Chương 60: Anh như thế này, em muốn để con gái khác nhìn thấy à?
Thật ra cô càng muốn thuê mấy đầu bếp về nấu tại chỗ để trữ, dù sao cô thiếu không phải nguyên liệu mà là tay nghề.
Phó Hiểu Hiểu cuối cùng đứng đợi ngay gần địa chỉ nhận hàng, bộ dạng bây giờ của cô chẳng sợ gặp người quen, đừng nói không gặp được, cho dù có gặp thì e là cũng không nhận ra.
Đợi Phó Hiểu Hiểu vui vẻ trở về khách sạn thì liền thấy Lục Hạo Mân với vẻ mặt âm trầm u oán nhìn mình chằm chằm.
Đây là làm sao vậy? Cô còn về sớm nửa tiếng đấy, có trễ đâu!
Nhìn cô gái nhỏ không có lương tâm trước mặt mà thuộc hạ đã đi theo mất dạng này, Lục Hạo Mân tức giận không chỗ phát tiết, “Hôm nay em không hề nhớ đến anh à?”
Phó Hiểu Hiểu: “…”
Ý gì? Cái gì gọi là không nhớ anh? Nhìn ra từ đâu vậy?
Lục Hạo Mân ấm ức nói: “Cả ngày hôm nay em không nhắn tin cho anh! Cũng không gọi điện! Em còn nói em thích anh, em không nhớ anh thì thích kiểu gì?”
Phó Hiểu Hiểu hơi há miệng: Không phải, cái này…
“Em… cái đó, em nghĩ anh đang bận, em không tiện làm phiền anh.”
“Vậy hôm nay em đi làm gì?”
Phó Hiểu Hiểu: “…”
Cái cảm giác chồng ở nhà sốt ruột chờ vợ này là sao vậy?
“Em đi dạo phố, đi ăn rất nhiều món ngon.” Ngoài chuyện trữ đồ ăn ra, những gì cô nói đều là thật.
Lục Hạo Mân cảm thấy mình giận cả ngày thật uổng công, cô căn bản không biết mình đang giận dỗi, người này còn chậm hiểu hơn cả anh.
“Anh đã nhớ em cả ngày!”
Phó Hiểu Hiểu cảm nhận được sự u oán trong giọng nói của anh, đột nhiên linh cảm hiểu ra ý anh, vội vàng tiến lên ôm chặt eo anh: “Xin lỗi mà, em không cố ý, lúc đi dạo em cũng luôn nghĩ đến anh! Anh xem em còn gói cho anh này!”
Nhìn cô ôm mình rồi giơ túi giữ nhiệt trên tay lên cho anh xem, Lục Hạo Mân đột nhiên hết giận, may mà vẫn còn chút lương tâm.
“Anh xem cái này này, siêu ngon! Em biết anh không thích quá ngọt, nhưng cái này siêu ngon, anh thử đi.”
Cô rất thích bánh su kem của tiệm bánh này, ngọt mà không ngấy, cô còn đặt trước 5000 cái su kem để ngày mai cửa hàng giao xuống bãi đỗ xe dưới lầu, vì vậy cô còn đặc biệt chọn một chỗ gần góc, camera không quay tới để đỗ xe, làm cô xoay vòng vòng mới tìm được một vị trí tốt như vậy.
Lục Hạo Mân cắn nhẹ môi cô, rồi véo nhẹ má cô mới chịu tha, “Lát nữa cho thợ trang điểm vào, em chuẩn bị trước đi.”
Phó Hiểu Hiểu vội gật đầu, người này còn phải dỗ, ôi, cô thật vất vả.
Trước khi buổi đấu giá bắt đầu 20 phút, Phó Hiểu Hiểu cuối cùng cũng làm xong kiểu tóc, Lục Hạo Mân nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình, đôi mắt câu hồn đoạt phách và đôi môi đỏ gợi cảm, Lục Hạo Mân hận không thể kéo người vào ngay cửa mà yêu một lần thật sâu.
Anh lần đầu tiên thấy Phó Hiểu Hiểu trang điểm quyến rũ như vậy, không ngờ cô thay đổi tạo hình lại trở nên yêu kiều gợi cảm đến thế, làn da trắng nõn lấp lánh được tôn lên bởi màu đen, Lục Hạo Mân không ngờ chỉ là một chiếc váy liền thân dài màu đen không tay ôm sát, đây vẫn là chiếc anh chọn theo hướng kín đáo hơn, vậy mà hiệu quả mang lại thật khiến người ta phạm tội.
Thợ trang điểm này có biết trang điểm không vậy? Sao lại biến cô gái nhỏ đáng yêu của anh thành yêu tinh gợi cảm thế này?
Anh hối hận rồi, “Hay là… hôm nay chúng ta không đi nữa.”
Phó Hiểu Hiểu đang vui vẻ vì tạo hình đẹp của mình hôm nay: “…”
“Ý gì? Em làm anh mất mặt à?” Nếu không thì tại sao lại không cho cô đi?
Lục Hạo Mân nhìn Phó Hiểu Hiểu đổi sắc mặt liền thấy đau đầu, “Không phải, là vì em quá đẹp, anh muốn giấu em đi.”
Vốn tưởng là Lục Hạo Mân thấy mình không xứng nên hối hận, Phó Hiểu Hiểu lập tức á khẩu.
Đẹp thì có gì không tốt? Chẳng lẽ còn phải trang điểm xấu đi sao?
“Em thích mình xinh đẹp!”
Lục Hạo Mân hít một hơi thật sâu, cởi áo vest mỏng của mình khoác lên vai cô.
Nhìn chiếc áo khoác đó, Phó Hiểu Hiểu chỉ muốn lăn mắt một cái, “Anh làm vậy có quá đáng không vậy?” Kiểu đàn ông sợ bạn gái mặc hở nên phải che đi, cô luôn thấy giả tạo, không ngờ Lục Hạo Mân cũng thuộc loại này?
Lục Hạo Mân cúi đầu nhìn cô, rồi cởi thêm 2 cúc áo trên cổ áo vốn đã mở cúc trên cùng, “Anh như thế này, em muốn để con gái khác nhìn thấy à?”
Phó Hiểu Hiểu: “…”
Được rồi, hiểu rồi.
Nhưng nhìn cổ anh trắng ngần, muốn hôn!
Nghĩ đến đây, Phó Hiểu Hiểu về phòng lấy ra một tấm bài vô sự, “Cái này, anh thích không? Cũng là từ một miếng ngọc bội ra đấy.”
Nhìn tấm bài vô sự hình chữ nhật, trong lòng Lục Hạo Mân cũng mềm mại theo cảm giác mượt mà của ngọc Hòa Điền, “Chỉ cần là em tặng, anh đều thích, đeo cho anh đi!”
Nói xong khóe miệng không tự giác nhếch lên rồi xoay người ngồi xuống sofa để cô tiện đeo cho mình.
Anh thật sự thích, đừng thấy anh thường xuyên thay đồng hồ theo trang phục trên tay, trước khi quen Phó Hiểu Hiểu anh chưa bao giờ đeo bất kỳ phụ kiện nào khác.
Nhưng vì tất cả những gì liên quan đến cô, anh đều hy vọng xuất hiện trên người mình, huống chi tấm bài vô sự này cũng không cần tay nghề tinh xảo gì, ngọc trắng ấm áp trong suốt được kết với dây đen và một hạt nhỏ, đơn giản, cả tấm bài vô sự toát lên vẻ an lành.
Mỗi lần nhìn thấy anh đều cảm thấy lòng mình cũng mềm đi.
“Cái này em luôn mang bên người à?”
