Chương 63: Chị Phó, xin nhận cái quỳ của em
Người đấu giá mỉm cười đọc: “Số 105, 1,2 tỷ tệ lần một; số 374, 1,3 tỷ tệ lần một, số 2, 1,4 tỷ tệ lần một, số 6, 1,5 tỷ…”
Khi giá đã vượt quá 2 tỷ tệ, Phó Hiểu Hiểu không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào nữa. Đây không phải cả một khối phỉ thúy, mà chỉ là một miếng thôi đấy.
Cuối cùng khi giá phỉ thúy dừng ở 3,08 tỷ tệ, ba lần gõ búa, Phó Hiểu Hiểu đã tê liệt.
Đúng là một cục đá, cục đá mà!
Trước đó, Vệ Thạch Nhân giúp cô bán hai miếng nhỏ hơn mà cô đã thấy là giá trên trời rồi. Còn 3,08 tỷ này, sau khi trừ phí hoa hồng đấu giá, cô cũng thu về ít nhất khoảng 3 tỷ.
Bất quá lần này, Vệ Thạch Nhân không thu phí môi giới, dù sao đây cũng là sân nhà của Lục Hạo Mân, có thể chen chân vào được là nhờ công của Lục Hạo Mân.
Xã hội giàu đến vô nhân tính này, chẳng coi những người dân thường như bọn họ ra gì. Chả trách nhiều người muốn đi đào vàng, đào bảo, đào mỏ. Giàu to sau một đêm thế này, nếu bán hết đá quý của mình, không biết cô có cơ hội lọt vào bảng xếp hạng người giàu Tung Của không. Nhưng mà, tiền nhiều quá cô không biết tiêu thế nào, khóc thút thít.
Phó Hiểu Hiểu trước đây nào dám nghĩ mình cũng có ngày phải lo chuyện tiêu tiền.
“Chị Phó, xin nhận cái quỳ của em!” Giang Khải Hào đặt hai ngón tay lên bàn làm động tác quỳ.
“Chị Phó, dẫn dắt em với! Em là đứa nghèo nhất trong đám anh em đấy!” Mã Thiên Hữu vẻ mặt khổ sở cũng dùng ngón tay quỳ xuống.
“Không, chị Phó, em mới là đứa nghèo nhất, nhìn em thành tâm thế này này.” Đổng Trác Hy bị kích thích dữ dội, hai tay đều quỳ xuống.
Vệ Thạch Nhân thấy vẻ mặt vô sỉ của bọn họ, buồn nôn không chịu nổi: “Chị Phó, đừng nghe bọn họ, toàn là giả tạo thôi, em mới là người cần giúp đỡ nhất! Việc kinh doanh ở Ngọc Thạch Thành của em có lên được không, có kế thừa được không đều nhờ cả vào chị Phó đấy!”
Nói xong, Vệ Thạch Nhân trực tiếp quỳ một gối xuống, đưa cho cô một ly rượu vang đỏ.
“Đệt! Vô sỉ!”
Vệ Thạch Nhân bị cả đám xông vào tấn công.
Phó Hiểu Hiểu nhìn cảnh này, khóc không được mà cười cũng không xong. Nói thật, bản thân cô bây giờ cũng hơi kích động. 3 tỷ đấy! ~ Cô, một phú bà mới nổi, cứ thế mà ra đời!
“Bọn anh đủ rồi đấy!” Lục Hạo Mân kéo bạn gái về phía mình, tránh xa tầm tay bọn họ.
Mấy người kêu lên: “Biết ngay cậu vớ được bảo bối rồi mà, khoe khoang!”
“Chị Phó, đến đây, giây phút kích động thế này phải ăn mừng chứ!”
Tuy không phải tiền của họ, nhưng mấy người chứng kiến chuyện này đều cảm thấy vinh dự.
Phó Hiểu Hiểu, người thường không thích uống rượu, lúc này cũng cảm thấy mình phải uống một ly để kìm nén sự kích động này mới được. Phải uống một ly!
“Nào, mọi người có gì tốt thì nói cho tôi nghe với, có tiền cùng nhau kiếm!”
Mấy người ngơ ngác: “Hả?”
Phó Hiểu Hiểu nghĩ, nhân mạch đã tự dâng đến tận cửa, không dùng thì phí: “Nhà mọi người còn có gì tôi mua được không, ví dụ như vũ khí lạnh của nhà anh Đổng ấy.”
Vệ Thạch Nhân chớp chớp mắt: “Chị à, nhà em chỉ có đá nguyên khối thôi, chị biết mà.”
Giang Khải Hào cũng nghĩ về ngành nghề của nhà mình: “Nhà em thì kho nhiều, còn làm xây dựng, bất động sản cũng có ít. Chị muốn mua nhà không? Còn có nhà lắp ghép di động, biệt thự di động nữa?”
Phó Hiểu Hiểu nghe vậy, nhà lắp ghép di động, biệt thự di động! Thứ này tốt đấy! Trước đây cô không nghĩ đến việc sửa nhà tự xây cũng có lý do. Nếu ở trong làng mà trang bị vũ khí cho ngôi nhà, thì căn bản không đấu lại được đám dân làng. Lòng người hiểm ác, từ chuyện trước đây có nhà trong làng bị cưỡng chế, đánh chết người, rồi cả làng đứng xem là biết. Mấy người canh giữ ngôi nhà có kiên cố thế nào cũng không chịu nổi sự phá hoại của kẻ khác.
Còn nếu mua nhà ở chỗ khác, lòng người cũng không qua khỏi thử thách. Bây giờ không biết thảm họa là gì, lỡ xảy ra động đất, nhà cửa sụp đổ thành bình địa thì công sức đổ sông đổ biển, thậm chí có thể biến thành nấm mồ.
Tự xây nhà trong núi cũng vậy, một trận động đất, một trận lũ bùn, hoặc là chưa xây xong thì tận thế đã đến, càng uổng công hơn.
Nhưng nhà lắp ghép di động thì tốt, tháo dỡ lắp ráp đều rất tiện. Chủ yếu là nhà lắp ghép bây giờ không còn là mấy tấm tôn hình vuông đơn giản như ở công trường nữa. Cô nghe nói có một loại nhà lắp ghép bằng vật liệu mới, vô hại, chắc chắn lại đẹp mắt, không biết Giang Khải Hào nói có phải loại này không.
Cô trực tiếp nâng ly: “Được, tôi mua, khi nào thì giới thiệu cho tôi!”
Giang Khải Hào không ngờ chỉ thuận miệng nói một câu mà đã kéo được một đơn hàng, lập tức nịnh nọt: “Chị Phó uy vũ! Em xin phép cạn ly trước!”
Rồi ừng ực uống hết nửa ly rượu vang.
Mã Thiên Hữu nghe vậy, vội vàng tự tiến cử: “Chị Phó, công ty nhà em không lớn, nhưng ngành nghề kinh doanh rộng lắm, bất động sản cũng có đầu tư, chỉ là không nhiều bằng thằng Khải thôi. Nhưng nhà em làm công ty giải trí và giáo dục văn hóa, chị có hứng thú không?”
Phó Hiểu Hiểu nghe vậy: “Giáo dục văn hóa, là trường học hay gì?”
Mã Thiên Hữu lập tức giới thiệu: “Giáo dục văn hóa có trường học, trung tâm đào tạo, thư viện…”
“Thư viện! Tôi lấy! Lát nữa nói chuyện chi tiết!”
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Tuy cô có thuê người tải tài liệu, nhưng bây giờ vẫn chưa tải xong, chưa nhận được hàng. Hơn nữa, có gì khiến người ta yên tâm hơn sách chứ? Phải sắp xếp!
“Vâng chị Phó! Em xin phép cạn ly trước!” Mã Thiên Hữu cũng hớn hở uống.
