Chương 30: Tôi Có Thể Ngủ Nhờ Một Đêm Không?
Cô thật sự chưa từng nghe qua từ này, giờ phải làm sao? Không biết nghĩa thì còn đỡ, biết rồi thì không dám nhìn mấy người trước mặt nữa.
Lục Hạo Mân đang rót trà cho Phó Hiểu Hiểu, thấy cô cúi đầu nhìn điện thoại mãi không ngẩng lên, liếc nhìn màn hình, thấy nội dung trên đó: ...
Sao mà đáng yêu thế này?
Lúc này đồ ăn cũng bắt đầu được dọn lên, cuối cùng cũng cứu được Phó Hiểu Hiểu đang chôn đầu xuống bàn.
“Chị Phó, nào, lấy trà thay rượu, tôi kính chị một chén!” Vệ Thạch Nhân bưng chén trà đứng dậy mời.
Phó Hiểu Hiểu vội vàng đứng lên theo: “Anh đừng khách sáo như vậy, cứ thế này thì tôi ăn không ngon mất.”
Cô thật sự không biết làm mấy chuyện xã giao xã hội này, rất không tự nhiên. Có lần sếp đặc biệt dẫn cô đi tiếp khách, cô ngồi từ đầu đến cuối đều ngượng ngùng, cũng không biết nói gì, không hiểu sao cái bàn nhậu đó lại phải dẫn theo một kế toán. Dù sao sau đó sếp có gọi thì cô cũng không đi nữa.
Vệ Thạch Nhân vốn không có ý làm người khác khó chịu, vội xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, dù sao cũng là lần đầu gặp mặt, nên tôi hơi khách sáo, đừng để bụng nhé, cứ ăn uống thoải mái. Chủ yếu là do tôi thấy hận gặp nhau quá muộn... à, chủ yếu là thật lòng muốn cảm ơn chị, cứ tự nhiên nhé.”
Thấy ánh mắt sắc lạnh của Lục Hạo Mân bắn tới, Vệ Thạch Nhân vội đổi lời rồi ngồi xuống.
Mã Thiên Hữu vừa ăn vừa hỏi: “Chị Phó, chị đến thành phố Z chơi à? Hay mai bọn em dẫn chị đi dạo một vòng?”
Phó Hiểu Hiểu vội từ chối: “Không cần đâu, không cần đâu, tôi đến đây có việc. Hôm nay cả ngày chưa làm được gì, mai bắt đầu phải tiếp tục bận rồi.”
Nên là, mấy cậu ấm à, không cần tìm tôi nữa đâu, cảm ơn!
Giang Khải Hào cũng chen vào: “Có gì cần giúp thì chị cứ nói với bọn em, giúp được là bọn em giúp ngay.”
“Không cần đâu, chuyện này tôi phải tự làm.” Lỡ mấy người biết thì còn ra thể thống gì, chẳng phải sẽ bị lôi vào phòng thí nghiệm mổ xẻ sao? Nên là, tốt nhất là từ mai chia tay nhau, nhưng nghĩ đến chuyện ngọc bích, thôi vậy, tạm thời chia không được.
Nói thật, đến giờ cô vẫn chưa thấy tin tức nào lớn về dấu hiệu trước thiên tai. Bình thường nếu thật sự sắp tận thế thì hẳn phải có báo cáo thường xuyên hơn mới đúng, vậy mà bây giờ, dù thỉnh thoảng có thiên tai thì cũng là loại nhỏ nhặt.
Chẳng lẽ thật sự là mình xuyên không? Nhưng bà cũng nói sẽ nhắc nhở bố mẹ họ, nếu vậy thì chẳng lẽ cả nhà cùng xuyên? Đúng là chẳng có chút gợi ý nào, hại cô cứ cảm thấy như có một con dao treo lơ lửng trên đầu, đi mua sắm đồ dự trữ mà cũng thấp thỏm.
Giờ ở đây cũng không biết có đột nhiên xảy ra chuyện gì mà không lo được cho gia đình, đồ dự trữ cũng không biết đã đủ chưa, cũng không biết còn thiếu gì.
