Chương 40: Ngượng ngùng
Tia nắng đầu tiên của buổi sáng như một chú tiểu tinh nghịch lặng lẽ nhẹ nhàng chiếu lên gương mặt Diệp Ninh. Diệp Ninh từ từ mở mắt, nhìn gương mặt ngủ say như trẻ thơ của Tiêu Cảnh Thần bên cạnh, nghĩ đến sự cuồng nhiệt của đêm qua, cô chỉ cảm thấy vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào.
Diệp Ninh định xoay người nhắm mắt thêm một lát, nhưng lại không kiềm được tiếp tục ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Tiêu Cảnh Thần.
Đầu ngón tay cô vô thức lướt qua mái tóc hơi xoăn của anh, vầng trán sáng, cặp lông mày rậm thẳng, sống mũi cao, đôi môi gợi cảm đầy đặn như hoa hồng – hoàn mỹ như tác phẩm điêu khắc của Michelangelo.
Cô vẫn luôn biết Tiêu Cảnh Thần rất đẹp trai. Ngay từ thời học sinh, anh đã là đối tượng theo đuổi của vô số thiếu nữ, thậm chí có nhiều cô gái táo bạo còn tìm đến tận nhà.
Tiêu Cảnh Thần chưa bao giờ tỏ ra niềm nở với những cô gái đó. Diệp Ninh từng trêu hỏi anh có thích ai trong số họ không, nhưng anh nghiêm túc nói với cô rằng anh đã có người trong lòng từ lâu.
Nhưng lúc đó Diệp Ninh ngây thơ không hiểu ý anh. Giờ nghĩ lại, thực ra đã có nhiều manh mối từ lâu: ánh mắt anh nhìn cô, những việc anh làm cho cô, thái độ thù địch với Lệ Sở Nhiên.
Đều tại cô quá chậm hiểu, mới để hai người bỏ lỡ nhau bao nhiêu năm.
“Diệp Ninh!” Tiêu Cảnh Thần nói mớ trở mình.
“Cảnh Thần, em đây! Sau này chúng ta không bao giờ xa nhau nữa.” Diệp Ninh nhẹ nhàng hôn lên trán Tiêu Cảnh Thần.
“Diệp Ninh, em hôn trộm anh.” Tiêu Cảnh Thần bỗng nhiên mở mắt, nở nụ cười tinh quái như cáo.
Diệp Ninh giật mình, chột dạ vuốt tóc mai. “Có đâu.”
“Không có à? Thế vừa rồi em làm gì!” Tiêu Cảnh Thần cố tình áp sát Diệp Ninh.
“Em hôn anh quang minh chính đại.” Diệp Ninh kiêu ngạo đáp.
“Vậy anh cũng phải hôn em quang minh chính đại!”
Hai người kéo nhau đùa giỡn trên giường, bỗng nhiên Tiêu Cảnh Thần dừng lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.
Diệp Ninh cúi đầu nhìn, trước ngực đã sớm phơi bày cảnh xuân, sóng cuồn cuộn hiện ra không sót gì.
Quậy cả một đêm, làn da hồng như hoa hồng của Diệp Ninh đầy những vết hôn tím đỏ.
Diệp Ninh vội dùng chăn che lại, nhưng đã muộn.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Thần dần tối lại, như con báo lao tới.
Trong phòng, tiếng rên rỉ như thủy triều dâng trào, còn ngoài phòng, trời quang mây tạnh.
Một giờ sau, căn phòng cuối cùng cũng yên ắng, hơi thở ái muội lan tỏa khắp không gian cho thấy mức độ kịch liệt vừa diễn ra.
Diệp Ninh cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực, ngược lại Tiêu Cảnh Thần trông vẫn đầy sinh khí.
Tiêu Cảnh Thần vén chăn lên, một tay ôm lấy eo Diệp Ninh.
Lại nữa sao? Tha cho em đi! Diệp Ninh thầm nghĩ.
Bây giờ cô mới hiểu được thể lực của Tiêu Cảnh Thần mãnh liệt thế nào.
Tiêu Cảnh Thần nhìn thấy vẻ bối rối của Diệp Ninh, cố ý trêu chọc: “Diệp Ninh, chúng ta có nên…”
“Không, không!” Diệp Ninh vội chui vào chăn, rồi lại thò đầu ra, mắt long lanh làm nũng: “Ngày mai được không?”
