Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Thiên Tai: Trúng Số Trăm Tỷ, Ta Điên Cuồng Tích Trữ Vật Tư > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53 có bản audio.

Chương 53: Đừng để con gái trả tiền

 

Lục Hạo Mân không nhịn được khẽ bật cười, rồi thì thầm bên tai cô: “Em mua anh rồi, anh đương nhiên phải thể hiện thật tốt chứ.”

 

Phó Hiểu Hiểu không khỏi rùng mình một cái, đang ở ngoài đường mà, không thể... kiềm chế một chút sao? Đúng là lúc nào cũng bị anh ta thả thính.

 

Phó Hiểu Hiểu không lấy thẻ của anh, Lục Hạo Mân cũng không vội, cứ thế đóng vai trai bao suốt cả quãng đường, chút cũng không bị ánh mắt khinh bỉ, chua chát xung quanh ảnh hưởng tới tâm trạng, trực tiếp điền địa chỉ cho những thứ anh mua cho cô rồi đi sang cửa hàng tiếp theo.

 

Giang Khải Hào trước đây luôn phàn nàn rằng đi mua sắm với phụ nữ mệt muốn chết, sao anh ta chút cũng không có cảm giác đó nhỉ, anh ta còn khá thích ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, ừm, chỉ cần ở bên bảo bối, thế nào cũng hạnh phúc. Anh ta thừa nhận mình đã gục ngã, anh ta thích gục ngã trên người cô, bén rễ không chịu dời đi nữa, ai dám tới, trực tiếp chặt đứt rễ của nó!

 

Lục Hạo Vũ đang kiểm tra công việc trong trung tâm thương mại, nhìn thấy em trai mình ở dưới lầu khúm núm theo sau một cô gái nhỏ để lấy lòng, quả thực không dám tin vào mắt mình.

 

Đây là tình huống gì? Theo đuổi con gái? Nó cần phải ra vẻ như thế này sao?

 

Từ chối đám nhân viên theo sau, chỉ dẫn theo vài người xuống lầu, xuyên qua cửa kính trong suốt, anh nhìn thấy cô gái đang quẹt thẻ ký tên cho em trai mình.

 

Lục Hạo Vũ: “...”

 

Hai người vui vẻ bước ra thì thấy một đám người thành đạt mặc vest đứng chắn ngay cửa chính.

 

Phó Hiểu Hiểu thấy người dẫn đầu là một người đàn ông tuấn tú khoảng 30 tuổi, nhìn một phát là biết ngay kiểu tổng tài thành đạt, còn Lục Hạo Mân thì vẻ mặt lập tức cứng đờ khi nhìn thấy người tới.

 

“Anh hai, sao anh lại ở đây?”

 

Phó Hiểu Hiểu: ??? Anh... anh... anh... anh hai? Trời ơi, đây là tình cờ gặp mặt người nhà sao??? Bất ngờ quá, đột ngột quá, cô phải làm gì đây? Chào hỏi à?

 

Lục Hạo Vũ nhìn hai người với vẻ mặt phức tạp, “Em hết tiền rồi à?”

 

Nếu không thì sao lại để người ta trả tiền? Anh chưa bao giờ nghĩ em trai mình sẽ có hành vi ăn bám phụ nữ, dù sao thì bây giờ vẫn chưa chia gia sản, năm nay cũng chưa tới kỳ chia lợi nhuận, nhưng tiền tiêu vặt của em trai, tiền tiết kiệm trước đây, cộng với mấy khoản đầu tư khác, anh tuy không để ý nhiều nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ thiếu tiền.

 

Lục Hạo Mân đang ăn bám sướng rơn: “...”

 

Phó Hiểu Hiểu chỉ đơn giản muốn tiêu tiền: “...”

 

Ngại quá đi mất, chuyện này giải thích thế nào đây?

