Chương 13: Danh sách tử thần
Hà Văn Hy nhíu mày, bố mẹ cậu ta xích lại gần, sốt sắng hỏi: “Văn Hy, Tiểu Tự nói thế nào? Tiền của chúng ta xài một đồng là mất một đồng rồi. Tiểu Tự bán nhiều tài sản thế, xem có vay được tí nào không?”
Nghe câu này, ai cũng phải nhíu mày. Hà Văn Hy không vui, đáp: “Bố! Nhà mình còn tiền thì cứ tiêu trước, sao cứ nhăm nhe người ta thế?”
Bố Hà lạnh mặt: “Bác cả con bên đấy bảo sẽ đón chúng ta qua đó. Lúc đó lẽ ra chúng ta phải đến tay không à? Tiền trong nhà nhiều nhất cũng chỉ để lại cho con hai mươi vạn. Tự con cân nhắc xem có muốn đi vay nó không.”
Hà Văn Hy quan hệ với bác cả rất tệ. Cậu ta đã quyết định ở lại một mình bên này, giờ tự dưng bảo chỉ cho hai mươi vạn, khác gì bỏ rơi cậu ta?
Hà Văn Hy tức giận: “Hai mươi vạn thì hai mươi vạn, anh con nhất định sẽ không mặc kệ con!”
Bố Hà hừ lạnh một tiếng, cũng không phản bác.
Ai mà chẳng biết, ở thành phố Tĩnh Hải, Bùi Tự và Hà Văn Hy chơi thân với nhau?
Chỉ có điều thằng nhóc Bùi Tự ấy, bao nhiêu năm nay cũng chẳng thấy giúp đỡ gì nhà họ Hà, khiến công ty họ Hà ở Tĩnh Hải lúc nào cũng ở vị trí bét bảng!
Biệt thự ngoại ô.
Ôn Thù thấy sắc mặt chủ có vẻ không tốt, liền bỏ ăn, nhảy vào lòng Bùi Tự kêu meo meo.
Bùi Tự cúi đầu nhìn nó, tâm trạng hơi tệ cũng vơi đi phần nào.
Anh xoa đầu mèo nhỏ, cười nói: “Ăn đi, anh không sao.”
Ôn Thù meo một tiếng, nằm phủ phục trên đùi anh, đuôi vung qua vung lại, thỉnh thoảng đập vào bụng Bùi Tự.
Bùi Tự thấy nó không chịu xuống, đành tự tay bón cho nó ăn. Ôn Thù lề mề mãi mới ăn xong bữa này.
Ăn xong, theo lệ phải lau miệng và chân.
Bùi Tự vệ sinh cho mèo xong, chuyện trăn trở trước đó cũng có đáp án.
Anh nhấc mèo lên: “Mấy hôm nữa, đợi mèo nhỏ thích nghi với thể hình hiện tại rồi, chúng ta đi báo thù nhé?”
“Meo?”
Ôn Thù nghiêng đầu mèo, hơi khó hiểu.
Đi báo thù ai?
Mèo ngốc vừa nãy chỉ mải ăn, nội dung cuộc gọi chẳng nghe được tí nào.
Có ý tưởng rồi, Bùi Tự nhốt mình trong thư phòng cả ngày, tổng hợp thông tin của tất cả mọi người.
Ôn Thù ngủ một giấc dậy, thấy anh vẫn đang viết lách, liền nhảy lên bàn xem anh viết gì.
Và thấy một danh sách.
Hà Văn Hy, hệ Thổ.
Lâm Tĩnh Thủy, hệ Hỏa.
Tô Căng, hệ Băng, hệ Phong.
Lâm Uyển Đường, hệ Mộc.
Phía sau mỗi cái tên là dị năng của bốn người này, còn tên ‘Hà Văn Hy’ được khoanh tròn bằng bút đỏ. Ôn Thù đoán, chắc là ‘việc cần xử lý’.
Kết hợp với lời Bùi Tự nói với nó trước khi ngủ, không khó đoán ra, những người trong danh sách này đều là kẻ thù của Bùi Tự.
Và danh sách này, là danh sách tử thần.
Ôn Thù nuốt nước bọt.
Ngày tận thế giáng lâm, cô biết sẽ có nhiều chuyện tồi tệ xảy ra, nhưng khi thực sự đối mặt với chuyện thế này, Ôn Thù vẫn rất sợ. Nói cho cùng, cô chưa từng trải qua ngày tận thế giết người không chớp mắt, cũng chưa từng trải qua tất cả những gì Bùi Tự đã chịu đựng. Là một con người bình thường, lúc này cô thấy sợ là điều hết sức bình thường.
Nhưng mà…
Dù thế nào, Ôn Thù chắc chắn đứng về phía Bùi Tự, huống hồ Bùi Tự vốn là người bị hại.
Bùi Tự dành một phần tâm trí xoa đầu mèo nhỏ, vừa nghĩ xem hiện tại những người này đại khái ở vị trí nào.
Ban đầu anh còn định chơi đùa với bọn chúng, đợi đến khi chúng lộ bộ mặt thật rồi mới giết, nhưng nghĩ lại, sao phải đợi đến lúc đó?
Sống lại một đời, anh không phải để sống vì báo thù, chi bằng giải quyết nhanh gọn, rồi mang mèo nhỏ về biệt thự, sống yên ổn.
Đáng tiếc, hiện tại chỉ có Hà Văn Hy là anh biết rõ đối phương ở đâu, những người khác, còn chưa đến lúc giao thiệp với anh.
Hà Văn Hy hiện đang ở chỗ chính phủ, nếu không có gì bất ngờ, bố mẹ cậu ta sẽ như kiếp trước, đến nhà bác cả. Như vậy, Hà Văn Hy ở Tĩnh Hải không còn họ hàng gì nữa. Bạn bè thì cũng có nhiều, nhưng người ta cũng có người thân của mình, e là lúc này cũng chẳng lo nổi cho Hà Văn Hy.
Chỉ cần dụ Hà Văn Hy đến là được.
Kiếp trước, vài phút trước khi chết anh mới biết được toàn bộ sự thật, kiếp này dù có để đối phương chết không rõ nguyên do cũng chẳng quá đáng.
Ôn Thù ngủ dậy lại thấy đói, chạy vào lòng Bùi Tự, đứng lên cào cào anh: “Meo!”
Đói quá đói quá đói quá.
Mèo nhỏ bây giờ không còn như trước, trước kia còn có thể ngồi xổm trên vai Bùi Tự làm nũng, giờ chỉ có thể nằm trong lòng anh làm nũng.
Bùi Tự bị ngắt mạch suy nghĩ, cũng không giận, bế mèo lên như bế trẻ con: “Đói rồi hả?”
Ôn Thù dùng đầu cọ vào mặt anh: “Meo ư~”
Bùi Tự nhìn giờ, cũng đã vài tiếng, liền đi chuẩn bị bữa khuya cho nó.
Chuyện báo thù cũng không vội được. Thế giới bây giờ còn chưa đủ hỗn loạn, muốn ra tay khá khó, nhất là Hà Văn Hy còn ở chỗ chính phủ.
Khoảng một tháng nữa, thành phố Tĩnh Hải thất thủ, quốc gia cũng phải dời tổng bộ về hướng Tây Nam, đến lúc đó thế giới này mới thực sự loạn.
Ngày hôm sau, khi mèo nhỏ thức dậy, Bùi Tự cũng dậy theo.
Ôn Thù đang vươn vai, bỗng bị Bùi Tự một tay xốc qua.
Ôn Thù thắc mắc sao hôm nay anh dậy sớm thế, kết quả bị Bùi Tự áp mặt vào người cọ cọ bộ lông, làm cả đám lông xù xù rối tung.
Giọng Bùi Tự hơi trầm, còn chưa tỉnh hẳn: “Hôm nay đưa mèo nhỏ ra ngoài chơi nhé?”
“Meo ư!”
Ôn Thù liếm lông, rồi lại gần định cắn áo anh, nhưng Bùi Tự vẫn quen ngủ trần, thế là mèo nhỏ liền đi cắn dây quần anh, kéo về phía cửa.
Ôn Thù làm mèo lâu rồi, cũng chẳng thấy có vấn đề gì.
Bùi Tự bất đắc dĩ giật lại dây quần từ miệng mèo nhỏ, lại thấy hơi buồn cười.
Nghe nói dẫn mèo ra ngoài dễ bị stress, không ngờ mèo của anh gan lớn thế, chẳng sợ gì cả.
Dưới sự thúc giục của mèo nhỏ, Bùi Tự dậy bắt đầu vệ sinh cá nhân, cũng tiện thể chải lông cho mèo.
Bữa sáng là sữa đậu nành với bún xào, của mèo là ức gà và trứng gà.
Một người một mèo ăn uống no say, Bùi Tự lấy địu em bé trong không gian ra, gọi mèo nhỏ mặc vào.
Ôn Thù ngoan ngoãn phối hợp, rồi được Bùi Tự đeo trước ngực, cảm giác an toàn tràn đầy.
Bùi Tự rảnh một tay đỡ nó, không nhịn được cười: “Cứ như bế một em bé thật ấy.”
Ôn Thù nghe thấy câu này, bỗng thấy hơi ngượng, thầm niệm mấy lần “mình là mèo” mới đè được cái ngượng ấy xuống.
Trước khi ra ngoài, Bùi Tự bật hết tất cả thiết bị phòng thủ trong biệt thự, một khi có người chạm vào cửa hoặc tường, cực kỳ có khả năng sẽ bị điện giật chết.
Vào thời kỳ đầu ngày tận thế, hành động như vậy chủ yếu để ngăn chặn những kẻ muốn đột nhập cướp nhà.
