Chương 64: Đàn bà của Tần Phong cũng dữ
Đám phụ nữ vừa nói vừa cười đi tới lối vào của nơi trú ẩn.
"Đứng… đứng lại! Các người là ai? Đến đây làm gì?"
Một người gác nuốt nước bọt nói. Mấy cô gái đứng trước mặt hắn, khiến hắn càng cảm thấy như đang mơ.
"Tất nhiên là tìm chồng tụi này rồi. Tần Phong có ở trong không?"
Tô Diễm Dao mỉm cười duyên dáng, với nhan sắc 89 điểm của cô, suýt chút nữa đã cướp mất hồn của mấy tên gác.
"Chờ một chút!"
Mấy tên gác bàn bạc với nhau.
"Tần Phong là ai? Chưa từng nghe bao giờ."
"Trong số người có dị năng cũng không thấy ai tên Tần Phong."
"Tìm thấy rồi, là người do Lý Mục đưa tới."
"Vậy là không có bối cảnh gì rồi?"
"Mấy cô gái này đẹp quá, nếu được hôn một lần, chết cũng đáng."
"Chuyện này đơn giản, các anh cứ nghe tôi."
...
Mấy người bàn bạc một lúc, cười dâm đãng đi về phía các cô.
"Mấy vị tiên nữ, Tần Phong ở trong đó."
"Tốt quá, chị em mình đi thôi!"
Các cô gái đều nóng lòng muốn gặp Tần Phong, lâu không gặp, không chừng anh lại tán tỉnh cô gái khác rồi.
"Mấy vị tiên nữ đừng vội, muốn vào nơi trú ẩn phải khám người trước, ai làm trước đây?"
Mấy tên gác nói với ánh mắt đầy dâm dục, không chơi được thì sờ mó cũng tốt.
"Nếu tụi này không cho thì sao?"
Tô Diễm Dao cau mày nói, cơ thể các cô chỉ có chồng mới được động vào, mấy tên canh cửa này có tư cách gì?
"Vậy mấy cô đừng hòng vào!"
Bọn họ nhất quyết chiếm lợi, làm sao để các cô đi dễ dàng được.
"Được được được! Vậy anh em tới khám đi."
Tô Diễm Dao lạnh lùng nói, nếu sát khí có thể nhìn thấy, thì lúc này toàn thân cô đều là sát khí.
"Tốt!"
Mấy tên gác mừng thầm, xoa tay lao về phía các cô.
Phụt!
Chát!
Ầm!
Kèm theo mấy tiếng động kỳ lạ, các cô gái thản nhiên bước vào nơi trú ẩn, trong khi cánh cửa và mấy tên gác lúc nãy biến mất tăm.
Vừa lúc các cô bước vào, một nhóm người đã tới cửa, kẻ cầm đầu mặt đầy âm trầm, dáng vẻ rất giống Mặt Sẹo, hắn chính là chủ nhân của nơi trú ẩn, Lục Phong.
"Có người xâm nhập nơi trú ẩn?"
Cánh cửa hiện rõ dấu vết chiến đấu, và không chỉ một loại dị năng.
"Đi, theo ta giết địch!"
Mắt Lục Phong đầy sát khí, dám gây chuyện trên địa bàn của hắn, bất kể là ai cũng phải chết!
"Khi nào anh trai anh về?"
Tần Phong sốt ruột hỏi, có thời gian này mà làm chuyện yêu đương với đàn bà của mình chẳng sướng hơn sao?
"Có lẽ, chắc, sắp về rồi."
Mặt Sẹo nói không chắc chắn, Lục Phong thường dẫn người ra ngoài đánh xác sống, hắn biết khi nào về? Chỉ có thể cố kéo dài thời gian.
"Chồng ơi! Bọn em tới rồi!"
Đúng lúc này, các cô gái cũng tìm thấy Tần Phong, tất cả lao vào lòng anh.
Suýt! Tần Phong cúi đầu nhìn hai tay mình, không thể ôm hết được!
Chốc lát Tần Phong đã bị các cô bao vây, họ cũng tinh mắt nhận ra Lý Vũ Hinh đứng một bên, quả nhiên, không ngoài dự đoán, lại có thêm chị em mới rồi.
"Chồng ơi, em đã lên cấp hai rồi, chúng ta có thể..."
Lâm Phi Vãn chỉ nói một nửa, phần sau Tần Phong hiểu.
"Em cũng thế."
Nghiêm Lệ Lệ ngượng ngùng nói, đều tại cô quá e dè, lại bị Lâm Phi Vãn giành trước một bước.
Mặt Sẹo, Lý Vũ Hinh và Lý Mục đều ngỡ ngàng, Tần Phong có nhiều vợ thế này sao, mà cô nào cũng xinh đẹp, còn có thiên lý nữa không?
Lý Vũ Hinh cuối cùng cũng hiểu ra, đây là đội ngũ của Tần Phong, tất cả đều gọi Tần Phong là chồng.
Theo thỏa thuận thì cô thua, từ nay cô là phụ nữ của Tần Phong, nhưng giờ trong lòng cô không còn chút kháng cự nào, thậm chí còn thấy vui thầm.
"Được rồi, đợi anh làm xong việc chúng ta sẽ nói chuyện sâu hơn."
Tần Phong đã sốt ruột lắm rồi, phần thưởng của Nghiêm Lệ Lệ và Lâm Phi Vãn còn đang chờ anh.
