Chương 35: Cảnh báo
Dễ thương quá.
Khoảnh khắc này, Bùi Tự nảy ra một ý nghĩ không thực tế: muốn lắp camera khắp nhà để ghi lại trọn vẹn hình ảnh chú mèo nhỏ.
Nhưng anh nhanh chóng lắc đầu, cười mang bát canh cá và hai con cá ra ngoài. Chú mèo nhỏ lon ton chạy theo sau, đuôi dựng thẳng lên.
Canh cá ngoài dầu ra thì không cho bất kỳ gia vị nào khác. Sau khi múc một bát nhỏ cho mèo, Bùi Tự thêm chút muối vào phần còn lại để tự mình giải quyết.
Làm mèo lâu như vậy, Ôn Thù lần đầu tiên được uống canh nóng hổi thế này. Bình thường chỉ ăn đồ hộp hoặc thịt sống, bây giờ bỗng nhiên húp một ngụm canh nóng, ký ức lập tức kéo cô về thời còn làm người.
Ngon quá!
Đầu mèo nhỏ suýt chui tọt vào bát. Bùi Tự nhìn nó uống một lúc rồi mới vào bếp bưng bữa tối của mình ra.
Kết quả là vừa bê tô mì cà chua trứng ra, chú mèo nhỏ đã ngửi thấy mùi liền chạy tới, ra vẻ muốn ăn thử một miếng.
Bùi Tự lập tức đưa bát ra xa: "Cái này mèo nhỏ không ăn được, ăn vào sẽ bị bệnh, bệnh rồi thì không được ăn những món ngon khác nữa."
Ôn Thù: "..."
Đối với một chú mèo tham ăn, không gì đáng sợ hơn việc không được ăn đồ ngon.
Thế là chú mèo nhỏ luyến tiếc rụt đầu lại, vừa húp canh cá vừa nhìn chằm chằm Bùi Tự ăn mì. Đúng là 'ăn trong bát lại nhìn trong nồi', một con mèo tham ăn chính hiệu.
Bùi Tự nhìn bộ dạng đáng thương của nó, không nhịn được bật cười.
Nếu để người ngoài thấy, còn tưởng anh bắt nạt mèo nhỏ chứ.
Bầu không khí giữa một người một mèo đang hòa hợp thì bên ngoài bỗng vang lên hai tiếng sấm rền. Ôn Thù giật mình, đến khi kịp phản ứng thì thân thể đã chui gọn dưới ghế sofa.
Bùi Tự sợ nó hoảng loạn, liền ngồi xổm xuống, xòe tay về phía nó, giọng trầm ổn dịu dàng: "Mèo nhỏ? Đừng sợ, lại đây anh ôm."
Ôn Thù do dự nhìn đôi bàn tay to ấy, hạ thấp người chầm chậm bước về phía Bùi Tự, hai tai ép sát thành tai máy bay, lúc nào cũng để ý động tĩnh ngoài cửa sổ.
Điều này khiến Bùi Tự cũng hơi căng thẳng. Anh biết nếu lúc này ngoài cửa sổ lại có thêm một tiếng sấm nữa, e rằng chú mèo nhỏ sẽ lại chạy mất.
Khi chú mèo chậm rãi tiến lại gần, Bùi Tự cũng không nhịn được khẽ đưa tay về phía trước, động tác rất nhỏ vì sợ làm nó giật mình.
Đợi đến khi chú mèo thò đầu ra, anh cẩn thận xoa đầu nó, rồi nhanh chóng ôm nó vào lòng, vỗ về an ủi.
Hai con cá mới chỉ ăn được một nửa, Bùi Tự sờ bụng mèo, thấy đã hơi căng lên.
Bùi Tự hỏi: "Còn muốn ăn thêm chút nữa không?"
Chú mèo lắc đầu: "Meo meo~"
[Không ăn nữa.]
Thực ra Ôn Thù không sợ sấm, nhưng cơ thể mèo này thì sợ. Cô đã cố gắng kìm chế lắm rồi.
Bùi Tự thu đồ ăn thừa trên bàn vào không gian, lau qua bàn bằng khăn, rồi ôm mèo vào phòng ngủ phụ.
Ga giường, chăn, vỏ gối đều phải thay. Anh không đặt mèo xuống, thao tác một tay khá khó khăn, tốn khá nhiều thời gian mới thay xong.
Bùi Tự đặt mèo vào giữa giường, lấy mấy con thú bông vây quanh nó, rồi lấy máy tính bảng ra, mở trò chơi bắt cá mà mèo thường chơi.
Bùi Tự xoa đầu mèo, cười nói: "Mèo nhỏ tự chơi trước nhé, anh đi dọn phòng tắm."
Chú mèo dùng đuôi quệt vào cánh tay anh, phát ra tiếng meo meo ngọt ngào.
