Chương 4: Ôm chặt đùi đại thần
Bùi Tự bóp bàn chân mèo của cô, chậm rãi nói: “Nhiều nhất là bảy ngày nữa, thế giới này sẽ trở thành thiên đường của xác sống. Mèo nhỏ có biết xác sống không? Là loại quái vật ăn thịt người trong phim ấy, chúng rất hung tàn, nên mèo nhỏ ngoan ngoãn đi theo anh, đừng chạy lung tung, biết chưa?”
Đến nước này, Bùi Tự vẫn còn giữ một tia hy vọng.
Anh không mong ngày tận thế đến, nhưng lại mong nó đến. Vế trước là suy nghĩ của một người bình thường, vế sau là điều mà kẻ báo thù như anh mong đợi.
Còn Ôn Thù lúc này đã hoàn toàn ngây người. Cô không ngờ mình lại xui xẻo đến vậy. Từ người biến thành mèo thì thôi đi, chủ nuôi có gia sản hơn trăm triệu lại sắp phá sản, và thế giới này còn là thế giới tận thế cấp độ địa ngục nữa…
Với trạng thái hiện tại của Ôn Thù, nếu tận thế thực sự đến, cô chỉ có đường chết. Cô ngẩn người một lúc, rồi nhanh chóng phản ứng lại.
Mèo nhỏ không muốn chết, chỉ có thể tìm kiếm sự bảo vệ của chủ nuôi thôi!
Ôn Thù chui một hơi lên vai Bùi Tự, giả vờ không hiểu mấy lời dài dòng, dùng cái đầu đầy lông cọ vào má chủ nuôi, tiểu tâm cơ lộ rõ.
Bùi Tự sợ cô ngã, lại ôm cô vào lòng, không hề nghi ngờ phản ứng của mèo nhỏ, chỉ nhẹ nhàng vuốt lông mèo an ủi, hứa hẹn: “Không sao, lần này anh sẽ bảo vệ em thật tốt.”
“Meo ~”
Có câu này của anh là tôi yên tâm rồi.
Ôn Thù trong lòng anh kêu một tiếng mềm mại, ngoan ngoãn nằm im, không quấy rầy chủ nuôi làm việc.
Sau ngày đó, Ôn Thù lại theo Bùi Tự chạy khắp nơi. Trong thời gian này, chắc Bùi Tự quá cô đơn, nên đã kể với con mèo “chỉ số thông minh không cao” này rất nhiều chuyện.
Ví dụ như dị năng của thế giới này được chia làm chín hệ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Lôi, Băng, Phong, Không Gian; ví dụ như Bùi Tự sẽ giác tỉnh thành dị năng giả hệ Không Gian và hệ Lôi; ví dụ như Bùi Tự có rất nhiều kẻ thù và… Bùi Tự là trọng sinh.
Ôn Thù vô cùng kinh ngạc, rồi từ từ tiêu hóa và chấp nhận.
Thời gian cũng trôi qua rất nhanh, đến ngày áp chót trước khi tận thế giáng lâm.
Hôm nay, Bùi Tự từ sáng đã dọn dẹp đồ đạc trong biệt thự, gọi tài xế chuyển nhà đến kéo hết đồ đi, chuyển đến căn biệt thự độc lập đã cải tạo ở ngoại ô.
Khi Bùi Tự nghiệm thu nhà, Ôn Thù ngồi xổm trên vai anh, nhìn thấy căn biệt thự giống như một cái hộp kim loại rỗng, cô rất kinh ngạc.
Căn biệt thự ba tầng độc lập vốn có bị bao phủ bởi một tấm lưới sắt lớn, hình dạng tấm lưới giống như một cái lều Mông Cổ, mắt lưới rất dày, điện lực mạnh mẽ, dù chỉ một con ruồi, nếu không cẩn thận cũng sẽ bị điện thành tro.
Việc cải tạo biệt thự vừa hoàn thành vào đêm qua, sau khi hoàn thành Bùi Tự liền cho mọi người rời đi ngay, vì vậy công nhân thi công đi rất gấp, chưa kịp dọn dẹp vệ sinh, trong sân biệt thự vẫn còn một số dấu vết thi công sót lại, nhưng trong nhà thì sạch sẽ.
Bùi Tự nhìn sân một cái, rồi ôm mèo nhỏ vào biệt thự. Bây giờ cách tận thế còn hai ngày, thời gian rất gấp, hôm nay phải chuyển hết vật tư trong kho đến. Tiếp theo anh cần kiểm tra những chỗ đã cải tạo trong nhà.
Biệt thự có diện tích rất lớn, còn có một tầng hầm. Tầng hầm trước đây dùng để chứa rượu, không gian rất rộng. Tầng một là bếp, phòng khách, phòng ăn và nhà vệ sinh. Phòng khách được sắp xếp lại, ở góc gần cửa kính có một nhà mèo màu hồng, bên cạnh có một cái cây mèo siêu to và tấm cào móng, đối diện là máy cho mèo ăn tự động và máy uống nước.
Những chỗ cải tạo trong nhà không nhiều, ngoài cửa sổ, chỉ có nhà vệ sinh được sửa lại. Tất cả nhà vệ sinh trong biệt thự đều được chia làm hai, một bên cho Bùi Tự dùng, một bên dành riêng cho mèo nhỏ.
Ôn Thù vừa vào nhà đã bị không gian của căn nhà này làm cho kinh ngạc. Kiếp trước nhà cô cũng coi là khá giả, nhưng so với căn biệt thự này, vẫn thua xa.
Phòng khách vốn đã rộng rãi trong mắt con người, trong mắt mèo nhỏ lại càng thêm, như một sân chơi nhỏ vậy.
Mèo nhỏ đến chỗ mới, thường sẽ khá cảnh giác, có thể sẽ bỏ ăn bỏ uống, lén trốn đi hoặc thậm chí bị stress.
Nhưng Ôn Thù không phải mèo thật, cô cũng không hiểu rõ tập tính của mèo nhỏ, nên vừa đặt chân xuống đất, cô đã giương cái đuôi to xù lông lên bắt đầu tuần tra ngôi nhà mới của mình. Mèo nhỏ chân ngắn, chạy lũn cũn trông rất dễ thương.
Bùi Tự không nhịn được, rất xấu xa nhấc con mèo nhỏ đang chạy lon ton lên hôn một cái, đổi lại tiếng kêu nghi hoặc và ánh mắt kinh ngạc của mèo nhỏ.
Bùi Tự cầm chân mèo bóp nhẹ, cười nói: “Mèo nhỏ dễ thương quá, thực sự không nhịn được. Để bồi thường, tối nay anh sẽ nấu cho mèo nhỏ một bữa tối thịnh soạn.”
Nghe đến đồ ăn, Ôn Thù liền mềm giọng, kêu meo meo một tiếng.
Bùi Tự lại hôn mèo nhỏ, rồi đặt cô xuống đất, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô: “Đi chơi đi.”
Mèo nhỏ rũ lông, tiếp tục cuộc hành trình khám phá của mình.
Khoảng thời gian này Bùi Tự cứ thích hôn hít ôm ấp cô, Ôn Thù đã quen rồi, thậm chí còn chủ động hôn lại chủ nuôi.
Dù sao cô chỉ là một con mèo, tuổi thọ ngắn, cũng không biến thành người được, đương nhiên cũng chẳng có gì phải xấu hổ.
Khi mèo nhỏ đang tuần tra, tài xế chuyển nhà cũng đến, tổng cộng hơn chục xe, mỗi xe đều chất đầy thùng. Trong thùng ngoài các loại pate cho mèo, còn có cát vệ sinh, quần áo mèo đặt riêng, đồ ăn vặt cho mèo, các loại thực phẩm bổ sung dinh dưỡng cho mèo, v.v., tổng cộng chiếm 30% tổng số. Sau đó quần áo, chăn ga gối đệm, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, đồ dùng nhà bếp, các loại vitamin, thực phẩm bổ sung vi lượng chiếm 50%, 20% còn lại là các loại thực phẩm con người có thể ăn.
Thức ăn cho mèo chủ yếu là pate, đồ đông khô… dễ bảo quản, nên mua khá nhiều. Còn thức ăn cho người, Bùi Tự đã thương lượng với các thương gia từ sớm, các loại thịt đông lạnh sẽ được vận chuyển đến kho vào sáng mai. Dị năng của Bùi Tự sẽ được kích hoạt vào ngày tận thế, nên để trong kho một đêm, ngày hôm sau mới thu vào không gian sẽ tiện hơn.
Sân biệt thự nhanh chóng bị chất đầy bởi những thùng to nhỏ, những thùng không để được thì đều chuyển vào phòng khách.
Vừa thấy người lạ, Ôn Thù liền chui ngay vào chân Bùi Tự, ngước đầu lên kêu ngọt xớt.
Trong mắt mèo nhỏ, mấy nhân viên công nhân này cao lớn quá, như người khổng lồ, khiến mèo rất mất an toàn.
Bùi Tự đang đối chiếu hóa đơn với công nhân, nghe tiếng mèo kêu, liền cúi xuống nhấc mèo nhỏ lên, đặt lên vai mình, một tay giữ cô, một tay cầm hóa đơn.
Tuy Bùi Tự không nói gì với Ôn Thù, nhưng Ôn Thù vẫn cảm thấy tràn đầy an toàn, ngoan ngoãn nằm trên vai anh, mở đôi mắt mèo dễ thương “giám sát” họ dỡ hàng.