Nên bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng hành động, chứ không phải vui đùa cùng đám con nhà giàu này. Đó cũng là lúc duy nhất cô có thể tỉnh táo khi đối mặt với Lục Hạo Mân.
Cô bây giờ không có tư cách yêu đương, nhất là với một người bề ngoài xuất sắc như vậy, cô không có thời gian để làm đồ chơi cho người khác.
Lục Hạo Mân thấy cô tiếp tục cắm mặt ăn cơm, cũng không nói gì.
Mấy người tiếp tục ăn uống trò chuyện một lúc lâu rồi mới kết thúc bữa tối hôm nay.
Đến lúc mọi người chuẩn bị ai về nhà nấy, Phó Hiểu Hiểu phát hiện Lục Hạo Mân vẫn đi theo mình.
“Anh...”
“Cô ở đâu?” Lục Hạo Mân không đợi cô nói hết, đi thẳng về phía xe rồi đứng đợi cô mở khóa.
“Nhị thiếu, tạm biệt!” Xe của Giang Khải Hào bọn họ phóng vụt qua bên cạnh, còn nghe thấy mấy tiếng cười đùa mờ ám.
Phó Hiểu Hiểu: o((⊙﹏⊙))o
Lục Hạo Mân nhìn cô với vẻ mặt bất lực, như thể đang nói tôi bị bỏ rơi rồi, không trách tôi được.
Phó Hiểu Hiểu: Đây là định bám theo hay sao vậy?
Cuối cùng, Lục Hạo Mân mặt dày đi theo Phó Hiểu Hiểu đến bãi đỗ xe của khách sạn Tinh Diệu, anh ta cứ khăng khăng nói nhà mình xa quá không muốn về, đến khách sạn ngủ nhờ một đêm, nhờ cô tiện đường chở đi.
Phó Hiểu Hiểu thật sự không biết nói gì, chỉ muốn đạp anh ta xuống xe, nhưng anh ta lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn cô, thôi, sắc đẹp làm hại người mà!
Dù sao cũng không phải ngủ chung với mình, không thì cô thật sự sẽ kề dao vào cổ anh ta mà đuổi ra ngoài.
Chỉ là lúc vào sảnh khách sạn, Lục Hạo Mân lại bày trò: “Giờ cô cũng có chút tiền rồi, không đổi sang phòng tổng thống thì thật có lỗi với bản thân.”
Nói mới nhớ, Phó Hiểu Hiểu cũng từng nghĩ vậy. Trước khi đến thành phố Z, cô nghĩ sau này có khi không còn cơ hội ở khách sạn sang trọng nữa. Khách sạn năm sao ở thành phố L chưa từng ở, đến thành phố Z ở khách sạn Tinh Diệu sáu sao hưởng thụ một chút chẳng phải tốt hơn sao? Vậy nên cô chỉ đặt phòng thường giá 1888, với cô mà nói cũng đã là xa xỉ lắm rồi.
Nhưng giờ có tiền rồi, không hưởng thụ chút phú quý nhân gian thì chẳng phải uổng phí một chuyến sao? Nên trên đường đi cô đã nghĩ đến chuyện nâng cấp phòng. Giờ cô chính là dân đổi đời, không thiếu tiền, đi thôi!
Đến quầy lễ tân, việc nâng cấp phòng tổng thống diễn ra thuận lợi, cô chọn phòng đắt nhất, nhìn giá phòng 288888, Phó Hiểu Hiểu trước đây không dám nghĩ tới, sáu chữ số, sao dám chứ?
Đặt cọc và trả tiền phòng 3 ngày, ôi chao, cảm giác tiêu tiền này sướng thật đấy, làm sao bây giờ? Hê hê hê hê hê~~~~~~
Quay sang thấy Lục Hạo Mân vẫn đang dựa người vào quầy lễ tân nhìn mình, “Làm gì?”
Lục Hạo Mân mỉm cười ngại ngùng: “Tôi có thể ngủ nhờ một đêm không? Phòng tổng thống của cô có nhiều phòng ngủ, không làm phiền nhau đâu.”