“Đồ ngốc, anh đùa em thôi.” Tiêu Cảnh Thần âu yếm cốc nhẹ mũi Diệp Ninh. “Nào, ôm cổ anh đi!”
“Làm gì?” Diệp Ninh lại cảnh giác.
“Không làm gì, bế em đi tắm. Nhanh lên! Em muốn ra ngoài như thế này à?” Tiêu Cảnh Thần nói vừa buồn cười vừa bất lực.
Diệp Ninh nhìn thân thể nhớp nháp của mình, ngoan ngoãn ôm lấy cổ Tiêu Cảnh Thần.
Nửa tiếng sau, hai người cuối cùng cũng thoải mái bước ra khỏi phòng.
Diệp Ninh vừa ra khỏi phòng đã thấy bà Vương đang lau dọn gần đó.
“Thiếu gia, tiểu thư, hai người ra rồi à? Bữa sáng tôi đã chuẩn bị xong hết rồi!”
Trời ơi, bà ấy không nghe thấy chuyện vừa rồi trong phòng chứ! Chết thật, hôm qua đã dặn bà ấy đến muộn một chút rồi mà.
Diệp Ninh ngượng ngùng trốn ra sau lưng Tiêu Cảnh Thần.
Tiêu Cảnh Thần thì rất tự nhiên dặn bà Vương vào phòng dọn dẹp. Nghĩ đến cảnh hỗn loạn trong phòng cùng những dấu vết ái muội, Diệp Ninh không nhịn được đỏ mặt.
“Đừng ngại, chúng ta đang ở bên nhau quang minh chính đại mà. Đi, chúng ta ăn sáng trước đã!” Tiêu Cảnh Thần không bận tâm khoác vai Diệp Ninh, anh chỉ muốn cả thế giới biết anh và cô đã đến với nhau.
Bữa sáng rất đơn giản: sữa, trứng, bánh mì nướng và thịt xông khói.
Bình thường Diệp Ninh ăn sáng rất ít, hôm nay vì tiêu hao nhiều thể lực nên cô ăn gấp rưỡi lượng thường ngày.
Ăn xong, Diệp Ninh định về phòng ngủ bù, nhưng Tiêu Cảnh Thần đã chặn cô lại.
“Khoan đã, lát nữa chúng ta còn phải ra ngoài! Ngủ bù đợi về rồi hãy ngủ, anh sẽ ngủ cùng em.” Tiêu Cảnh Thần ôm Diệp Ninh từ phía sau, kề môi vào tai cô nói nhỏ.
“Ra ngoài? Đi đâu cơ?” Diệp Ninh khó hiểu hỏi. “Dễ ghét, đừng giỡn nữa, nhột quá!”
“Tất nhiên là đến Cục Dân chính rồi!”
“Đến Cục Dân chính làm gì?” Diệp Ninh tiếp tục khó hiểu.
“Tất nhiên là đăng ký kết hôn! Anh đã là người của em rồi, lẽ nào em không định chịu trách nhiệm sao?” Tiêu Cảnh Thần làm nũng đầy u oán.
“Nhưng tận thế sắp đến rồi, có đăng ký thì cũng có ích gì?” Diệp Ninh do dự.
“Diệp Ninh, anh biết tận thế sắp đến.” Tiêu Cảnh Thần bỗng trở nên nghiêm túc. “Nhưng anh hy vọng tất cả nghi thức mà thế tục có, chúng ta đều có thể có. Dù giây tiếp theo thế giới có hủy diệt, anh cũng nguyện cùng em làm tất cả mọi chuyện.”
“Vâng!” Diệp Ninh cảm động ôm chặt Tiêu Cảnh Thần.
Một lát sau, Diệp Ninh đang thu dọn đồ đạc thì lo lắng nói: “Cảnh Thần, hình như túi đựng giấy tờ của em để ở khách sạn rồi.”
Mấy hôm nay cô vốn không định quay về nơi trú ẩn nên hành lý đều để ở khách sạn.
“Vậy chúng ta đến khách sạn lấy nhé!”
“Vâng!” Diệp Ninh gật đầu.
