Chương 49: Mỗi ngày đều yêu thêm một chút
Phó Hiểu Hiểu: “...Lục Hạo Mân.”
“Ai?”
Phó Hiểu Hiểu liếc anh một cái rồi lại rụt cổ như chim cút: Anh muốn nghe gì đây?
“Chứ sao?” Chẳng lẽ là anh em sinh đôi? Bớt máu chó đi, sao có thể.
Lục Hạo Mân trực tiếp nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt anh, “Nói lại lần nữa, tôi là ai? Cô biết tôi muốn nghe gì mà.”
Phó Hiểu Hiểu nhìn gương mặt đẹp trai phóng to trước mắt, không tự giác nuốt nước bọt.
“Cái đó... cho xin gợi ý?”
Lục Hạo Mân nhìn cô một cái thật sâu, rồi cúi đầu cắn nhẹ môi cô, ánh mắt như truyền đạt ý “gợi ý”.
Phó Hiểu Hiểu: “...”
Hơi ngơ ngác, nhưng cô nghĩ mình hiểu ý gì rồi.
“Yêu đương không màng kết quả, anh có muốn không?”
Lục Hạo Mân nheo mắt, lộ ra vẻ sắc bén: “Ý gì? Muốn đá tôi à?”
Phó Hiểu Hiểu: “Không phải, cái đó... chính là... anh cứ nói có muốn hay không đi, dù sao tôi cũng nói trước, tôi không tiền không quyền không học thức không bản lĩnh, anh tự liệu mà xem, có muốn làm đàn ông của tôi không.” Cô liều mạng rồi.
Lục Hạo Mân nhìn hàng mi khẽ run của cô, dáng vẻ coi như chết đến nơi ấy, anh lại thấy cô lúc này thật đáng yêu, anh hết thuốc chữa rồi.
“Làm đàn ông của em?” Không chỉ là bạn trai thôi sao?
Phó Hiểu Hiểu: “...”
Hình như, lại lỡ miệng rồi, cô vừa định sửa lại.
“Được thôi, vậy em phải để tôi được thực hiện quyền làm đàn ông của em đấy.”
Phó Hiểu Hiểu: “...”
Sao nghe ra một cảnh tượng thật ngại ngùng thế này?
“Ăn... ăn cơm thôi, tôi đói rồi.”
Lục Hạo Mân cũng không trêu cô nữa, đường còn dài mà.
Phó Hiểu Hiểu vẫn thấy hơi ngượng, lúc nãy cô đúng là quá bốc đồng, nhưng giờ hối hận cũng không được, dù sao thì, trước giờ cô chưa từng yêu đương với đàn ông, cũng không biết nên ở chung thế nào, thế là, ăn vài miếng lại lén nhìn sang một cái, rồi lại tiếp tục ăn.
“Bảo bối, giờ anh là của em rồi, em có thể nhìn anh một cách chính đáng để ăn cơm.”
Phó Hiểu Hiểu: “...”
Cho tôi chút mặt mũi được không?
Lục Hạo Mân trực tiếp gắp một miếng tôm tỏi bỏ vào bát cô, ừ, anh thích cảm giác đút cho cô ăn, “Món này em chắc thích.”
Phó Hiểu Hiểu nhìn món ăn trong bát, không ngờ anh quan sát kỹ đến vậy, mới có lần thứ tư ăn cùng nhau mà đã biết cô thích ăn gì.
Hóa ra, họ đã ăn cùng nhau nhiều lần đến vậy rồi sao? Với tần suất tiếp xúc thế này, hỏi xem ai mà chịu nổi, lại còn chu đáo như vậy.
“Lục Hạo Mân, sao anh lại thích người như tôi?”
Cô thật sự tò mò, khí chất hai người hoàn toàn khác nhau, vòng tròn cuộc sống cũng khác, nên nhìn là biết ngay hai thế giới khác nhau.
“Em là kiểu gì? Dù sao em là em, thích thì không cần lý do. Anh cũng không có cái gì gọi là tình yêu vĩ đại như người ta nói, tình yêu là vô tư, tình yêu là thành toàn cho đối phương. Xin lỗi, anh không phải, anh ích kỷ, anh thích em, nên anh muốn có được em, còn chuyện thành toàn gì đó, ha, chỉ có thể là anh với em, ai khác mà xen vào thì anh diệt."
Ani mặc kệ tình yêu của người khác là thế nào, là yêu từ cái nhìn đầu tiên, là ham sắc đẹp, là bị hấp dẫn bởi tính cách, hay là ấn tượng sâu sắc, yêu lâu thành quen, dù sao anh cũng muốn chiếm hết.
Nghe lời tuyên bố bá đạo của anh, mặt Phó Hiểu Hiểu nóng bừng.
Trời ơi, lời thoại kiểu tổng tài bá đạo này mà lại xảy ra với mình sao? Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao nhiều người thích đọc truyện tổng tài bá đạo đến vậy, đúng là đã thật!
“Lục Hạo Mân, em thích anh.” Thì ra nói ra lời thích cũng không khó đến vậy.
Lục Hạo Mân chỉ thấy lòng mình căng tràn, nhịp tim bắt đầu tăng nhanh.
Trước đây những người tỏ tình với anh, những cô gái nói thích anh nhiều lắm, anh chỉ thấy phiền phức, còn bây giờ, nghe cô gái mình thích tỏ tình với mình, sao lại hay đến vậy?
Có lẽ anh đã hiểu một điều, chỉ cần là người mình thích, thì mỗi câu nói, mỗi biểu cảm của cô ấy đều như đang quyến rũ mình.
Lục Hạo Mân không biết từ lúc nào đã cúi người về phía cô, khóe mắt lộ ra vẻ quyến rũ, đôi môi đỏ rực kiều diễm, khóe miệng hơi nhếch, nhìn cô đầy vẻ tùy ý.
Khoảnh khắc đó, với Phó Hiểu Hiểu mà nói quả là cám dỗ chết người, chỉ thấy lồng ngực rung động, hơi thở cũng không tự giác chậm lại.
“Được, mỗi ngày đều yêu thêm một chút.” Nói xong liền hôn lên đôi môi hồng của cô, vốn định hôn một cái rồi quay đi, nhưng anh đã đánh giá thấp khả năng tự kiềm chế của mình, vừa mới xác định quan hệ, chỉ thấy nhìn thế nào cũng không đủ, hôn thế nào cũng không đủ, ôm thế nào cũng không đủ.
“Ưm...” Phó Hiểu Hiểu sắp thở không nổi, vội vỗ nhẹ vào cánh tay anh.
Lục Hạo Mân không nỡ buông cô ra, sao lại mềm đến vậy? Hơi nước nơi khóe mắt cô, câu anh đến mức nơi nào đó bắt đầu ngứa ngáy.
Phó Hiểu Hiểu cuối cùng cũng tin rằng hôn môi thật sự có thể khiến người ta quên cả thở, trước đây cô luôn nghĩ nước bọt giao nhau, chẳng khác gì tay trái nắm tay phải, mà còn không vệ sinh, còn bây giờ, cô chỉ thấy nơi nào trên người anh cô cũng thích, làm sao mà chê được.
“Ăn... ăn cơm!”
Tiếp nữa chắc cô không cần ăn cơm nữa, mà phải ăn thứ khác mất, a~~~ đừng nghĩ bậy! Dừng lại!
Lục Hạo Mân bật ra một tiếng cười trầm từ tận đáy cổ họng, đột nhiên quyến rũ lạ thường, như câu hồn đoạt phách.
Phó Hiểu Hiểu sau đó suốt cả bữa cúi đầu đỏ mặt ăn như điên, anh nói gì cũng không thèm để ý, không thì cô sợ mình sẽ hóa thú mất.
