Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Cực Hàn: Ta Dùng Tụ Bảo Bồn Nhân Bản Vạn Ức Vật Tư > Chương 50

Chương 50

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 50: Mưa đá trút xuống

 

“Cậu hỏi cái đó làm gì? Còn hơn chục phút nữa là tới ký túc xá rồi. Đi nhanh lên!”

 

Lý Tiểu Tiểu giờ chỉ muốn chạy về phòng thay bộ quần áo ướt sũng trên người, dính vào da khó chịu chết đi được.

 

Hứa Cầm thấy Lâm Thời mặt mày nghiêm trọng, không hiểu chuyện gì nhưng vẫn chỉ về phía tối bên trái:

 

“Hướng này mấy trăm mét nữa là nhà thi đấu thể thao.”

 

“Chạy! Mưa đá rồi!”

 

Lâm Thời nhắc một câu, giật lấy đèn pin trong tay Lý Vĩ, chạy về hướng Hứa Cầm chỉ.

 

Còn họ có chạy theo mình hay không, cậu cũng mặc kệ.

 

“Gì cơ?”

 

Hai cô gái chưa kịp phản ứng, Lý Vĩ đã đuổi theo hướng Lâm Thời chạy.

 

“Đợi bọn tôi với!”

 

Xung quanh tối đen như mực, mất nguồn sáng, Hứa Cầm và Lý Tiểu Tiểu đành phải bám theo.

 

Thế nhưng Lâm Thời chỉ loáng một cái đã chỉ còn một chấm sáng đèn pin nhỏ xíu, hai người căn bản không đuổi kịp.

 

“Điên à chạy cái gì! Đợi bọn tôi với! Bọn tôi không thấy đường!”

 

Lý Tiểu Tiểu tức đến nỗi gào thét thất thanh.

 

Tiếng lộp bộp càng lúc càng to, thật sự có thứ gì đó đang đến gần.

 

Hứa Cầm nhớ tới lời Lâm Thời nói, cũng hoảng loạn, liều mạng ép ra thể lực của dân chuyên múa, phóng như bay về phía nhà thi đấu theo trí nhớ.

 

Nhà thi đấu, nhà thi đấu!

 

Hứa Cầm chạy hết sức, hoàn toàn không để ý Lý Tiểu Tiểu đã bị bỏ lại xa phía sau.

 

“Á!”

 

Phía sau vọng đến tiếng kêu đau đớn của Lý Tiểu Tiểu.

 

“Tiểu Cầm, tớ ngã rồi! Cậu ở đâu? Đợi tớ với! Tớ sợ lắm!”

 

Hứa Cầm khựng lại một chút, tiếng cục đá rơi xuống đất càng lúc càng rõ bên tai khiến cô chỉ do dự một giây rồi cắn răng chạy tiếp.

 

Chẳng mấy chốc, một tiếng thét thảm thiết vọng từ phía sau.

 

“A!!!”

 

Lý Tiểu Tiểu rú lên một tiếng, rồi không còn động tĩnh gì nữa.

 

Hứa Cầm đỏ hoe mắt, mím chặt môi liều mạng chạy.

 

Thế nhưng tốc độ của cô mãi mãi không nhanh bằng tốc độ của mưa đá.

 

Một viên đá to bằng viên bi đầu tiên đập vào trán Hứa Cầm, rồi một viên to bằng nắm đấm đập vào vai trái cô.

 

Hứa Cầm đau điếng, nhưng không dám dừng lại.

 

Giây tiếp theo, một viên đá to bằng đầu người lướt qua chóp mũi Hứa Cầm, rơi xuống đất, suýt trúng cô.

 

“Lâm Thời, cứu tớ!!”

 

Nỗi sợ hãi và hoảng loạn mãnh liệt cuốn lấy Hứa Cầm, cô chỉ còn biết cầu cứu cọng rơm cứu mạng duy nhất.

 

Ánh đèn pin không xa phía trước đã dừng lại, chứng tỏ nhà thi đấu đã ở ngay trước mắt.

 

Thế nhưng khoảng cách này lại như vực thẳm, xung quanh toàn là âm thanh những tảng đá lớn rơi xuống đất vỡ tan, có lẽ giây tiếp theo cô sẽ chết!

 

Không nhận được hồi âm, Hứa Cầm tuyệt vọng khóc, chạy.

 

Ở nơi cô không nhìn thấy, gen trong cơ thể nhanh chóng biến dị, nhanh chóng đứt gãy rồi tái tổ hợp.

 

Hứa Cầm đang chạy với động tác linh hoạt đến khó tin, suýt soát né được mấy viên đá to bằng đầu người.

 

Rồi khi còn cách nhà thi đấu vài mét, cô hết sức lực.

 

Tay chân bỗng dưng mềm nhũn, Hứa Cầm cảm thấy trước mắt trở nên mờ ảo.

 

Trước khi mất đi ý thức, cô chợt thấy một bóng người xuất hiện trước mặt, vác cô lên vai chạy.

 

Rồi cô chẳng còn biết gì nữa.

 

......

 

Lâm Thời đứng ở cửa nhà thi đấu, nhìn Lý Vĩ vác Hứa Cầm chạy về.

 

“Hự, hự, hự......”

 

Lý Vĩ thở hổn hển.

 

Vừa nãy có một cục đá rơi trúng đầu anh, may mà trên đầu có đội mũ bảo hiểm nên mới chạy về được.

 

Nhưng trên người không tránh khỏi bị đập thương mấy chỗ.

 

Còn quần áo Hứa Cầm cũng dính không ít vết máu.

 

Chỉ có Lâm Thời là vẫn ăn mặc chỉnh tề, trước khi mưa đá rơi xuống đã trốn vào dưới mái hiên nhà thi đấu.

 

Rồi lạnh lùng nhìn những người đang giãy giụa trong tuyệt vọng.

 

Lý Vĩ có chút bực bội nhìn Lâm Thời:

 

“Các cậu không phải là bạn học sao? Sao lại thấy chết không cứu?!”

 

Lâm Thời cười lạnh một tiếng.

 

Trong tiếng cười đầy châm biếm:

 

“Cô ta và cô kia chẳng phải cũng là bạn học sao? Sao cô ta không cứu?”

 

Mấy trăm mét, tiếng kêu cứu của Lý Tiểu Tiểu bọn họ đương nhiên đều nghe thấy.

 

Hứa Cầm có thể chạy tới được, chắc chắn là đã không đi cứu Lý Tiểu Tiểu.

 

Lý Vĩ bị chặn họng không nói nên lời.

 

Sao không cứu?

 

Vì sợ chết.

 

Vì mạng người khác không quan trọng bằng mạng mình.

 

Vì đó là nhân tính.

 

Lâm Thời quay đầu, cầm đèn pin đi vào bên trong nhà thi đấu.

 

Người khác muốn làm cứu thế chủ thì mặc kệ, cậu có thể nhắc một câu đã là hết lòng hết dạ rồi.

 

Trong nhà thi đấu tối om, Lâm Thời bước vào, dùng đèn pin soi xem.

 

Tầng một có mấy hành lang.

 

Mỗi hành lang đều đánh dấu dẫn tới đâu.

 

Ở góc rẽ không xa phía trước có một mũi tên ghi “Phòng tập gym”.

 

Lâm Thời trực tiếp đi về phòng tập gym.

 

Phòng tập gym bày đủ loại dụng cụ thể thao, còn có vài tấm thảm yoga.

 

Thấy Lý Vĩ cõng Hứa Cầm cũng bước vào, Lâm Thời trực tiếp nhường phòng tập gym này cho họ:

 

“Các người ngủ đây, tôi đi chỗ khác ngủ. Đừng đi theo tôi nữa.”

 

Lúc nghỉ ngơi cậu không quen có người lạ bên cạnh.

 

“Khoan đã! Bạn cậu hình như phát bệnh rồi!”

 

Lý Vĩ đặt Hứa Cầm xuống.

 

Lâm Thời lúc này mới để ý thân thể Hứa Cầm co quắp, ngũ quan xinh đẹp dường như vì đau đớn dữ dội mà méo mó, tay chân vô thức co giật.

 

Ánh mắt Lâm Thời hơi ngưng lại.

 

Trạng thái hiện tại của Hứa Cầm rất giống với tình trạng Số 2 sau khi mở genelock và bước vào di chứng.

 

Cậu đẩy Hứa Cầm.

 

“Hứa Cầm? Hứa Cầm?”

 

Thế nhưng Hứa Cầm căn bản không thể đáp lại Lâm Thời, cô nghiến chặt hàm răng, lúc này mỗi tế bào trong cơ thể dường như đang rên rỉ đau đớn, đau đến nỗi ngất đi cũng không làm được.

 

Lý Vĩ không biết lấy từ đâu ra một miếng vải, gấp lại nhét vào miệng Hứa Cầm, giải thích:

 

“Làm vậy có thể ngăn cô ấy cắn vào lưỡi. Nhìn cô ấy có vẻ như lên cơn động kinh, chắc là vừa chạy nhanh quá nên phát bệnh.”

 

Lâm Thời không bình luận.

 

Cậu quen Hứa Cầm mấy năm nay chưa từng nghe cô ấy bị động kinh, tuy cũng không loại trừ khả năng cô ấy giấu bệnh sử.

 

Lý Vĩ đặt thân thể Hứa Cầm nằm thẳng, để đầu cô nghiêng sang một bên, rồi xoa bóp tay chân cho cô.

 

Cách xử lý coi như rất đúng đắn.

 

Lâm Thời đặt đèn pin lên chỗ cao hơn, để hầu hết phòng tập gym đều có thể nhìn thấy.

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

 

Vì dùng sức quá mạnh, lợi của Hứa Cầm đã chảy máu.

 

Lâm Thời rất muốn xác nhận trạng thái hiện tại của Hứa Cầm có phải là di chứng mở genelock không.

 

Cậu nhớ tới Số 2 đã ăn nửa viên thuốc màu xanh còn lại.

 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu lại gạt bỏ ý định cho Hứa Cầm uống.

 

Số 2 trước đó từng nói anh ta là lần thứ năm mở genelock mới bị sụp đổ gen.

 

Vậy bốn lần trước anh ta đều vượt qua.

 

Ít nhất theo lời Số 2 kể, lần đầu tiên tuyệt đối là tự mình chịu đựng qua.

 

Tuy trong lòng Lâm Thời vẫn hoài nghi chuyện một người bình thường có thể mở genelock, nhưng giờ tận thế đã đến, từ thông tin Tụ Bảo Bồn có được, lần tái khởi động chủng loại này sẽ tăng tốc độ tiến hóa.

 

Vậy người bình thường vào giây phút sinh tử mở genelock cũng không phải là không có khả năng.

 

Lâm Thời trầm tư.

 

“Chúng ta cứ nhìn cô ấy như vậy sao?”

 

Lý Vĩ nhìn vẻ mặt đau đớn của Hứa Cầm có chút không đành lòng.

 

“Thế anh muốn sao?” Lâm Thời cười khẩy:

 

“Anh định đưa cô ấy đến bệnh viện?”

 

Không có phương tiện di chuyển, dựa vào hai chân cõng một người tới bệnh viện, không biết đến năm nào tháng nào.

 

Giờ bên ngoài còn đang mưa đá, ra ngoài khác nào tự tìm chết.

 

“Trong trường cũng có y tế, chúng ta......”

 

“Giờ này anh tìm đâu ra? Còn nữa, anh là anh, đừng kéo tôi vào.” Lâm Thời chỉnh lại.

 

“Các cậu không phải là bạn học sao? Sao có thể thấy chết không cứu!”

 

Lý Vĩ nóng nảy, thân là quân nhân, trách nhiệm bảo vệ người thường đã khắc sâu vào xương tủy, nếu không phải không biết nói tục, anh đã chửi thề rồi.

 

“Đây là lần thứ hai anh nói câu đó. Tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ rồi.”

 

Lâm Thời lạnh lùng nói.

 

Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ một lúc, mưa đá bên ngoài đã nhỏ đi nhiều.

 

Lý Vĩ từ trong ba lô lấy ra một cây nến thắp lên, cầm lấy đèn pin:

 

“Tôi không thể thấy chết không cứu, cậu ở đây chăm sóc cô ấy, tôi ra ngoài xem sao!”

 

Lâm Thời nhìn Lý Vĩ rời đi, miệng lẩm bẩm:

 

“Người trên thế giới này đáng để tôi liều mạng cứu, không còn một ai nữa.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn