Chương 44: Cái điều khiển từ xa
“Gào!”
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, tất cả xác sống đều lao ra, bao gồm cả con xác sống cấp ba ở tầng hai.
Chúng hung hăng nhìn chằm chằm vào “Trần Bình”, tuy diện mạo đã thay đổi, nhưng khí tức không thể thay đổi, chính là tên này đã tiêu diệt bốn đồng bọn của chúng.
“Mẹ ơi!”
“Trần Bình” giả vờ rất sợ hãi, trốn ra sau lưng Vương Ngữ Yên.
Vương Ngữ Yên cau mày nhưng không nói gì, những xác sống này hình như rất hận “Trần Bình”, chẳng lẽ cô thực sự hiểu lầm anh ta?
“Đồ nhát gan! Mấy con xác sống mà đã sợ đến vậy, hôm nay để mày thấy trước vũ khí nóng, chúng sinh bình đẳng!”
Chu Trần mặt đầy khinh bỉ, dẫn mọi người xả súng vào xác sống.
Thế nhưng anh ta đã choáng váng, đạn còn chưa kịp tới gần xác sống đã rơi xuống đất, như thể bị thứ gì đó chặn lại.
Tần Phong không xa lạ gì với điều này, đó là dị năng tương tự như lá chắn, dị năng của một con xác sống cấp ba.
“Đội trưởng Vương, bây giờ làm sao?”
Chu Trần có chút hoảng, anh ta chưa từng thấy dị năng nào khắc súng đến thế.
“Liệu mà làm!”
Vương Ngữ Yên bực mình nói, rõ ràng cô là đội trưởng, Chu Trần cứ chỉ huy lung tung, bây giờ không xoay sở được lại đến tìm cô. Nhưng giận thì giận, các anh em khác vô tội, cô không thể mặc kệ.
“Giãn đội hình ra, tôi không tin nó phòng được mọi hướng!”
“Rõ!”
Tất cả thành viên nghe theo sự chỉ huy của Vương Ngữ Yên, chẳng mấy chốc đã bày xong đội hình, quả nhiên như cô dự đoán, dị năng này chỉ có thể phòng thủ một mặt.
Tần Phong ngạc nhiên nhìn Vương Ngữ Yên, không ngờ cô nhanh chóng tìm ra điểm yếu của dị năng xác sống.
“Còn nhìn thì tao móc mắt mày ra, mày lừa được Chu Trần chứ không lừa được tao. Xử lý xong xác sống rồi tao sẽ xử lý mày!”
Vương Ngữ Yên lạnh lùng nói, lên đạn rồi cũng gia nhập trận chiến.
Tần Phong nhún vai, cô nàng này ác thật đấy, nhưng anh thích.
Có Vương Ngữ Yên tham gia, đội ngũ như tìm được trụ cột, đánh cho xác sống liên tục lùi bước.
Hai con xác sống cấp ba còn lại, một con toàn thân mọc đầy gai nhọn, một con là ăn mòn, giống với dị năng của tên giáo viên đàn kia là Vương Đằng Phi.
Bọn chúng đều thiếu khả năng tấn công tầm xa, bị đánh bại chỉ là vấn đề thời gian.
Cuối cùng, xác sống không chịu nổi, ngoại trừ ba con cấp ba rút lui vào căng tin, những con còn lại đều chết dưới họng súng.
Tiểu đội cũng hy sinh hơn hai mươi người, kết quả này đã rất tốt rồi, nếu không có sự chỉ huy của Vương Ngữ Yên thì có thể toàn quân diệt vong.
“Anh em, xông lên với tôi!”
Chu Trần hào hứng chỉ huy, sắp cứu được Chu Giang Đào rồi.
Thế nhưng không một ai động đậy, trải qua chuyện vừa rồi, ai cũng biết hắn là một tên vô dụng, đi theo hắn chỉ có chết.
Chu Trần hơi lúng túng, đành phải nói với Vương Ngữ Yên:
“Đội trưởng Vương, chỉ còn ba con xác sống, chúng ta mau thừa thắng xông lên đi.”
“Đồ ngu!”
Vương Ngữ Yên liếc nhìn Chu Trần nói.
“Vào căng tin địa hình chật hẹp, chúng ta còn có thể dùng hỏa lực để chế áp không? Hơn nữa làm sao mày biết bên trong không có xác sống khác?”
Chu Trần mặt mày tím tái, hắn là người nhà họ Chu, còn Vương Ngữ Yên chỉ là con chó mà nhà họ Chu nuôi, vậy mà dám chỉ trích hắn, thật là lộn ruột trời!
Vương Ngữ Yên không để ý đến Chu Trần, quay đầu đi về phía “Trần Bình”, tới lúc tính sổ với hắn rồi!
“Rốt cuộc anh… a!”
Vương Ngữ Yên chưa nói hết câu đã kêu lên một tiếng, rồi loạng choạng ngã vào lòng Tần Phong.
Tần Phong ôm Vương Ngữ Yên hơi ngơ ngác, không phải chị em à? Đụng dầu ăn vạ vụng về thế sao?
“Hì hì, bị điện giật không dễ chịu đâu nhỉ?”
Chu Trần trong tay cầm một thiết bị màu đen giống như điều khiển từ xa.
Vương Ngữ Yên nhìn thấy cái điều khiển thì biến sắc.
“Sao anh có thứ này?”
“Sao tao có? Đương nhiên là chú cho tao rồi.”
Chu Trần mặt đầy đắc ý, có cái điều khiển trong tay, Vương Ngữ Yên còn phải ngoan ngoãn nghe lời.
“Không thể nào! Ông chủ sao có thể đưa cái này cho anh, nhất định là anh ăn cắp!”
Vương Ngữ Yên không dám tin, cô trung thành với ông chủ, sao ông chủ lại đưa điều khiển cho thằng nhỏ Chu Trần này được.
“Ha ha ha, đừng đùa nữa. Mày nghĩ mày là thứ gì? Lão tử coi trọng mày là phúc của mày, vậy mà còn dám khinh thường tao. Hôm nay cho mày sướng đủ!”
Chu Trần nói xong liền tiếp tục bấm điều khiển.
“A!”
Vương Ngữ Yên rùng mình một cái, lăn lộn trong lòng Tần Phong.
Tần Phong nuốt nước bọt, nếu không phải đang đông người, anh đã không nhịn được rồi.
Dùng khả năng nhìn xuyên thấu xem mới hiểu, trái tim Vương Ngữ Yên có một thiết bị, mỗi lần Chu Trần bấm điều khiển, thiết bị lại phóng điện.
“Ha ha ha, biết lợi hại của tao chưa? Lập tức dẫn người vào trong!”
Chu Trần rất đắc ý, đợi cứu được Chu Giang Đào, hắn sẽ từ từ hưởng dụng Vương Ngữ Yên.
“Anh… nằm mơ!”
Vương Ngữ Yên kiên quyết từ chối, cô sẽ không đem mạng sống của anh em ra đùa.
“Xem ra bị điện chưa đủ nhỉ!”
Chu Trần mặt lộ vẻ hung ác, chuẩn bị dạy dỗ Vương Ngữ Yên thêm lần nữa.
Các thành viên bên cạnh lộ vẻ không nỡ, nhưng Chu Trần là người nhà họ Chu, họ căn bản không dám phản kháng.
Đúng lúc này, tay Tần Phong đặt lên ngực Vương Ngữ Yên.
Vương Ngữ Yên ngây người, Chu Trần ngây người, ngay cả các thành viên cũng ngây người, đều lúc này rồi còn sờ soạng sao?
“Anh…”
Vương Ngữ Yên tức đến mặt đỏ bừng.
“Đừng sợ, tôi đang giúp cô.”
Tần Phong nghiêm túc nói, anh đang dùng dị năng hệ Lôi để phá hủy thiết bị trong cơ thể Vương Ngữ Yên.
Sao? Cô nói đặt tay chỗ khác không được à? Đương nhiên có thể, nhưng hắn là Tần Phong mà, giúp đỡ thì phải có chút thù lao chứ! Cậu đừng nói, cảm giác khá tốt.
Vương Ngữ Yên cảm thấy một trận tê dại, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Phong, chẳng lẽ Tần Phong thực sự đang giúp cô?
“Trần Bình! Cô ấy là của tao!”
Chu Trần tức giận giậm chân, không ngờ “Trần Bình” láo toét, dám động tới đàn bà của hắn.
“Vương Ngữ Yên, giết hắn đi, hắn đã vô dụng rồi!”
Chu Trần ra lệnh, lần này cô ấy sẽ không từ chối chứ? Vì cô ấy đã bị chiếm tiện nghi, chắc chắn rất muốn giết hắn.
“Anh không ra lệnh được cho tôi!”
Vương Ngữ Yên kiên định nói, không hiểu sao, Tần Phong chiếm tiện nghi của cô, cô lại không thể nổi sát tâm với anh ta.
“Được được được! Tao xem mày chịu được bao lâu!”
Chu Trần bấm điều khiển, trừ khi Vương Ngữ Yên cầu xin tha thứ, nếu không hắn sẽ không buông.
Thế nhưng Vương Ngữ Yên không có phản ứng gì, hoàn toàn khác trước.
Vương Ngữ Yên kinh ngạc nhìn “Trần Bình”, anh ta không lừa người, thực sự đã giúp cô tháo gỡ thiết bị.
“Sao vậy? Hỏng điều khiển rồi à?”
Chu Trần vỗ vỗ cái điều khiển, rồi bấm thêm lần nữa, Vương Ngữ Yên vẫn không có phản ứng gì.
“Bấm đi, sao không bấm nữa?”
Vương Ngữ Yên lạnh lùng nói, rút đoản đao ra từng bước tiến về phía Chu Trần.
“Cô… cô đừng tới đây! Tôi là người nhà họ Chu! Cô không được động vào tôi!”
Chu Trần sợ hãi run rẩy, không hiểu sao thiết bị lại hỏng.
“Các người còn đứng đó làm gì? Mau ngăn cô ta lại!”
Thấy không thể ra lệnh cho Vương Ngữ Yên, Chu Trần bắt đầu ra lệnh cho các binh sĩ khác.
“Đội trưởng Vương, dừng lại! Là lính nhà họ Chu, điều lệ đầu tiên là không được làm hại người nhà họ Chu!”
Tất cả binh sĩ giơ súng nhắm vào Vương Ngữ Yên. Chu Trần quả thực không ra gì, nhưng hắn là người nhà họ Chu.
Vương Ngữ Yên dừng bước, thần sắc phức tạp. Những kẻ đang chĩa súng vào cô đều là chiến hữu ngày xưa, bây giờ phải trở thành kẻ địch sao? Hơn nữa, cô thực sự dám giết Chu Trần sao?
Tần Phong nhìn thấy cục diện, linh cơ khởi động, thi triển thuật dịch dung. Biết họ Chu có nhiều đặc quyền thế này, đáng lẽ anh đã dịch dung thành Chu Giang Đào từ lâu rồi.
