Chương 47: Thích Lục Hạo Mân
Điều này khác gì hoàng tử cưỡi bạch mã chứ? Ồ, có khác, khác ở chỗ phương tiện di chuyển...
Nhưng mà? Mới có bao lâu? Bay thẳng tới luôn? Tốc độ trực thăng nhanh vậy sao? Lúc này cách lúc cô lật xe đến khi ra ngoài cũng chỉ khoảng mười phút thôi nhỉ?
Cô cũng đâu có gửi định vị, sao anh tìm được vậy?
Nói thật, ngoài lúc xe lật khiến cô hoảng loạn một chút, sau đó cô cũng bình tĩnh lại rồi, lúc tự cứu mình thật ra khá thản nhiên, nhưng lúc này cô cảm thấy mình sắp vỡ đê rồi.
“Tay em bị thương à?”
Lục Hạo Mân đã nhảy xuống máy bay chạy thẳng tới chỗ Phó Hiểu Hiểu, vừa đến nơi đã sờ soạng... kiểm tra cô một lượt.
Trời biết khoảnh khắc tai nạn xảy ra anh sợ đến mức nào, hoảng loạn đến mức hận không thể dịch chuyển tức thì đến bên cô, chỉ sợ...
Phó Hiểu Hiểu nhìn Lục Hạo Mân ngược sáng, mơ hồ thấy được đôi mày nhíu chặt, đường quai hàm căng cứng, nghe anh lo lắng nắm lấy tay mình, cẩn thận quan sát, trong mắt đầy ắp hình bóng mình, cô cảm thấy mình hoàn toàn chìm đắm rồi.
Mặc kệ là ngày tận thế hay gì, mặc kệ có kết quả hay không, cô quyết định rồi, cô phải thoát kiếp độc thân trước khi chết, dù chỉ một ngày, một khắc, một phút, một giây!
Cô, Phó Hiểu Hiểu, thích Lục Hạo Mân.
“Ưm...?”
Nhìn Phó Hiểu Hiểu trước mắt đột nhiên kéo đầu mình xuống chủ động hôn lên, Lục Hạo Mân sững sờ một lúc, nhận ra sự nhiệt tình hiếm có của cô, sau đó là niềm vui điên cuồng, cô chủ động!? Có phải là...
Như van nước bị mở tung, Lục Hạo Mân biến nụ hôn nồng nhiệt thành sự quấn quýt giữa môi và răng, cơn sóng dữ dội xa lạ dần nhấn chìm thần trí của hai người.
Một lúc lâu sau, khi hai người cuối cùng cũng dừng nụ hôn quấn quýt bên môi mà tách ra, tim hai người như đập cùng một nhịp, cùng tần số, cùng nhịp lên xuống, cùng tiếng thở dốc, người và vật xung quanh như không tồn tại, chỉ cảm nhận được hơi ấm, đường cong, vóc dáng của đối phương trong lòng.
Trái tim Lục Hạo Mân trong khoảnh khắc được lấp đầy, ôm chặt người con gái nhỏ trong lòng càng lúc càng chặt.
Đầu óc Phó Hiểu Hiểu trống rỗng, vừa rồi, cô nghĩ vậy, rồi làm vậy, lúc này gương mặt đỏ bừng vùi vào ngực Lục Hạo Mân, nụ hôn vừa rồi khiến chân cô mềm nhũn, may mà Lục Hạo Mân ôm cô thật chặt, không thì e là cô đã ngã khuỵu xuống đất rồi.
Nhưng cô rất vui, khi buông bỏ phòng bị mà hôn người mình thích, lại khiến người ta cảm thấy hạnh phúc và vui sướng đến vậy, khóe miệng cũng không tự chủ mà cong lên, hơi thở toàn mùi hương của đối phương, thật an tâm.
“Còn chỗ nào đau không?” Lục Hạo Mân xoa gáy cô, khẽ hỏi bên tai.
Phó Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy tai mình nóng bừng, như bị hơi thở của anh dịu dàng bao phủ, tự nhiên trở nên nhạy cảm, toàn thân tê dại, không thể phát ra tiếng, chỉ có thể lắc đầu trong lòng anh.
Lục Hạo Mân thấy cô trông không có vẻ khó chịu gì khác, liền bế thốc cô lên.
Phó Hiểu Hiểu giật mình vì hành động đột ngột của anh, theo bản năng vòng tay ôm chặt cổ anh, ngẩng đầu nhìn sự kiên định trong mắt anh, ngoan ngoãn để anh bế.
Đợi đến khi hai người lên trực thăng, Phó Hiểu Hiểu mới nhận ra xung quanh có người!
Ngoài phi công và hai nhân viên y tế trên máy bay, dưới đất cạnh xe cô còn có hai người đang đứng xử lý những việc liên quan đến chiếc xe.
Phó Hiểu Hiểu vùi đầu vào hõm vai Lục Hạo Mân, không dám ngẩng đầu lên, luôn cảm thấy ánh mắt người khác đang nhìn họ.
Sao cô lại không để ý đến hoàn cảnh vậy chứ? Những người này đều thấy rồi? Khẳng định là thấy rồi, không thì nói nhảm. A~~~ Làm sao bây giờ? Xấu hổ quá, đâu phải là cảnh lãng mạn kiểu tình yêu lãng mạn gì, làm gì có chuyện tái ngộ rồi hôn nhau ôm nhau, ngại chết đi được...
Vết thương trên tay không biết ai đang xử lý, nhưng bây giờ cô chỉ muốn giả chết, tha thứ cho cô, cô thật sự không muốn đối mặt với tình huống này, bên tai là tiếng trao đổi giữa Lục Hạo Mân và nhân viên y tế, mỗi chữ cô đều nghe được, tiếc là giờ đầu óc cô như một mớ bòng bong, chẳng hiểu gì cả, chỉ khi Lục Hạo Mân hỏi có về khách sạn trước không thì cô mới đáp lại, rồi cả đường bay thẳng đến sân đỗ trên nóc khách sạn Tinh Diệu.
Mãi đến khi được Lục Hạo Mân bế xuống máy bay, Phó Hiểu Hiểu vẫn còn giả chết.
Không biết đã về phòng khách sạn từ lúc nào, nhân viên y tế xử lý vết thương xong rời đi lúc nào, chuyện chiếc xe sau đó giải quyết ra sao, cô hoàn toàn không biết, cô chỉ biết mình vẫn đang ở trong lòng Lục Hạo Mân, anh cũng không nói gì, cứ ôm cô ngồi trên đùi anh, để cô dựa vào lòng anh, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Không biết có phải vì quá thoải mái không, khi Lục Hạo Mân phát hiện nhịp thở của người trong lòng thay đổi, bắt đầu đều đều và chậm rãi, thì mới biết Phó Hiểu Hiểu đã ngủ mất rồi.
Lục Hạo Mân: ...
Đầu óc cô ấy to thật đấy? Kiểu này mà cũng ngủ được? Cô ấy cứ để anh một mình ở đây vậy sao? Không biết có nên cảm ơn sự tin tưởng của cô gái nhỏ trong lòng mình không nữa? Cô ấy không sợ anh làm gì cô ấy à?
Nhìn mãi, Lục Hạo Mân bật cười khe khẽ, tha thứ cho anh, một người đàn ông to xác mà lúc này cũng biết lén vui một mình, thật sự quá vui rồi, anh sẽ khiến cô ấy hiểu, không phải cứ trông có vẻ không liên quan đến nhau là ở bên nhau sẽ không hợp, có những người, duyên phận đã định trước, tránh cũng không khỏi.
Còn những lý do cô ấy nói để từ chối anh, mặc kệ là thật hay giả, anh sẽ khiến cô ấy biết, thích anh, không sai đâu, còn về sau này, chỉ cần không hối hận là được.