 

Chỉ thấy Lục Hạo Vũ nhận ví từ trợ lý bên cạnh, rút ra một tấm thẻ đen đi tới bên cạnh Lục Hạo Mân đưa cho cậu, “Đừng để con gái trả tiền!”

 

Rồi gật đầu với Phó Hiểu Hiểu coi như chào hỏi, sau đó dẫn người rời đi.

 

Phó Hiểu Hiểu: “...”

 

Ngại quá, cô còn thấy ngại thay Lục Hạo Mân muốn đào đất chui xuống.

 

Còn Lục Hạo Mân thì vẻ mặt ủ rũ nhìn tấm thẻ đen trong tay, trông cậu giống người thiếu tiền lắm à? Trợ lý đi bên cạnh anh trai cậu vậy mà còn không nhịn được nhếch khóe miệng, đừng tưởng cậu không thấy dù hắn đã cố kìm xuống! ╭(╯^╰)╮

 

“Em thấy anh trai anh trông thế nào?”

 

Hả? Sao lại hỏi cô chuyện này?

 

“Ừm... cũng được...”

 

“Em thấy hành động đưa thẻ của anh ấy thế nào?”

 

Phó Hiểu Hiểu: “...”

 

Chuyện này phải nói sao đây, tuy không muốn thừa nhận nhưng nói thật thì hành động đó khá là soái, chỉ là đối tượng đưa hơi...

 

Nhìn Phó Hiểu Hiểu nhất thời nghẹn lời, Lục Hạo Mân bĩu đôi môi gợi cảm: “Anh bị họ cười chê rồi!”

 

Phó Hiểu Hiểu: “...”

 

“Anh mặc kệ, tiếp theo anh trả tiền!” Cậu phải lật mình làm chủ, không ai có thể ngăn cản cậu!

 

Phó Hiểu Hiểu còn biết nói gì đây, cái tính thắng thua chết tiệt của người đàn ông này.

 

Lục Hạo Mân trực tiếp dẫn cô tới cửa hàng trang sức, ban đầu định chọn một chiếc nhẫn kim cương to chóa mắt cho cô, sau đó nhờ người thiết kế, nhưng Phó Hiểu Hiểu thích kiểu đơn giản hơn, nên chọn một đôi nhẫn đôi khá đặc biệt, hai người mỗi người một chiếc.

 

Nhìn chiếc nhẫn đính kim cương lấp lánh trên tay, Phó Hiểu Hiểu lại nghĩ tới khối ngọc bích trong không gian, lúc về có thể để anh thử.

 

Lục Hạo Mân ngốc nghếch cười nhìn chiếc nhẫn trên ngón giữa, không ngờ mình cũng có lúc ngốc nghếch như vậy.

 

Phó Hiểu Hiểu thật sự không dám nhìn, có thể tưởng tượng được, một soái ca cực phẩm cả đường đi đều tươi cười rạng rỡ, ánh mắt chan chứa tình cảm, trực tiếp làm mọi người xung quanh mê mẩn đứng lại chụp ảnh sao?

 

Phó Hiểu Hiểu trực tiếp kéo anh vào rạp chiếu phim, mua hai ly trà sữa lớn, Lục Hạo Mân bình thường không thích uống đồ ngọt như vậy cũng hiếm khi uống ngon lành.

 

Ngồi trên ghế đôi, ôm eo nhỏ của bạn gái, cũng không biết phim chiếu cái gì, dù sao cũng không đẹp bằng người bên cạnh.

 

Ừm, nhẫn đôi cũng đẹp nữa.

 

Cậu thu hồi suy nghĩ trước đây cho rằng người yêu làm mấy thứ giống nhau thật ngốc nghếch, bây giờ hận không thể hai người mặc giống nhau, dùng đồ giống nhau, ăn giống nhau, ở giống nhau. Tóm lại là cái gì cũng giống nhau để người khác liếc mắt một cái là nhận ra họ là một cặp mới được!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi