Chương 39: May Mà Có Mèo Nhỏ
Thấy cảnh này, Ôn Thù còn gì không hiểu.
Trước thiên nhiên, sinh mệnh nào cũng nhỏ bé và vô cùng mong manh.
Bùi Tự thu xe lại, vội vàng chạy vào biệt thự, mò mẫm bật đèn trong nhà.
Đèn trong biệt thự vẫn dùng được, nhưng sau khi bật thì chập chờn, nhìn mà thấp thỏm, sợ bóng đèn lỡ đâu rơi xuống hay nổ tung.
Đèn sáng lên, Bùi Tự tháo hết trang bị trên người, tầm nhìn của Ôn Thù không còn bị che khuất, cô thấy rõ tình cảnh trong biệt thự.
Phòng khách vốn được bày trí đơn giản ấm cúng, giờ đây hỗn độn, mọi thứ đổ xuống sàn, dính đầy nước biển và bụi bẩn, chẳng còn ra hình dạng ban đầu. Bàn kính cũng vỡ, mảnh kính vương vãi khắp phòng. Phòng khách vốn có hai cửa sổ, giờ một cái chỉ còn khung, không thể chắn gió mưa, cái kia thì vẫn còn nguyên.
Bùi Tự có vẻ mệt mỏi, day day sống mũi, rồi bước đến cửa phòng ngủ, mở ra nhìn.
Lúc này trông anh còn tạm ổn, áo và tóc đều khô ráo, chỉ có quần và giày ướt sũng. Nhìn kỹ thấy mặt hơi đỏ, khiến nét lạnh lùng thường ngày của anh dịu đi phần nào.
Phòng ngủ cũng chẳng khá hơn. Trước đây để có tầm nhìn rộng, anh cố tình làm một mảng cửa kính lớn từ trần xuống sàn, giờ đã vỡ hết, kính văng tung tóe khắp nơi, gió mưa bên ngoài gần như nhấn chìm căn phòng.
Bùi Tự lặng lẽ đóng cửa, quay người lên phòng làm việc ở tầng ba.
Phòng làm việc tầng ba có một cửa sổ ở mỗi bên trái phải. Trước khi mở cửa, Bùi Tự còn hơi lo lắng, sợ lại thấy một đống hỗn độn… May mà cửa sổ phòng làm việc rất chịu đòn, vẫn còn nguyên vẹn. Trong phòng, ngoài vài cây bút rơi trên sàn, không có gì thay đổi.
Bùi Tự khóa trái cửa phòng làm việc, hoàn toàn thở phào, thả con mèo nhỏ xuống.
Ôn Thù lo lắng ngồi xổm bên chân anh, ngước lên meo meo kêu, ánh mắt đầy lo âu.
[Chủ… có phải bị bệnh không?]
Bùi Tự ngồi xuống, xoa đầu mèo hơi mạnh, cười nói: “May mà có mèo nhỏ ở bên anh, anh không sao, mèo nhỏ đừng lo.”
Đây mà là không sao sao?
Ôn Thù nhìn gương mặt đỏ bừng của anh, thực sự sốt ruột, bước tới định cọ vào anh, nhưng Bùi Tự né tránh.
Quần Bùi Tự vẫn còn nhỏ nước, anh không dám lại gần mèo: “Anh phải đi tắm đã, mèo nhỏ ở đây chờ anh nhé?”
Ôn Thù đương nhiên không quấn anh lúc này, ngoan ngoãn ngồi trên sàn nhìn anh.
Bùi Tự khen nó ngoan, đặt một bát thức ăn và một bát nước trên sàn, lại xoa đầu mèo, kiên nhẫn dặn dò mấy câu như đừng chạy lung tung, rồi mới không yên tâm rời khỏi phòng làm việc.
Chủ vừa đi, mèo nhỏ liền xìu xuống, nằm bẹp trên sàn, chẳng còn tinh thần, tai mèo cụp xuống, thức ăn chẳng động đến.
Bùi Tự xuống lầu đi thẳng vào phòng tắm, nhưng phát hiện không những không có nước nóng, mà nước lạnh chảy ra còn rất đục. Anh đành lấy nước tinh khiết đã tích trữ trong không gian ra, đổ vào thùng, tắm qua một cái nước lạnh.
Tắm xong, anh đứng trước gương nhìn mình. Trong gương, mặt anh đỏ bừng, mày nhíu lại, vẫn có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng vẻ bệnh tật và mệt mỏi cũng rất rõ, làm tan đi chút lạnh lẽo, khiến anh trông có vẻ “dễ bắt nạt”.
Bùi Tự xoa mạnh mặt một cái, ánh mắt tỉnh táo rời khỏi phòng tắm. Nếu không nhờ gương mặt đỏ bừng, chẳng ai nhận ra anh đang sốt cao.
Trong phòng làm việc, mèo nhỏ vẫn đang hồi tưởng lại chuyện hôm nay. Chưa kịp nghĩ thông suốt, ngoài cửa đã vọng tiếng bước chân.
Mèo nhỏ lập tức đứng dậy, đợi Bùi Tự vào, cô vòng quanh anh hai lượt.
Bùi Tự vào phòng cũng chưa được nghỉ. Anh kê một chiếc giường đơn giản ở góc gần cửa, trải nệm và chăn, đặt gối, rồi để máy cho ăn tự động, nước uống và cát vệ sinh vào đúng chỗ.
Ổ tạm của mèo nhỏ sau trận mưa gần như hỏng, Bùi Tự lấy một ổ mới ra, đặt dưới sàn cạnh giường.
Làm xong mọi thứ, Bùi Tự mới bế mèo nhỏ lên giường, định nghỉ một chút.
“Meo!”
[Chủ ơi anh bị sốt rồi!]
Ôn Thù đã sớm nhận ra thân nhiệt Bùi Tự đang nóng. Cô nghĩ tắm xong anh sẽ ăn cơm uống thuốc, nên mới không lên tiếng, sợ làm phiền anh.
Không ngờ tên này về là nằm luôn!
Chẳng biết quý trọng cơ thể mình chút nào!
Thực ra Bùi Tự không phải không quý trọng cơ thể, mà là đã quen rồi.
Kiếp trước, khi tận thế mới bắt đầu, mọi người ba ngày hai bữa đổ bệnh, cảm cúm sốt ho, đủ thứ bệnh vặt. Bùi Tự là người có dị năng, thân thể cường tráng, dù có bệnh không uống thuốc, chịu đựng một thời gian cũng tự khỏi, nhưng người thường thì không.
Hồi đó, Hà Văn Hy thể chất kém hơn anh nhiều, thuốc tìm được hầu như đều dùng cho cậu ta, nên nhiều khi Bùi Tự ốm đều phải cố gắng chịu đựng.
Giờ bệnh rồi, đầu óc có chút mơ hồ, nhất thời không nhận ra có gì không ổn.
Mãi đến khi nghe được tiếng lòng của mèo nhỏ, mới nhớ ra kiếp này không cần phải để dành thuốc cho người khác nữa.
Bùi Tự cười tự giễu, rồi ngồi dậy ăn một hộp cháo bát bảo và hai cái bánh mì nhỏ lót dạ.
Ôn Thù thấy anh nhớ ra ăn uống, cũng yên tâm, nằm im trên giường không động đậy, ngoan ngoãn như một con búp bê.
Bùi Tự ăn xong, tự sờ trán, ước chừng khoảng 39 độ, liền lấy thuốc hạ sốt từ không gian, nuốt với nước lạnh.
Anh thực sự hơi mệt, uống thuốc xong cố gắng nói chuyện với mèo nhỏ vài phút để an ủi nó, rồi chìm vào giấc ngủ say.
Ôn Thù lo lắng không ngủ được, nhìn gương mặt đỏ bừng vì sốt của anh, nhưng chẳng làm gì được, chỉ đành ngoan ngoãn nằm trong hõm cổ Bùi Tự, hy vọng có thể giúp anh đổ chút mồ hôi.
Bên ngoài vẫn mưa gió bão bùng, đêm nay thành phố Tĩnh Hải hoàn toàn sụp đổ, cao ốc chẳng còn mấy tòa. Những người còn sót lại trong khu biệt thự giàu có, kẻ chết người bị thương. Người duy nhất may mắn sống sót lại là Hà Văn Hy và tên cướp đã bắt cóc cậu ta.
Hà Văn Hy tỉnh dậy phát hiện trời đã thay đổi, bên ngoài mưa gió, sấm chớp, sóng biển tràn vào. Cậu ta cũng biết căn biệt thự mình đang ở đã sập, chỉ còn lại một tầng đổ nát. Nhờ trốn dưới tầng hầm mà cậu ta may mắn thoát chết.
Đó chưa phải là tất cả. Tên cướp kia nhìn cậu ta với ánh mắt nặng nề, vừa giằng xé vừa tham lam.
Hà Văn Hy liếc nhìn nơi cất lương thực trong phòng khách, hoảng sợ phát hiện chỉ còn hai gói mì tôm, nước cũng chỉ còn một thùng. Một khi chỗ thức ăn này cũng hết, e rằng cậu ta sẽ trở thành 'thức ăn' của tên này!
Hà Văn Hy vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, cậu ta phải nghĩ cách, không thể ngồi chờ chết.
Sóng thần cũng có cái lợi, ít nhất giờ đây lũ xác sống bên ngoài đã chết hết. Đợi lũ xác sống mới bơi đến còn một thời gian nữa. Cậu ta có thể lấy lý do ra ngoài tìm vật tư để đi cùng tên cướp, rồi nhân cơ hội trốn thoát…