May thay, Lục Phong và đám người đã hùng hùng hổ hổ kéo tới.
"Kẻ nào dám gây chuyện trên địa bàn của ta!"
"Anh ơi, cứu em!"
Mặt Sẹo cuối cùng cũng đợi được Lục Phong, kích động đến phát khóc.
Lục Phong thấy một cánh tay của Mặt Sẹo đã mất, lập tức nổi trận lôi đình!
"Ai làm? Ta sẽ khiến hắn hối hận vì đã sinh ra trên đời này!"
Lục Phong quét mắt một vòng, bỗng nhiên không rời mắt nổi, vì đàn bà đẹp quá nhiều, hắn chẳng biết nhìn ai trước, cơn giận cũng tiêu tan phần nào.
Đám thuộc hạ của Lục Phong cũng vậy, khi họ để ý đến nhan sắc của các cô gái, mắt liền không nghe lời nữa.
"Anh ơi! Báo thù cho em!"
Mặt Sẹo cuống lên kêu, hắn khác với người khác, hắn mất một cánh tay, nếu không chữa trị kịp thì chết mất.
"Phải phải phải, Lý Mục, cậu vẫn chưa chết, thật không ngờ đấy!"
Lục Phong thu lại ánh mắt nhìn Lý Mục, làm chính sự trước đã, đợi giết hết kẻ địch, mấy mỹ nhân này đương nhiên là của hắn.
"Tôi cũng không ngờ, tôi chỉ muốn nơi trú ẩn ngày càng tốt hơn, vậy mà anh lại muốn giết tôi."
Lý Mục hơi buồn, lẽ nào anh thực sự đã sai?
"Hứ! Cậu đúng là thằng ngốc, người có dị năng mà không thể đứng trên người thường, thì dị năng có ý nghĩa gì? Cậu là người có dị năng lại muốn giúp người thường, thật là nỗi nhục của người có dị năng!"
Mắt Lục Phong đầy khinh bỉ, vốn định xử lý Lý Mục lén lút, không ngờ lại gây ra nhiều chuyện thế này.
"Tôi khá đồng ý với quan điểm của anh, nhưng thằng ngốc trong miệng anh là anh vợ tôi, tôi thì thiên vị chứ không thiên lý."
Tần Phong cầm Đao đen chuẩn bị thi triển Long Viêm, màn hài kịch này nên kết thúc rồi.
Lý Mục mặt mày kỳ lạ, dù Tần Phong đứng ra bênh vực anh, nhưng cảm giác Tần Phong cũng cho rằng anh là thằng ngốc.
Mắt Lục Phong đầy sợ hãi, hắn có cảm giác sắp bị miểu sát, nhưng không thể nào, hắn là một dị năng giả cấp ba, sao có thể bị miểu sát chứ?
"Chồng ơi, thực lực hắn cũng tạm được, hay để tụi em luyện tay một chút."
Tô Diễm Dao đề nghị, cứ áp đảo mãi chán lắm, cuối cùng cũng có một con mồi tử tế, để Tần Phong miểu sát thì quá phí.
"Được thôi, nhưng các em phải cẩn thận."
Tần Phong cuối cùng thu hồi Đao đen, ở thế giới tận thế này, phụ nữ của anh quả thực cũng cần có khả năng tự bảo vệ, nếu không sẽ quá chậm chân.
Lục Phong mặt tối sầm, Tần Phong coi thường hắn đến vậy, lại để một đám đàn bà đối phó hắn.
Được lắm, ngươi làm bị thương em trai ta, vậy ta giết đàn bà của ngươi, đàn bà đẹp như vậy giết chắc sẽ đau lòng lắm nhỉ?
"Chị em xông lên!"
Tô Diễm Dao dẫn các chị em xông lên, đây chính là lúc kiểm tra thực lực của họ.
Tô Diễm Dao, Bạch Nhược Tuyết, Bạch Giai, Phùng Lâm là dị năng giả cấp ba, họ đối phó Lục Phong, còn các cô gái khác đối phó đàn em của Lục Phong.
"Chỉ là mấy cái bình hoa, tới bao nhiêu cũng chết!"
Lục Phong cười lạnh, trực tiếp ra tay với Tô Diễm Dao xinh đẹp nhất, muốn giết thì giết người đẹp nhất trước.
Ầm!
Nhưng ngay từ đầu hắn đã bị đánh cho ngơ ngác, đòn tấn công của hắn bị Bình chướng của Bạch Nhược Tuyết chặn lại, sau đó một đống dị năng ào ào lên người hắn, hắn không có sức chống trả.
"Dừng tay! Là đàn ông thì một đấu một!"
Trong cơn nguy cấp, Lục Phong hét lên, nhưng lại bị tấn công nhiều hơn.
"Tụi này đều là đàn bà, chứ có phải đàn ông đâu, ai thèm một đấu một với anh!"
Bên kia, đàn em của Lục Phong cũng đang bị đánh miễn cưỡng, bên đó toàn phụ nữ cấp ba, bên này toàn cấp hai, còn có Vương Ngữ Yên là chuyên gia ra tay, đàn em của Lục Phong không lâu sau đã bị dọn sạch.
Lý Mục và Lý Vũ Hinh nhìn đến ngây người, Tần Phong dữ đã đành, không ngờ phụ nữ của Tần Phong cũng dữ vậy!
