Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Siêu thị 9 tầng – Vô địch tận thế > Chương 74

Chương 74

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 74 có bản audio.

Chương 74: Về sau rồi sẽ tốt thôi

 

Lại thêm hơn mười phút nữa, Từ Đào vừa lau mồ hôi vừa ngẩng đầu nhìn, bỗng một tòa siêu thị xuất hiện trong tầm mắt anh, mà chỉ cách ba trăm mét.

 

“Tiểu Niệm, Tiểu Niệm, siêu thị, là siêu thị!”

 

Khóe miệng Từ Đào nhếch lên, còn Mạnh Tiểu Niệm thì tầm nhìn đã mờ đi, tuy không nhìn rõ, nhưng nghe thấy lời Từ Đào, vẫn cố gắng gượng dậy mà kiên trì bước tiếp.

 

Chỉ là quãng đường ba trăm mét này, cả hai người đều đi rất gian nan, một lúc lâu sau mới đến được siêu thị. Khi họ bước tới cửa siêu thị, Từ Đào càng mừng đến phát khóc.

 

“Tiểu Niệm, cuối cùng chúng ta cũng đến nơi rồi!”

 

Khi bước chân vào siêu thị, luồng không khí mát lạnh phả vào mặt khiến cả hai người khựng lại, rồi ngồi bệt xuống đất, cuối cùng cũng cảm thấy như mình vừa sống lại.

 

Diệp Tử Tiêu ngồi sau quầy, cũng không vội giục hai người.

 

Hai phút sau, Từ Đào mới chậm rãi đứng dậy, nhìn thấy Diệp Tử Tiêu và Đại Bạch, vội vàng lấy từ trong áo ra một viên tinh hạch cấp một, cùng một sợi dây chuyền vàng.

 

“Ông... ông chủ, thật ngại quá, vừa rồi chúng tôi thật sự không chịu nổi nữa!” Từ Đào vẻ mặt đầy áy náy.

 

“Không sao!” Diệp Tử Tiêu xua tay, rồi nhận lấy tinh hạch và sợi dây chuyền đặt lên máy.

 

“Tổng cộng 3900 tệ, đổi chứ?”

 

“Đổi, ông chủ, chúng tôi đổi!” Từ Đào vội nói.

 

Diệp Tử Tiêu gật đầu, “Các anh có thể đi chọn vật tư cần thiết rồi!”

 

“Vâng, cảm ơn ông chủ!” Từ Đào cũng nhìn thấy quy định dán trên tường phía sau Diệp Tử Tiêu, cùng với tầng hai, tầng ba, tầng bốn bán những loại gì.

 

Anh lập tức quay người đi lấy một chai nước khoáng, rồi bước đến trước mặt Diệp Tử Tiêu hỏi: “Ông chủ, tôi có thể cho vợ tôi uống chút nước trước được không?”

 

“Được!”

 

Từ Đào thấy Diệp Tử Tiêu đồng ý, vội mở nắp chai, ngồi xổm xuống đút cho Mạnh Tiểu Niệm vẫn còn yếu ớt uống.

 

Ừng ực, ừng ực...

 

Mạnh Tiểu Niệm uống từng ngụm lớn, chẳng mấy chốc nước trong chai đã vơi đi một nửa.

 

“Từ Đào, anh cũng uống đi!” Lúc này Mạnh Tiểu Niệm cuối cùng cũng đã hồi phục lại chút sức lực.

 

“Ừm!” Từ Đào cũng gật đầu, ngửa cổ uống vài ngụm là hết sạch nước trong chai, rồi đặt chai rỗng vào giỏ hàng, lại đi chọn thêm vài trăm tệ gạo và bột mì.

 

Chỉ là Từ Đào như nghĩ ra điều gì đó, bỗng dừng việc mua sắm, quay lại nói: “Tiểu Niệm, bây giờ chúng ta tay trắng, siêu thị này tầng ba có vũ khí, hay là chúng ta lên xem thử?”

 

“Ừm!” Mạnh Tiểu Niệm gật đầu.

 

Từ Đào dìu Mạnh Tiểu Niệm chuẩn bị lên tầng ba, Đại Bạch cũng đi theo sau.

 

Đến tầng ba, cả hai kinh ngạc há to miệng, hồi lâu không khép lại được.

 

Một lúc sau, cả hai mới hoàn hồn, chậm rãi bước tới.

 

“Súng, có súng thì chúng ta không sợ người khác đến cướp đồ ăn nữa!”

 

Từ Đào nhìn thấy đủ loại súng ống bày la liệt cũng vô cùng kích động, trong lòng anh hiểu rõ, có súng rồi, thì lũ tang thi cấp một, biến dị thú, hay những kẻ không có dị năng, thậm chí một số dị năng giả cấp một, gần như đều không thể uy hiếp được họ nữa, tỷ lệ sống sót cũng tăng lên rất nhiều.

 

Nhưng khi nhìn thấy giá cả, cả hai nhìn nhau, trên mặt có chút thất vọng.

 

“Hay là, chúng ta bán nhẫn và dây chuyền đi!” Mạnh Tiểu Niệm nói.

 

“Nhưng...”

 

Từ Đào định nói lại thôi, chiếc nhẫn là vật đính ước của họ, còn sợi dây chuyền là kỷ vật duy nhất mẹ Mạnh Tiểu Niệm để lại cho cô. Nhưng anh cũng biết, bây giờ mạng còn sắp không giữ được, dù có luyến tiếc nhiều đến đâu cũng không bằng việc hai người sống sót.

 

“Đi thôi! Chúng ta xuống dưới để ông chủ xem, hai thứ này đáng giá bao nhiêu?” Mạnh Tiểu Niệm kéo tay áo Từ Đào.

 

Từ Đào nghiến răng, vẫn cùng Mạnh Tiểu Niệm đi xuống lầu.

 

Đại Bạch đứng đợi hai người ở tầng ba, không xuống theo.

 

Trước quầy, Mạnh Tiểu Niệm tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, rồi tháo chiếc khóa bình an bằng ngọc bích trên cổ đưa cho Diệp Tử Tiêu.

 

“Nhẫn kim cương 2000 tệ, dây chuyền ngọc bích 6000 tệ, đổi chứ?”

 

“Ừm!” Mạnh Tiểu Niệm gật đầu, khóe mắt rưng rưng.

 

“Xin lỗi, Tiểu Niệm, là anh vô dụng!” Từ Đào nắm chặt tay Mạnh Tiểu Niệm.

 

Mạnh Tiểu Niệm lắc đầu nói: “Chỉ cần chúng ta đều sống sót, về sau rồi sẽ tốt thôi.”

 

Cả hai lại lên tầng ba, sau khi trừ tiền mua đồ ăn lúc nãy, họ còn lại 11500 tệ. Hai người nhìn một hồi lâu, cuối cùng chọn một khẩu súng ngắn nhỏ gọn trị giá 11390 tệ, tiện mang theo, tuy nhỏ nhưng sát thương cũng không hề yếu.

 

“Trong này có 6 viên đạn, nếu dùng hết có thể đến mua thêm, 500 tệ một viên!” Đại Bạch nhắc nhở.

 

“Ừm, cảm ơn!” Từ Đào gật đầu.

 

Hai người đi xuống lầu, đi ngang qua tầng hai, lại chọn thêm một chút hoa quả và trứng gà, vừa đủ số tiền.

 

“Tiểu Niệm, sau này có vũ khí rồi, anh sẽ bảo vệ em thật tốt, nhất định sẽ khiến em bình an vô sự!” Từ Đào tay cầm súng, trong lòng cũng có niềm khao khát về cuộc sống sau này.

 

“Ừm!” Mạnh Tiểu Niệm cũng mỉm cười gật đầu.

 

Khi rời khỏi siêu thị, Diệp Tử Tiêu còn đưa cho hai người một chiếc túi bình thường để đựng đồ ăn.

 

Chỉ là vừa bước ra khỏi siêu thị, luồng khí nóng phả vào mặt khiến cả hai suýt thì không thở nổi.

 

“Chúng ta mau về thôi!” Từ Đào vội nói.

 

Căn cứ chính thức tuy đã chật kín người, nhưng bên ngoài vẫn có những căn nhà gỗ tạm bợ được dựng lên, tuy không thể chống chọi được quá nhiều cái nóng, nhưng cũng tốt hơn nhiều so với việc phơi nắng trực tiếp.

 

Lúc này, Lăng Mộc Sở cũng từ tầng bốn đi xuống, bước ra khỏi siêu thị, nhìn thấy ánh nắng chói chang bên ngoài, cũng hơi cau mày. Anh thà ở trong quán cà phê thêm một lúc, nhưng mỗi ngày chỉ được uống một lần, nhiều nhất cũng chỉ có thể ở lại ba tiếng đồng hồ.

 

“Gầm!”

 

Mạnh Tiểu Niệm và Từ Đào vừa rời khỏi siêu thị chưa đầy một trăm mét, bỗng nghe thấy một tiếng gầm vang lên. Đã mấy tháng kể từ ngày tận thế, họ cũng vô cùng quen thuộc với âm thanh này.

 

“Là tang thi!” Cả hai đồng thanh, Từ Đào cũng vội vàng lấy súng ra từ trong áo.

 

Lúc này, từ đám cỏ khô héo sau mấy cây đại thụ, bỗng một con tang thi cấp hai nhảy vọt ra.

 

Từ Đào vội vàng che chở Mạnh Tiểu Niệm ra sau lưng, nhìn con tang thi nửa bên mặt đã thối rữa đang lao tới như muốn phóng về phía họ.

 

Tim Từ Đào đập như trống trận, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

 

“Đoàng!”

 

Một tiếng súng vang lên, vì chưa quen tay, chỉ làm cánh tay phải của con tang thi thủng một lỗ to.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi