏi.
Lâm Thời nói thẳng vào vấn đề:
“Cây nỏ anh vừa ráp đó có đổi được không?”
Tạ Kim Tấn liếc Lâm Thời từ trên xuống dưới, như đang phán đoán tuổi tác, rồi nói:
“Cậu biết đó là gì không?”
Lâm Thời định nói gì đó, thì đột nhiên cửa sau lại bị đẩy ra.
Chưa thấy người, đã nghe tiếng:
“Lão Tạ, hàng của tôi tới chưa?”
Một người đàn ông cao to vạm vỡ vòng qua bình phong bước vào.
Lúc này hắn mới để ý bên trong còn có một người khác.
Liền cảnh giác liếc Lâm Thời mấy lần.
Tạ Kim Tấn nói với người đàn ông vạm vỡ:
“Đồ tới rồi, chưa ráp xong, anh vào trong đợi một lát, tôi có một đơn hàng đang làm.”
Lúc này, người đàn ông vạm vỡ mới để ý túi vàng trên quầy.
Ánh mắt hắn liền lóe lên vẻ tham lam.
Thấy người đàn ông vạm vỡ bước vào cánh cửa nhỏ sau quầy, Tạ Kim Tấn mới tiếp tục:
“Đổi gì, nói nhanh, tôi còn có khách.”
“Đổi cây nỏ chặn trên quầy của anh, hoặc nỏ tinh anh, nỏ tàng hình, cũng được, phải kèm tên đồng bộ. Thêm đạn súng lục 54, càng nhiều càng tốt.”
Đồng tử Tạ Kim Tấn co lại, lại nhìn Lâm Thời một cách nghiêm túc.
Làm nghề này, quan trọng nhất là đủ tinh mắt.
Tạ Kim Tấn cơ bản nhìn người vài lần là xác định được, ai có thể giao dịch, ai không thể.
Đồ của ổng, tuyệt đối không đổi cho bọn liều mạng, kẻo gây chuyện rồi dính phiền phức.
Cũng không đổi cho người thường, người thường chẳng dùng tới đồ của ổng.
Chỉ đổi cho mấy người thường đi lại ở biên giới, hoặc lính đánh thuê.
Mấy người đó thường coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, có được trang bị mình muốn, chỉ biết cảm kích ổng.
Tạ Kim Tấn làm ăn bao nhiêu năm, hoàn toàn nhờ mắt tinh.
Nhưng khi nhìn Lâm Thời, ổng lại hơi chột dạ.
Thoạt nhìn thấy Lâm Thời là học sinh, tưởng tới cầm đồ gì đó.
Nhìn lại, phát hiện ánh mắt Lâm Thời lạnh lùng, kín đáo, lại rất sắc bén.
Cơ thể căng cứng, tay chân tưởng thả lỏng nhưng thực ra sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Cảnh giác này Tạ Kim Tấn chỉ thấy ở mấy lão già thường xuyên đi trên lằn ranh sinh tử.
Thế nhưng da và tay của thanh niên trước mắt lại không giống mấy người đó, trắng trẻo quá.
Tay chẳng có tí chai nào, người cũng không có sát khí của bọn liều mạng.
Thế mà liếc mắt đã nhận ra cây nỏ chặn vừa ráp dở.
Tạ Kim Tấn nhất thời không quyết định được.
Cuối cùng, Tạ Kim Tấn quyết định tin vào trực giác của mình.
“Nhóc à, đồ cậu muốn, mấy cây vàng này chưa đủ đâu.”
“Chỉ cần anh có thứ tôi cần, tiền không thành vấn đề.”
Tạ Kim Tấn gật đầu.
“Đi theo tôi.”
Tạ Kim Tấn quay người đẩy cánh cửa sau quầy.
Người đàn ông vạm vỡ lúc nãy hình như chưa đi xa, đẩy cửa ra là thấy hắn đứng ngay bên cạnh.
“Lão Tạ, anh dẫn thằng nhóc này vào làm gì?”
“Lão Kim, đồ của anh đợi chút, tôi để cậu thanh niên này chọn trước.”
Thì ra người đàn ông vạm vỡ tên là Lão Kim, Lâm Thời cảm nhận được sự hung hãn trên người hắn.
Lão Kim liếc xéo Lâm Thời, giọng khinh miệt nói:
“Lão Tạ, bây giờ anh thiếu tiền tới mức phải tiếp khách nào cũng được à?
Một thằng nhóc còn chưa mọc hết lông, bán hàng cho nó, anh không sợ mai mốt ổ của mình bị đập à!”
Tạ Kim Tấn nheo mắt, ý cười nhạt đi: “Việc của tôi, tôi tự có chừng mực.”
Không cần anh đứng bên cạnh lải nhải.
Lâm Thời thầm thay Tạ Kim Tấn nói nốt câu sau.
“Hừ! Tôi chỉ sợ làm ăn bao năm của chúng ta bị thằng nhóc này phá hỏng thôi.”
Lão Kim khó chịu hừ một tiếng, mắt nhìn Lâm Thời, lộ ra tia hung ác.
Lâm Thời bình tĩnh đối diện.
Đối mặt với mãnh thú hung dữ, phải tỏ ra thản nhiên, mới không bị coi là con mồi.
Tạ Kim Tấn đã không muốn nói nữa, xua tay, ra hiệu Lâm Thời đi theo.
Theo Tạ Kim Tấn băng qua một hành lang tối đen, tới một cánh cửa hợp kim nhôm dày cộp khác.
Tạ Kim Tấn móc chìa khóa mở cửa, đưa tay mò trên tường trong hai giây, đèn sáng lên.
Lâm Thời nhìn qua khe cửa thấy những kệ gỗ xếp hàng.
“Vào đi.” Tạ Kim Tấn đi trước vào trong.
Trong phòng quả nhiên là những kệ gỗ từ thấp tới cao, trên kệ đặt những thùng gỗ lớn nhỏ, tất cả đều niêm phong, không thấy bên trong có gì.
Lâm Thời đi theo tới trước một dãy kệ, Tạ Kim Tấn ôm một thùng gỗ từ trên kệ xuống, dùng kìm nhổ đinh sắt.
Mở thùng, bỏ lớp rơm trên cùng ra, bên trong chính là một cây nỏ chặn chưa ráp!
