**Chương 22: Làm người đi các người**
Lúc này điện thoại reo lên, Lục Hạo Mân nhìn tên người gọi, bấm nút nghe: "Sao?"
"Mấy giờ?"
Phó Tiểu Tiểu thấy anh nghe điện thoại, tiếp tục chiến đấu với món ngon trước mắt, vẫn là ăn uống đáng tin cậy nhất.
Đợi Lục Hạo Mân tắt máy,
"Chiều nay bạn anh có một lô hàng, có muốn đi chơi không?"
"Đá thô ngọc bích."
Phó Tiểu Tiểu vốn đang nghĩ cuối cùng cũng sắp chia tay, nhưng nghe đến đá ngọc thì hơi động lòng, chủ yếu là muốn đi nhặt lẻ.
Mấy hôm nay cô đã có nhiều kinh nghiệm. Đồ trang sức ngọc bích đã chế tác thành phẩm, chỉ cần cô mở thiên nhãn mắt phải nhìn vào, đều có thể thấy ánh sáng tỏa ra từ chúng. Phẩm chất càng tốt càng sáng, càng mờ nhạt thì phẩm chất càng kém, như chiếc vòng cô đang đeo. Có thể vì bị bọc trong đá nên ánh sáng tuy thuộc loại nhạt, nhưng giờ đã cắt ra làm thành phẩm thì ánh sáng mềm hơn và sáng hơn một chút.
Cô còn chưa thử mở đá thô lần nào, dù sao cũng không có nguồn hàng như vậy. Giờ có sẵn, có nên đi không?
"Anh chẳng phải còn muốn dầu sao? Có thể bàn bạc chi tiết, như giao đến đâu, phương thức vận chuyển thế nào..."
Được rồi, cô bị thuyết phục rồi, tuyệt đối không phải vì muốn ngắm thêm cái mặt đó vài lần đâu.
Đợi hai người ăn uống no nê, trên bàn còn nhiều bánh ngọt nhỏ, khỏi phải nói, gói mang về luôn! Cô muốn về ăn từ từ.
Chỉ là lúc thanh toán, nhân viên nói đã tính tiền rồi, Phó Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn anh, rõ ràng đi cùng nhau, anh thanh toán lúc nào vậy?
Trời ạ, người đàn ông như thế này, còn gì mà không theo đuổi nổi chứ, lại còn đi trêu chọc cô một cây cải non bé nhỏ như cô à? Nếu không phải còn chút não nhỏ vụn vặt cuối cùng, chắc cô sớm đã sa ngã rồi.
Nhìn Lục Hạo Mân đi cùng mình ra bãi đậu xe, Phó Tiểu Tiểu: "Anh sẽ không đi cùng xe tôi luôn đấy chứ?"
Lục Hạo Mân vô tội chớp mắt: "Xe đều bán cho em rồi, không đi cùng em thì đi cùng ai?"
Phó Tiểu Tiểu: "..."
"Anh có thể gọi bạn đến đón mà, chẳng phải bảo nhiều xe lắm à? Tùy tiện lái một chiếc ra cho anh chẳng được à?"
Lục Hạo Mân một tay đút túi, tiến lại gần cô: "Bọn họ đều đang xem chê cười anh, xe của anh đều cho em hết rồi, em không chở anh được à?"
Phó Tiểu Tiểu thấy tim bắt đầu đập nhanh, thằng cha này mà cũng biết làm nũng!!! Đậu má!
Cô cảm thấy hai mươi mấy năm nay còn chưa nói nhiều lời thô tục như hôm nay.
"Thế... thế thì đi thôi, anh dẫn đường."
Phó Tiểu Tiểu, mày đúng là kém cỏi!
Lục Hạo Mân lén nhân lúc cô không để ý, nở một nụ cười đắc ý, để đồ đã gói vào cốp xe rồi ngồi vào ghế phụ.
Vừa định khởi động xe, Phó Tiểu Tiểu bỗng quay sang nhìn anh: "Khoan đã, anh sợ bạn cười thì còn đi đánh bạc đá với họ?"
Lục Hạo Mân: "..."
Khi cả hai cùng đến thành phố đá ngọc lớn nhất Z, mới thấy hôm nay người đặc biệt đông.
Phó Tiểu Tiểu lần đầu tới nơi như thế này, nhìn gì cũng thấy mới mẻ.
Mở thiên nhãn xem bảo, một mảng ánh sáng mờ nhạt xen lẫn vài điểm sáng hơn, xem ra hàng bên ngoài không được tốt lắm.
Hai người không nán lại bên ngoài, Lục Hạo Mân trực tiếp dẫn cô vào một tòa cổ lâu kiểu Trung Hoa hai tầng có sân nhỏ.
Oa, hàng trong sân có vẻ tốt hơn ngoài kia nhiều nhỉ.
"Úi, nhị thiếu đến rồi!" Một người béo lùn nhiệt tình chào Lục Hạo Mân.
"Họ đâu?" Lục Hạo Mân cũng không khách sáo, hỏi thẳng.
"Trên lầu, hôm nay hứng thú thế, dẫn em gái nhỏ đến chơi à?"
Lục Hạo Mân mặc kệ lời trêu ghẹo của hắn, trực tiếp đưa cô lên lầu.
Phó Tiểu Tiểu thực sự vẫn thấy thời đại này mà còn nghe được mấy từ như đại thiếu, nhị thiếu rất kỳ quái, đây là gia đình giàu cỡ nào vậy? Trước đây cô luôn cảm thấy những thứ này chẳng liên quan gì đến mình, không ngờ giờ lại giao dịch và ăn cơm với loại người này, hừm, cảm giác có thể về khoe với bạn bè để thỏa mãn lòng hư vinh.
Lên tới tầng hai, đã thấy trên sàn phủ đầy đá thô lớn nhỏ.
"Úi, cưa được rồi à?" Kẻ phá gia chi tử hồi sáng thấy họ lên liền trêu.
Lục Hạo Mân trừng hắn: "Không biết nói thì câm mồm."
"Tức là chưa cưa được rồi."
Phó Tiểu Tiểu: "..."
Làm người đi các người.
Lục Hạo Mân chỉ đám đá thô nói với Phó Tiểu Tiểu: "Em cứ tự xem đi, muốn miếng nào thì lát nữa nói với anh."
Trên đường cô đã hỏi anh về tình hình ở đây, cũng nói mình muốn xem qua, gặp miếng nào ưng thì mua về chơi.
Lục Hạo Mân bảo cô muốn chọn miếng nào cũng được, vậy cô không khách sáo nữa, dù sao tiền bây giờ tiêu quá nhanh, có cách kiếm tiền thì phải tận dụng, tích trữ vật tư cũng không phải tính toán thiệt hơn.
Phó Tiểu Tiểu làm ký hiệu OK với anh rồi không để ý đến anh nữa, tự mình lao vào biển "tiền tiền" chọn những viên đá ưng ý.
Lục Hạo Mân thấy cô vô tâm vô phế thật sự không quan tâm mình nữa thì ấm ức, đồ đàn bà bạc tình, xài xong là vứt.
Nhưng nhìn cô vui vẻ lựa lựa chọn chọn, càng nhìn càng dễ thương.
Vệ Thạch Nhân hôm nay lần đầu thấy Lục Hạo Mân dẫn phụ nữ đến, còn cười tình tứ như vậy thì thấy kỳ diệu: "Khoan, bé đó là ai vậy?" Cái dáng tiểu mỹ nữ trong sáng này, giờ đổi gu rồi à?