Bùi Tự thấy nó đã bị trò chơi thu hút, cũng yên tâm. Anh kiểm tra cửa sổ trong phòng, khóa chặt hết, kéo rèm lại, xong xuôi mới đi dọn phòng tắm.
Vốn định dùng túi ngủ ngoài phòng khách cho qua, không ngờ một tiếng sấm làm mèo nhỏ hoảng sợ, đành phải chuyển vào phòng ngủ phụ.
Phòng ngủ phụ nhỏ, mọi thứ đều có thể nhìn thấy trong một cái liếc mắt. Không gian khép kín như vậy khiến mèo nhỏ cảm thấy an toàn hơn.
Bùi Tự dọn phòng tắm xong liền tiện thể tắm luôn. Lúc ra, nhạc trò chơi bắt cá vẫn phát, nhưng chú mèo nhỏ đã ngủ say, cuộn tròn rất ngoan, mềm mại thành một cục.
Bùi Tự không đánh thức nó, nằm xuống mép giường, đắp một góc chăn cho mèo, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bên ngoài mưa không ngớt, càng lúc càng to. Thành phố Tĩnh Hải vốn có biển, trong thành cũng nhiều sông ngòi, mưa nhiều khiến nước sông tràn bờ, ngập nhiều nhà cửa. Biển và sông lớn tạm thời còn chịu được, nhưng trận mưa lớn này mới chỉ bắt đầu được hơn nửa ngày.
Không ai có thể đoán trước tình hình tương lai.
Lúc hơn ba giờ sáng, trên trời lại nổ vang mấy tiếng sấm, một tiếng dữ dội hơn một tiếng, âm thanh lớn đến mức như sấm nổ ngay trên đỉnh đầu mọi người, khiến ai nấy đều hoảng sợ, không còn buồn ngủ.
Bùi Tự đã tỉnh dậy từ tiếng sấm đầu tiên. Mở mắt ra, anh nhìn về phía mèo nhỏ trước tiên. Bóng tối không thể cản trở tầm nhìn của một dị năng giả đỉnh cao. Anh thấy rõ cơ thể chú mèo đang run nhẹ, nhưng nó vẫn giả vờ ngủ, không hề cử động.
Không biết là vì sợ hay vì lo đánh thức Bùi Tự.
Dù sao cũng rất ngoan.
Bùi Tự cũng sợ làm nó giật mình, liền khẽ gọi 'mèo nhỏ'. Chú mèo lúc này mới quay đầu lại, thấy Bùi Tự tỉnh, liền từ đống thú bông đứng dậy, bước những bước nhỏ đến chỗ hõm cổ Bùi Tự, nằm xuống cạnh anh.
Bùi Tự đưa tay ôm mèo vào lòng: "Không sao, mèo nhỏ ngủ tiếp đi."
Anh kéo chăn lên, định ngủ thêm chút nữa.
Nhưng đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ.
Hai người vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, ngoài cửa sổ lại có sấm, tiếng ầm ầm dày đặc. Dù đóng cửa sổ cách âm một phần, vẫn ồn ào không ngủ được.
Ôn Thù bỗng nhiên cảm thấy lo lắng và sợ hãi. Vốn còn hơi mơ màng, giờ thì hoàn toàn tỉnh táo. Cô lo lắng đứng dậy, nhìn về phía cửa sổ.
Rèm cửa đã kéo, cô chẳng thấy gì.
Nhưng hướng cô nhìn, là hướng biển của thành phố Tĩnh Hải.
Ôn Thù cố gắng trấn tĩnh, lo lắng không biết phản ứng này có phải vì sắp có chuyện lớn xảy ra không... như động đất, sóng thần chẳng hạn.
Phải biết rằng trực giác của động vật nhỏ rất nhạy bén, thường con người chưa phát hiện nguy hiểm, động vật nhỏ đã cảm nhận được trước.
Sự lo lắng bất an của cô cũng ảnh hưởng đến Bùi Tự. Dù sao Bùi Tự cũng đã từng trải qua một lần tận thế, lúc này nhìn phản ứng của mèo nhỏ, trong vài giây ngắn ngủi, đầu óc anh đã cân nhắc rất nhiều chuyện.
Anh bật đèn phòng ngủ phụ, kéo hé rèm, nhưng mưa lớn quá dữ dội, cửa sổ toàn vệt nước không ngừng chảy, hoàn toàn không thể thấy tình hình bên ngoài.
Bùi Tự đã có suy nghĩ trong lòng, cúi đầu hỏi mèo nhỏ để xác nhận: "Mèo nhỏ? Có phải sắp có chuyện xảy ra không?"
Anh biết mèo nhỏ hiểu được.
Ôn Thù do dự. Cô không phải mèo thật, đương nhiên không chắc phản ứng như vậy có phải vì sắp có thiên tai lớn hay không, nhưng thà tin có còn hơn tin không. Dù có làm Bùi Tự hiểu lầm, cũng tốt hơn là không làm gì cả, dù sao cô chỉ đưa ra thông tin mình biết mà thôi.
