Chương 30: Hạ Tư Ngưng, chối kèo
“Tới rồi! Tới rồi!”
Bạch Giai hớn hở chạy lại, cảm giác buồn bực vì không có dị năng tan biến hết.
Tần Phong cười hì hì, để cân bằng hậu cung cậu đã phải vắt óc suy nghĩ rồi.
……
“Cuối cùng cũng ngừng.”
Tần Phong nhìn khuôn viên trống trải, biết cơ hội của mình đã đến.
Bạch Giai nằm trên giường, không còn sức để nhấc tay, Tần Phong có dị năng cấp ba rồi, mạnh hơn trước biết bao nhiêu, Bạch Giai chưa có dị năng cấp một thì làm sao chịu nổi.
Nghiêm Lệ Lệ đang xem tin tức trên điện thoại, Phùng Lâm và Bạch Nhược Tuyết ngủ trưa, Tần Phong và Bạch Giai vận động, cô cuối cùng mới có thời gian nghỉ ngơi.
Cô càng xem càng kinh hãi, xác sống xuất hiện chỉ mới năm ngày, không biết đã có bao nhiêu người biến thành xác sống hoặc bị xác sống ăn thịt.
Hơn nữa bây giờ có thể xác nhận xác sống có khả năng tiến hóa thông qua nuốt chửng, đã có xác sống chịu được vũ khí nhiệt rồi, trông chờ quân đội Tung Của đến cứu chắc là không thực tế nữa.
“Xem gì thế?”
Giọng Tần Phong bất ngờ vang lên, làm Nghiêm Lệ Lệ giật mình, không biết Tần Phong đã ở sau lưng cô từ lúc nào.
“Không… không có gì.” Nghiêm Lệ Lệ cất điện thoại.
“Tôi phải ra ngoài một chuyến, đi đón người phụ nữ thứ tư của tôi. Nếu bây giờ em đổi ý, em sẽ là người thứ tư, mấy hôm nữa em hối hận thì không biết xếp thứ mấy đâu.”
Tần Phong tốt bụng nhắc nhở, cho Nghiêm Lệ Lệ một cơ hội thay đổi thứ hạng.
“Không cần đâu, tôi sẽ không làm phụ nữ của anh đâu!”
Nghiêm Lệ Lệ vẫn từ chối, tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô rất cao, căn bản không coi Tần Phong ra gì.
“Được thôi, vậy em tiếp tục làm osin đi.”
Tần Phong nói xong liền đi, cậu đã cho Nghiêm Lệ Lệ đủ cơ hội rồi, từ giờ cậu sẽ không chủ động nhắc tới chuyện này nữa.
Bước ra khỏi ký túc xá, xác sống đã biến mất, không biết có phải đều đến nhà ăn không, Tần Phong tò mò đi xem thử.
Phát hiện nhà ăn quả nhiên có thêm nhiều xác sống, xác sống cấp ba cũng từ ba tăng thành sáu, ba con canh giữ bên cạnh cái kén, ba con còn lại vừa thấy Tần Phong đã đuổi đánh, may mà Tần Phong chạy nhanh.
“Xem ra vào sổ đen rồi.”
Tần Phong bất lực, vốn định giải quyết mấy con xác sống cấp ba đó, nhưng bây giờ xem ra không có hy vọng.
Cậu quay đầu đi về phía siêu thị Thiên Thiên, đã không thể đánh quái lên cấp thì cứu phụ nữ lên cấp, không biết lần này sẽ cho cậu dị năng gì.
Tần Phong bước vào siêu thị Thiên Thiên, nơi này rộng gấp mấy lần siêu thị ký túc xá, chỉ là hơi xa ký túc xá, nếu không thì doanh thu chắc chắn bùng nổ.
Xác sống trong siêu thị Thiên Thiên cũng đã biến mất, không biết có phải cũng đến nhà ăn không.
Hàng hóa trên kệ đã vơi đi một ít, rõ ràng có người đã đến sau khi xác sống rời đi, nhưng hàng hóa vẫn còn nhiều, ít nhất là gấp mấy lần siêu thị trước đó.
“Của tôi, của tôi, tất cả là của tôi!”
Tần Phong nhét hàng hóa vào Không gian chứa đồ, cho đến khi nhét đầy mới hài lòng đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm có cửa chống trộm bằng kim loại, trách sao xác sống không vào được.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tần Phong gõ cửa, rồi lớn tiếng hỏi.
“Có ai không?”
Khả năng nhìn xuyên thấu của cậu chỉ thấy bên trong tối đen, có lẽ đây cũng là nhược điểm của nó.
“Anh là ai? Bên ngoài không còn xác sống à? Anh đến cứu tôi sao?”
Người phụ nữ bên trong rất kích động, cảm thấy cuối cùng đã được cứu.
“Tên: Hạ Tư Ngưng!”
“Tuổi: 22!”
“Chiều cao: 170 cm!”
“Cân nặng: 53 kg!”
“Ưu điểm: tập thể dục quanh năm, tỉ lệ eo-mông hoàn hảo!”
“Điểm số: 86!”
Trời ơi, tận 86 điểm! Hời to rồi!
Tần Phong liếm môi, đã bắt đầu mong đợi người phụ nữ thứ tư của mình, Bạch Nhược Tuyết và Nghiêm Lệ Lệ đều 85 điểm, Hạ Tư Ngưng lại cao hơn họ một điểm.
“Tôi là đàn ông của Phùng Lâm, em là bạn thân của Phùng Lâm, chắc biết chuyện của tôi chứ?”
Tần Phong vừa nói vừa tạo dáng đẹp trai, chuẩn bị tạo ấn tượng tốt với Hạ Tư Ngưng.
Hạ Tư Ngưng từ từ mở cửa, ánh mắt nhìn Tần Phong có chút phức tạp, Phùng Lâm đã nói với cô, Tần Phong có thể đến cứu cô, nhưng điều kiện là cô phải trở thành phụ nữ của Tần Phong, cô thực sự không còn cách nào mới đồng ý.
Hạ Tư Ngưng mặc rất thoáng, mái tóc vàng dài, áo ba lỗ thể thao cộng với quần siêu ngắn, phơi bày thân hình hoàn hảo, có cơ bụng, có cơ bắp nhưng hoàn toàn không phá hỏng vẻ đẹp, quả xứng là mỹ nữ 86 điểm, khuôn mặt tinh tế cùng thân hình bốc lửa, thực sự quá đẹp.
“Anh là sinh viên thể thao à?”
Tần Phong không khỏi hỏi, thân hình của Hạ Tư Ngưng rõ ràng là nhờ tập luyện lâu dài.
“Ừm.”
Hạ Tư Ngưng lạnh lùng đáp, như thể không muốn nói nhiều với Tần Phong.
Cô thấy bên ngoài quả thực không còn xác sống, liền chạy thẳng đến kệ siêu thị, xé một túi đồ ăn vặt ra ăn.
Tần Phong không để ý, bị nhốt dưới tầng hầm lâu như vậy, đói đến mức không muốn nói chuyện cũng dễ hiểu.
“Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.”
Tần Phong đưa cho Hạ Tư Ngưng một chai nước.
Hạ Tư Ngưng cũng không khách sáo, cầm lên uống.
Mãi đến khi ăn uống no say, ợ một cái mới dừng lại.
“Xác sống đều bị anh tiêu diệt hết à? Sao không còn con nào?”
Hạ Tư Ngưng thắc mắc hỏi, dù Tần Phong có bản lĩnh giết đến đây thì cũng phải có xác chết chứ, nhưng xác sống như thể bốc hơi vậy, chẳng để lại gì.
“Ờ... đều đến nhà ăn rồi, chắc ở đó có đồ ăn.” Tần Phong suy nghĩ rồi nói, đúng là phần lớn xác sống trong trường đều đến nhà ăn, mặc dù có liên quan đến cậu, nhưng nếu cậu nói ra thì Hạ Tư Ngưng chắc chắn không tin.
“Thế là anh cứ thế nhẹ nhàng đi tới đây à? Không giết con xác sống nào?”
Hạ Tư Ngưng trợn tròn mắt hỏi.
“Ừ, có vấn đề gì sao?”
Lúc này Hạ Tư Ngưng hơi hối hận, biết trước xác sống sẽ biến mất, cô ta sao có thể đồng ý với điều kiện của Phùng Lâm được, Tần Phong đến đây chỉ cần gõ cửa là có được cô, thực sự quá lời.
Thậm chí cô còn nghi ngờ Phùng Lâm và Tần Phong cùng lừa cô, họ rõ ràng biết xác sống đã đi nhưng không nói cho cô, chỉ để cô làm phụ nữ của Tần Phong thôi.
“Cảm ơn anh đã đến cứu, không có gì thì tôi đi trước đây.”
Hạ Tư Ngưng nói rồi toan chạy, nhưng bị Tần Phong tóm gọn tóc.
“Á! Anh làm gì thế? Bỏ ra!”
Hạ Tư Ngưng đau đớn nói, không ngờ Tần Phong phản ứng nhanh như vậy.
“Đi luôn hả? Phùng Lâm nói với tôi là em tình nguyện làm phụ nữ của tôi thì tôi mới đến cứu.”
Biểu cảm của Tần Phong dần lạnh đi, cậu ghét nhất là người lừa cậu, ghét nhất là người không giữ lời.
“Cứu tôi? Đại ca, anh đùa à? Anh chỉ gõ cửa thôi cũng coi là cứu à? Nếu tôi biết bên ngoài không có xác sống, cần gì anh phải gõ cửa!”
Hạ Tư Ngưng tỏ rõ ý không muốn nhận nợ, nào biết xác sống cũng vì Tần Phong mới rời đi.
“Được, được, được, cho cô thể diện rồi đấy!”
Tần Phong vác Hạ Tư Ngưng lên vai đi về ký túc xá.
“Thả tôi ra! Thả tôi ra! Anh định làm gì?”
Hạ Tư Ngưng giãy dụa kịch liệt, nhưng sức cô sao có thể lớn hơn Tần Phong được.
