Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Dị Năng Thăng Cấp, Xây Dựng Gia Tộc Mạnh Nhất > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 90 có bản audio.

Chương 90: Đổi rồi mà như chưa đổi

 

“Vậy càng không thể tha cho em được. Chuyện giăng bẫy tình tệ hại như thế mà cũng làm được, nhất định phải trừng phạt em thật nặng!”

 

Tần Phong nói với giọng chính nghĩa. Tuy là đồ của nhà họ Vương bỏ ra, nhưng Đỗ Băng Nhạn đã đưa đến trước mặt hắn rồi, không ăn thì phí.

 

“Hu hu hu, em không dám nữa đâu, anh tha cho em được không?”

 

Đỗ Băng Nhạn lại khóc, lần này là thật sự bị dọa khóc, hơn nữa sau lưng cô còn cắm một con dao, đau chết đi được!

 

“Không được, hôm nay không hầu hạ tốt cho tôi thì em đừng hòng bước ra khỏi cửa này!”

 

Tần Phong nói xong liền xách Đỗ Băng Nhạn lên ném lên giường, rút con dao trên lưng cô ra, không phối hợp thì hắn cũng đành dùng vũ lực.

 

Đúng lúc Tần Phong định hành động tiếp, tấm ga giường vốn sạch sẽ bỗng ướt đẫm, Đỗ Băng Nhạn sợ đến mức tè ra quần.

 

“Đệt! Lại tè, mày học theo Phùng Lâm hả?”

 

Tần Phong bóp cằm Đỗ Băng Nhạn nói, bây giờ hắn không còn kiên nhẫn như lúc đầu tận thế nữa, đã nổi sát tâm với Đỗ Băng Nhạn.

 

“Không có không có, em thật sự bị dọa tè ra quần mà!”

 

Đỗ Băng Nhạn ấm ức nói, Tần Phong hung dữ như vậy, ai đến cũng bị hắn dọa tè, còn Phùng Lâm là ai, cô tuy hơi thắc mắc nhưng bây giờ không phải lúc để nghĩ về chuyện đó.

 

“Lập tức đi tắm rửa sạch sẽ!”

 

Tần Phong thấy Đỗ Băng Nhạn không giống nói dối, tạm tha cho cô, vốn còn muốn thử cảm giác mặc váy cưới, giờ thì hỏng hết cả rồi.

 

“Vâng.”

 

Đỗ Băng Nhạn vội vàng chạy vào phòng tắm, kéo dài được chút nào hay chút ấy, biết đâu có cơ hội chạy trốn.

 

Rào rào!

 

Đỗ Băng Nhạn vừa tắm vừa nghĩ cách chạy trốn, bỗng nhiên cảm thấy thật bất lực, Tần Phong lợi hại quá, cô muốn trốn chẳng có chút nắm chắc nào.

 

Đúng lúc cô tắm xong, bỗng nhiên cảm thấy cánh tay bị ai đó nắm lấy.

 

“Ai? Anh đừng làm loạn nha!”

 

Đỗ Băng Nhạn hoảng sợ nói, cô bị dồn vào góc tường, xoay người cũng không được.

 

Tần Phong cười khà khà, hắn làm sao có thể nghe lời Đỗ Băng Nhạn được.

 

……

 

“Chúc mừng ký chủ có được thuộc hạ thứ mười lăm, thưởng năm điểm tiến giai tam giai!”

 

Hì hì, thưởng của thuộc hạ cao hơn nữ tì nhiều, một người bằng năm người, lần này sướng rồi!

 

Đỗ Băng Nhạn bủn rủn ngã xuống đất, nhìn Tần Phong với ánh mắt oán hận.

 

“Tốt lắm, tôi thích ánh mắt này!”

 

Tần Phong tự dưng hưng phấn, gần đây có được phụ nữ quá dễ dàng, cuối cùng cũng gặp một đứa bướng bỉnh, hy vọng có thể chịu đựng lâu hơn một chút.

 

“Hệ thống, chuyển Đỗ Băng Nhạn vào danh sách nữ tì.”

 

“Đã xong, hoàn tất!”

 

Đỗ Băng Nhạn bây giờ đương nhiên không đủ tư cách làm thuộc hạ của hắn, chờ khi nào Đỗ Băng Nhạn hoàn toàn quỳ rạp trước mặt hắn, hắn sẽ cân nhắc nâng cô lên lại làm thuộc hạ.

 

Kính coong, kính coong.

 

Điện thoại của Tần Phong reo lên, là Kim Lệ gọi tới, hắn trực tiếp dùng khả năng nhìn xuyên thấu nhìn ra ngoài, lại có người mang mỹ nữ tới cho hắn rồi!

 

“Chịu đổi!”

 

Tần Phong bắt máy chỉ nói hai chữ, tuy mỹ nữ mang tới chưa chắc được 85 điểm, nhưng hắn chưa chơi qua, đổi đổi cũng không tệ.

 

“Anh muốn đổi ai? Chồng em nói có thể đổi.”

 

Kim Lệ cất điện thoại nói, lần này chất lượng gửi tới không tốt, cũng chỉ tầm mấy cô gái nhà họ Vương thôi.

 

“Vương Lệ, mau theo cha về đi!”

 

Người đàn ông trung niên mang mỹ nữ tới gọi, ông ta vất vả lắm mới tìm được một mỹ nữ còn trinh xinh đẹp, cuối cùng cũng có thể cứu con gái về rồi.

