Chương 4: Nữ thần phát thanh Phùng Lâm
“Mắt nhìn xuyên thấu cấp một: Đôi mắt có thể nhìn xuyên qua vật cản trong phạm vi năm mét phía trước, quan sát cảnh vật phía sau chướng ngại (có thể thăng cấp).”
Nghe hệ thống giải thích, Tần Phong hơi thất vọng, chỉ có năm mét thôi. Nhưng cũng khá tốt rồi, cộng thêm gói quà tân thủ của hệ thống, cả trường học chắc không ai hay zombie nào là đối thủ của anh.
Bạch Nhược Tuyết ăn bánh mì, lòng hơi tủi thân. Cô giữ gìn trinh tiết bấy lâu, cuối cùng vẫn để Tần Phong đoạt mất.
Nhìn Bạch Nhược Tuyết đáng thương, Tần Phong không nhịn được lên tiếng:
- Thôi nào, đừng tủi thân nữa. Vì em đã là người phụ nữ của anh, anh nhất định sẽ giúp em sống sót trong ngày tận thế này. Hơn nữa, vừa nãy em cũng thích mà, phải không?
Bạch Nhược Tuyết mặt đỏ lên. Cảm giác Tần Phong mang lại quả thực không tệ, còn có cơ bắp săn chắc nữa. Sao trước đây cô không phát hiện Tần Phong có thân hình đẹp vậy nhỉ?
Tần Phong dùng mắt thấu thị nhìn thấy bên ngoài lớp học không còn zombie nữa, nhưng hành lang có vết máu, nhìn hơi rợn người. Tình hình xa hơn thì không thấy được.
- Mau ngủ đi, sáng mai anh còn muốn ra ngoài xem tình hình thế nào.
Vì bây giờ là buổi tối, tầm nhìn kém, phạm vi mắt thấu thị chỉ có năm mét, nên Tần Phong quyết định sáng hãy ra ngoài.
- Hả? Anh muốn ra ngoài? Bên ngoài toàn zombie, ra ngoài làm gì?
Bạch Nhược Tuyết thắt lòng. Tuy Tần Phong đã cướp đi lần đầu của cô, nhưng giờ cô chỉ có thể dựa vào anh, đương nhiên không muốn anh gặp chuyện.
- Đương nhiên là đi tìm vật tư rồi. Mấy thứ đồ ăn này không trụ được bao lâu, nếu không ra ngoài kiếm đồ, sớm muộn gì chúng ta cũng chết đói!
Còn một vài mục đích Tần Phong không nói với Bạch Nhược Tuyết. Anh còn muốn thử dị năng của mình, và tìm những người phụ nữ khác phù hợp với điều kiện của hệ thống. Dù sao hệ thống giao cho anh nhiệm vụ gian khổ là sinh sôi nòi giống, duy trì nhân loại, anh không thể phụ lòng hệ thống được.
Một người phụ nữ là được một dị năng, vậy nếu anh tìm thêm vài người, chẳng phải là vô địch thiên hạ sao?
- Nhưng em không ngủ được. Bàn cứng quá.
Dù đã trải nhiều sách vở, Bạch Nhược Tuyết vẫn thấy cứng, lại sắp vào hè, quần áo mặc mỏng, đúng là cấn khó chịu.
- Nói với anh cũng vô ích, anh không thể biến ra cái giường cho em được.
Tần Phong đã nằm lên bàn, chuẩn bị ngủ.
- Hay là… chúng ta làm lại lần nữa đi.
Bạch Nhược Tuyết nói câu động trời. Cô nghĩ đơn giản, đêm dài lắm mộng, không ngủ được thì kiếm việc làm thôi.
Tần Phong tỏ ý: Nếu em nói chuyện này thì anh không buồn ngủ nữa đâu.
…
Ngày thứ hai tận thế.
Tần Phong lay tỉnh Bạch Nhược Tuyết đang nằm sấp trên người anh.
Hôm qua Bạch Nhược Tuyết ngủ trên người anh, dù không thoải mái lắm, nhưng vẫn hơn nằm bàn nhiều.
- Anh thực sự muốn ra ngoài?
Sau khi trao đổi sâu với Tần Phong, Bạch Nhược Tuyết dường như không còn ghét anh như trước.
- Ừ, anh đi rồi, em nhớ chặn cửa lại, zombie không vào được đâu.
Tần Phong dặn dò, dù sao cô ấy đã là người phụ nữ của anh, anh không muốn cô chết dễ dàng.
- Được rồi, à, anh để đồ ăn ở đâu thế?
Bạch Nhược Tuyết giả vờ hỏi. Tối qua tối quá không thấy đồ ăn, nhưng sáng nay trời sáng rồi vẫn không tìm thấy, không biết Tần Phong giấu chỗ nào.
Tần Phong cười lạnh, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Bạch Nhược Tuyết từ đầu đến cuối chỉ nhăm nhe đồ ăn của anh.
Nhưng ý định của cô rõ ràng thất bại. Đồ ăn đã được Tần Phong thu vào Không gian chứa đồ, Bạch Nhược Tuyết tìm thế nào cũng không thấy.
- Chỉ có chừng này thôi. Anh đi khoảng một hai ngày sẽ về.
Tần Phong cân nhắc rồi lấy ra một chai nước và một miếng bánh mì đưa cho Bạch Nhược Tuyết. Anh đi không biết bao lâu, ít nhất cũng phải đảm bảo cô không chết đói.
Bạch Nhược Tuyết nhận nước và bánh mì, hơi thất vọng. Trong mắt cô, Tần Phong ra ngoài là đi chết, chết thì chết, còn mang hết đồ ăn theo, chẳng phải liên lụy đến cô sao?
Tần Phong mở cửa lớp bước ra, Bạch Nhược Tuyết lập tức đóng cửa lại. Trong lớp vọng ra tiếng cô kéo bàn chặn cửa.
- Chà chà, thực tế phết.
Tần Phong lắc đầu thở dài, nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện này.
Ngôi trường trước mắt thực sự là địa ngục trần gian, máu me khắp nơi, sân trường và các tòa nhà khác đầy zombie.
Trên cây lớn trong khuôn viên có vài người sống sót, nhưng bị zombie vây chặt, chắc không trụ được bao lâu.
“Gào…”
Đột nhiên, một con zombie xuất hiện trước mặt Tần Phong. Thấy Tần Phong như thấy món ngon, lao thẳng về phía anh.
- Đến đúng lúc.
Tần Phong mỉm cười, từ Không gian chứa đồ lấy ra Đao đen. Một cây đao toàn thân đen tuyền, cầm lên thấy nặng tay.
Dù anh miễn nhiễm với virus zombie cấp thấp, nhưng bị zombie cắn hoặc cào vẫn thấy đau, nên anh lấy ngay vũ khí này.
Tần Phong tay đao vung lên, ánh sáng lạnh lóe, con zombie bị chém làm đôi. Nội tạng thối rữa và máu bẩn bay ra, nhưng thân đao không hề dính chút máu.
- Đao sắc thật!
Tần Phong không khỏi cảm thán, quá mượt mà, chém đậu phụ cũng không dễ đến vậy.
“Gào…”
Lại có zombie vây tới, Tần Phong không chần chừ, một đao một con, chẳng mấy chốc đã dọn sạch zombie cả tầng.
- Than ôi, yếu quá, vô địch thật cô đơn.
Tần Phong cảm thấy mấy con zombie này không đủ cho anh giết, chỉ có vẻ ngoài doạ người thôi.
- Có ai không? Anh đến cứu chúng tôi phải không?
Tần Phong vừa đứng trước cửa một lớp học, bên trong vọng ra giọng phụ nữ rất hay.
“Tên: Phùng Lâm!”
“Tuổi: 22!”
“Chiều cao: 170 cm!”
“Cân nặng: 55 kg!”
“Ưu điểm: Giọng nói ngọt ngào!”
“Điểm hệ thống: 83 điểm!”
Tần Phong mừng rỡ trong lòng, không ngờ ở đây có một người phù hợp với điều kiện của hệ thống. Vận may của anh thật tốt.
Qua mắt thấu thị, anh thấy bên trong cửa là một người phụ nữ xinh đẹp, cùng ba nam hai nữ bên cạnh, nhưng nhan sắc không đạt chuẩn, bị Tần Phong chọn lọc bỏ qua.
Phùng Lâm, cái tên này Tần Phong có ấn tượng, hình như được gọi là nữ thần phát thanh, một trong mười hoa khôi trường. Tuy chưa gặp nhưng từng nghe giọng cô trên loa.
Giọng đúng là hay, ưu điểm hệ thống đưa ra không sai chút nào.
- Ừm, zombie bên ngoài tôi đã xử lý xong rồi, cô mở cửa đi.
Lúc này Tần Phong trông như sói lớn lừa thỏ trắng mở cửa.
- Tuyệt quá, anh đợi chút.
Một lúc sau, cửa lớp từ từ mở ra. Phùng Lâm thấy chỉ có một mình Tần Phong thì ngẩn người. Cô tưởng đội cứu trợ đến, nhưng nhìn trang phục rõ ràng là sinh viên trong trường.
- Sao thế? Bất ngờ à?
Tần Phong bước vào lớp, anh không muốn đứng ở cửa nói chuyện với Phùng Lâm, lỡ có zombie nào đó bất ngờ tấn công sau lưng thì toi.
- Anh là ai? Sao lại lừa chúng tôi!
Phùng Lâm tức giận nói.
- Đúng đấy, tôi cứ tưởng đội cứu trợ đến chứ.
- Thật thiếu đạo đức, lỡ zombie vào thì chết hết sao!
- Ừ, sao có người ích kỷ thế!
Mọi người liên tục chỉ trích Tần Phong, cho rằng anh là kẻ tiểu nhân vì sống sót mà lừa họ mở cửa.
Một nam sinh lén kéo góc áo Phùng Lâm.
- Cậu kéo tôi làm gì? Tôi nói sai à?
- Anh ta có đao! – Nam sinh run run nói nhỏ.
