Chương 24: Rời khỏi biệt thự
Phía bên kia, biệt thự ngoại ô.
Bùi Tự tính toán thời gian, cảm thấy cũng sắp đến lúc rồi, bèn mở máy dự phòng.
Giống như lần trước, vừa mở máy, tin nhắn của Hà Văn Hy đã tràn vào, chỉ là lần này tin nhắn không nhiều như lần trước, điện thoại không bị giật lag.
Bùi Tự vừa bắt máy, giọng nói mệt mỏi và gấp gáp của Hà Văn Hy đã vang lên.
Dù mấy hôm nay Hà Văn Hy không ít lần rủa thầm anh, oán trách trong lòng, nhưng anh ta vẫn coi Bùi Tự là hy vọng cuối cùng, nên giọng điệu không hề tỏ ra bất mãn.
Hà Văn Hy: “Anh… đợt thứ năm cũng không có tên em… Làm sao bây giờ? Em phải làm sao? Họ nói sau đợt thứ năm, phía Nam sẽ không phải người đến cứu nữa! Chúng ta bị bỏ rơi rồi!”
Tất cả thế lực phía Bắc đều khẩn cấp di chuyển vào Nam, gây không ít áp lực và rắc rối cho chính quyền và người dân phía Nam.
Bùi Tự: “Bình tĩnh lại, nhà nước chưa đăng tin này, những gì em nghe được chưa chắc đã là thật.”
Nhưng tại sao nhà nước không đưa tất cả bọn họ sang một lần? Lại phải cứu theo từng đợt?
Hà Văn Hy càng nghĩ càng bực, vừa định nói ra thì nghe Bùi Tự bảo sẽ đến tìm anh ta.
Hà Văn Hy lập tức tỉnh táo, dè dặt hỏi: “Thật ạ anh? Nhưng bên ngoài nhiều zombie thế, anh đến bằng cách nào?”
“Sau khi đợt thứ năm được cứu đi, trong thành phố chắc chẳng còn lại bao nhiêu người nữa?” Bùi Tự nói, “Đến lúc đó hơi người ít đi, anh sẽ nghĩ cách dụ một phần zombie đi chỗ khác.”
Với năng lực của anh, tiêu diệt toàn bộ zombie ở thành phố Cảnh Hải cũng dễ như trở bàn tay, lời này chỉ là tùy tiện lừa Hà Văn Hy thôi.
Dù sao Hà Văn Hy cũng không quan tâm anh đến bằng cách nào, chỉ quan tâm Bùi Tự có thực sự đến tìm anh ta hay không.
Mấy ngày nay tâm trạng Hà Văn Hy lên xuống thất thường, giờ đây từ những cảm xúc tiêu cực như oán hận, phẫn nộ biến thành vui sướng tột độ, khiến anh ta thở gấp.
Hà Văn Hy: “Vâng anh! Em cần làm gì không? Hay cứ ở thành phố Cảnh Hải chờ anh?”
Bùi Tự ừ một tiếng: “Cứ ở thành phố Cảnh Hải chờ anh, lát nữa gửi vị trí cho anh. Anh còn có việc, cúp máy đây.”
Hà Văn Hy sợ anh lại cúp máy nhanh như lần trước, vội nói: “Vâng, lát nữa em gửi ngay.”
Sau khi cúp máy, Hà Văn Hy nhanh chóng gửi định vị.
Vị trí của anh ta ở khu nhà giàu thành phố Cảnh Hải, Bùi Tự rất quen thuộc chỗ đó.
Bùi Tự vẫy tay gọi mèo con: “Mèo con, lại đây, chúng ta đi thôi.”
Ôn Thù meo một tiếng, bước những bước nhỏ lộc cộc chạy về phía anh, rồi nhón chân sau, người lao về phía trước, nhảy vào lòng Bùi Tự.
Bùi Tự ôm mèo con lên, không định cho nó vào lồng hay ba lô thú cưng, chỉ ôm thôi.
Con mèo của anh nhát gan lại ngoan ngoãn, dù ra ngoài cũng sẽ không chạy lung tung, thậm chí có thể bị dọa đến nỗi chui vào lòng anh không chịu xuống, nên Bùi Tự rất yên tâm.
Thời gian trôi nhanh, không biết từ lúc nào, thời đại tận thế đã đến vài tháng, họ ở trong biệt thự cũng như sống tách biệt thế giới suốt mấy tháng trời.
Giờ đột nhiên phải rời đi, Ôn Thù ngoài vui mừng còn có chút luyến tiếc.
Tận thế thay đổi rất lớn, Ôn Thù không biết lần này rời khỏi biệt thự rồi, liệu có thể quay lại không.
Lần này đi, Bùi Tự còn đeo một ba lô đen dung tích lớn, để lúc lấy bất cứ thứ gì từ không gian ra, có thể dùng ba lô che mắt.
Vừa ra khỏi cửa, hơi nóng trong sân đã ập vào mặt.
Bình thường họ cũng ra sân chơi hai ba tiếng, nhiệt độ này mèo con có thể chịu được, nên một người một mèo đều không lo lắng về cái nóng.
Bùi Tự lấy từ không gian ra một cây gậy sắt dài mét rưỡi, hai đầu được mài nhọn, một đầu kéo lê trên mặt đất, khi chạm vào sỏi phát ra âm thanh hơi chói tai.
Ôn Thù mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cây gậy sắt, thấy nó rất ngầu, trong đầu tự động phát cảnh Bùi Tự dùng nó đánh nhau với zombie, bỗng nhiên kêu meo một tiếng đầy phấn khích.
Trong ánh mắt mong chờ của nó, cổng sân được Bùi Tự mở ra. Vì bên ngoài có khá nhiều zombie bị điện chết, mùi xác chết phần nào che lấp mùi người, nên xung quanh sân rất ít zombie, chỉ lác đác vài con.
Ôn Thù nhìn thấy mấy con zombie ở gần đang lảo đảo đi lang thang, nhưng khi Bùi Tự bước ra khỏi khu vực có xác zombie, bọn chúng như bật chế độ tự động truy đuổi, đồng loạt quay người về phía Bùi Tự, rồi tăng tốc, lảo đảo, mang theo mùi hôi thối nồng nặc lao về phía họ.
Zombie lảo đảo nhưng tốc độ không chậm, chỉ trong nháy mắt khoảng cách từ hai ba chục mét đã rút ngắn còn bốn năm mét.
Ôn Thù giờ không sợ hình dạng zombie nữa, nhưng mấy con zombie cùng xông tới, nó vẫn hơi sợ, sợ Bùi Tự một mình đánh không lại.
Bùi Tự chưa từng cho nó xem kỹ năng chiến đấu, giờ lấy gậy sắt ra, chắc là muốn tập tay trước. Không biết năng lực cận chiến của Bùi Tự thế nào, mèo con đương nhiên lo lắng.
Vừa lo, nó không nhịn được xù lông, rồi xì xì về phía mấy con zombie, trông rất hung dữ.
Bùi Tự cười nhẹ một tiếng, thấy zombie sắp lao tới, anh vẫn thong thả vuốt lông mèo con để trấn an nó.
Khóe mắt thấy móng vuốt của một con zombie sắp đâm tới, tay anh đang kéo gậy sắt mới nhanh chóng giơ lên, động tác dứt khoát đâm thẳng vào chính giữa đầu zombie.
Cây gậy sắt đâm vào sạch sẽ, rút ra đầy máu, máu xanh thối rữa nhầy nhụa bám trên đó, chậm rãi nhỏ giọt.
Ôn Thù thấy động tác thuần thục của anh, lập tức yên tâm.
So với lo lắng cho Bùi Tự, nó thà lo cho bản thân.
Máu zombie màu xanh cũng thôi đi, lại còn hôi thối thế này, còn khó ngửi hơn mùi xác chết thối rữa.
Mèo con khứu giác nhạy bén, lại chưa quen mùi này, nên trông có vẻ ủ rũ, trạng thái không tốt lắm.
Bùi Tự có ý để mèo con tập làm quen với sự tàn khốc của tận thế, nên không định dùng dị năng.
Mặt trời trên đầu càng lúc càng gay gắt, dần dịch lên đỉnh đầu. Dưới sự tấn công kép của nhiệt độ cao và mùi khó chịu, cả người Ôn Thù choáng váng, chẳng còn tinh thần.
Bùi Tự nhìn cũng xót, vừa lúc cũng gần trưa, bèn dừng lại dưới một gốc cây to gần đó, chuẩn bị nghỉ ngơi tại chỗ.
Zombie xung quanh đã bị anh dọn sạch một lượt, những con khác tạm thời chưa tìm đến, chỉ cần hơi chú ý tình hình xung quanh là được.
Bùi Tự lấy từ không gian ra một chậu nước đá, nhúng khăn vào rồi lau mặt cho mèo con. Cảm thấy mát lạnh, mèo con tỉnh táo hơn một chút, đôi mắt mèo tròn xoe nhìn Bùi Tự, nghiêng đầu làm nũng cọ vào mu bàn tay anh, phát ra tiếng gừ gừ nhỏ.
Bùi Tự do dự một chút, rồi thở dài, cuối cùng hiểu thế nào gọi là “mẹ hiền sinh con hư”.