 

Các nữ tì khác trong phòng cũng đều nhìn về Vương Lệ, nhưng trong mắt không có sự ghen tị, ngược lại có chút may mắn, may mắn vì mình bớt đi một đối thủ cạnh tranh.

 

“Cha! Con không đi, con còn muốn thăng lên làm thuộc hạ mà, cha đừng thêm rối!”

 

Vương Lệ cau mày, chẳng có ý muốn về.

 

“Con nói nhảm gì vậy? Thăng thuộc hạ cái quái gì? Không mau về với cha, cha đánh gãy chân con đấy!”

 

Cha Vương Lệ chửi ầm lên, không ngờ Vương Lệ lại thái độ như vậy, sáng nay ông ta còn cười nhạo cha của Vương Khả, không ngờ nhanh thế đã tới lượt mình.

 

“Con không về, con muốn hầu hạ chủ nhân cả đời. Cha, đừng làm lỡ tiền đồ của con.”

 

Vương Lệ không chút sợ hãi, cứng rắn đối đáp với cha.

 

Cha Vương Lệ suýt thì phun ra một ngụm máu già, mới có một ngày mà đã chủ nhân này chủ nhân nọ, rốt cuộc Tần Phong đã cho Vương Lệ uống bùa mê thuốc lú gì vậy!

 

“Vương Lệ, đi theo cha em đi, chồng đã đồng ý rồi, ý của anh ấy không thể trái.”

 

Bạch Nhược Tuyết nhàn nhạt nói, Vương Lệ là do cô bắt về, đã Tần Phong đồng ý đổi, vậy thì trả tự do cho nó.

 

“Nhưng em không muốn đi.”

 

Vương Lệ ấm ức nói, cô đã sinh ra lệ thuộc vào Tần Phong rồi.

 

“Nghe lời, nếu không chồng sẽ giận đấy.”

 

Kim Lệ nắm tay Vương Lệ, lúc này mới dẫn Vương Lệ không tình nguyện quay về bên cha cô, đồng thời đón mỹ nữ cha Vương Lệ mang tới vào.

 

“Hừ! Đồ bất hiếu, xem về nhà tao xử lý mày thế nào!”

 

Cha Vương Lệ vừa nói vừa lôi Vương Lệ đi.

 

Các nữ tì khác nhìn mà trong lòng không thoải mái, thầm cầu nguyện người nhà mình đừng có tìm mỹ nữ tới đổi, hy vọng người tiếp theo bị đổi đi không phải là mình.

 

Đúng lúc Kim Lệ chuẩn bị đóng cửa, một bóng người đột nhiên xông tới.

 

“Khoan, đừng đóng cửa!”

 

Vương Lệ vừa mới bị đổi đi vừa la vừa chui vào.

 

“Vương Lệ? Em lại quay lại làm gì?”

 

Kim Lệ cau mày nói, đã có chút không vui.

 

“Đương nhiên là đến làm nữ tì rồi! Chủ nhân chỉ nói có thể đổi, chứ không nói sau khi đổi xong thì không thể quay lại. Em tình nguyện làm nữ tì của chủ nhân!”

 

Vương Lệ kiêu hãnh nói, đây là cô nghĩ ra trong lúc cấp bách.

 

Các cô gái nghe vậy cũng ngẩn người, còn có thể như vậy sao?

 

Các nữ tì cũng gật gù, lỡ như họ bị đổi về, họ cũng sẽ lén chạy về.

 

“Tao nói với mày có nghe không? Đừng tưởng không nói là xong chuyện.”

 

Cha Vương Lệ vừa đi vừa nói, hoàn toàn không phát hiện Vương Lệ sau lưng đã chạy mất.

 

“Bố Vương Lệ, ông tự nói chuyện một mình à? Cứu được Vương Lệ ra chưa?”

 

Một người quen với cha Vương Lệ thấy ông ta lẩm bẩm một mình, bèn tới tò mò hỏi.

 

“Tự nói chuyện gì? Tôi đang dạy con đấy, Vương Lệ chẳng phải ở đây… Đâu rồi? Vừa nãy còn ở đây cơ mà!”

 

Cha Vương Lệ lúc này mới giật mình, rồi lại hùng hổ chạy về.

 

Ầm ầm ầm!

 

“Mở cửa! Mau mở cửa!”

 

Cha Vương Lệ ra sức đập cửa, suýt thì đập vỡ cửa.

 

Kẽo kẹt.

 

Cánh cửa mở ra, Kim Lệ nhịn cười nói.

 

“Chú, sao chú lại đến nữa vậy?”

 

“Vương Lệ lại chạy về đúng không? Bảo nó ra gặp tôi!”

 

Cha Vương Lệ giận dữ gầm lên.

 

“Được thôi, không biết chú có mang mỹ nữ tới không?”

 

Kim Lệ nhìn trái nhìn phải, như thể đang tìm mỹ nữ.

 

“Tôi không phải đã đưa cho các người một đứa rồi sao?”

 

Cha Vương Lệ biện giải.

 

“Thế Vương Lệ không phải cũng đã đi theo chú rồi sao?”

 

Cha Vương Lệ: “…”

 

“Vậy đổi có ý nghĩa gì? Đổi rồi mà như chưa đổi!”

 

“Nói gì cũng vô ích. Vương Lệ đã tự nguyện quay về làm nữ tì của chồng tôi rồi. Muốn có Vương Lệ, hãy kiếm một mỹ nữ khác tới đổi.”

 

Kim Lệ nói xong liền đóng cửa, bên trong vọng ra tiếng cười của các cô gái, làm cha Vương Lệ tức điên.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi