Chương 83: Tích trữ xăng dầu
Đây là một siêu thị lớn hai tầng, bên trong thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt đầy đủ các loại.
Thực phẩm về cơ bản không bị hỏng, chỉ đóng một lớp băng mỏng.
Đồ dùng sinh hoạt cũng không vấn đề gì.
Diệp Ninh không do dự thu đi hai phần ba, một phần ba còn lại để dành cho những người sống sót gần đó!
Dù sao đồ dùng sinh hoạt trong không gian của cô cũng đã đủ dùng, cho họ một chút hy vọng cũng chẳng sao.
Cô không phải là thánh mẫu, mọi nguyên tắc của cô đều vì bản thân và Cảnh Thần có thể sống thoải mái trong mạt thế.
Nhưng trong trường hợp không có xung đột lợi ích, cô cũng không muốn tước đi hy vọng sống của người khác.
So với đồ dùng sinh hoạt, thứ Diệp Ninh thiếu nhất lúc này là xăng và dầu diesel.
Vì máy phát điện, xe ủi tuyết, xe trượt tuyết đều cần dùng dầu diesel.
Mà trước khi mạt thế đến, vì vấn đề kênh mua, cô đã không mua được nhiều xăng và dầu diesel.
Và may mắn là không xa đây có một kho xăng dầu.
“Kho xăng dầu cách đây khoảng năm cây số.” Tiêu Cảnh Thần chỉ vào một chấm nhỏ trên bản đồ.
“Vân thúc, chú đi dò tình hình trước, nếu không có người chiếm đóng thì chiều nay chúng ta xuất phát.”
Chớp mắt, Diệp Ninh và Tiêu Cảnh Thần đã ở khu nhà kho này ba ngày. Trong ba ngày này, Diệp Ninh đã “mua không đồng” hai mươi siêu thị và hơn mười nhà máy, các loại vật tư thu thập được chất đầy hơn ba mươi kho.
“Vâng, thiếu gia!” Vân thúc gật đầu, lặp tức hành động.
Chiều hôm đó, Tiêu Cảnh Thần nhận được điện thoại của Vân thúc.
“Thiếu gia, tôi đã tìm thấy chỗ này rồi! Nhưng ở đây có người canh giữ, họ hy vọng chúng ta có thể lấy một ít vật tư để đổi. Thiếu gia thấy là trực tiếp giải quyết họ, hay…”
“Họ muốn gì? Có mấy người!”
“Tổng cộng hai người, một ông lão dẫn theo cháu trai bảy tuổi! Muốn đổi ít thức ăn.”
Tiêu Cảnh Thần do dự một chút, “Nếu họ đòi không nhiều quá, thì đáp ứng họ đi!”
Diệp Ninh và Tiêu Cảnh Thần cưỡi xe trượt tuyết tới kho xăng.
Vân thúc đã nhận được tin báo, sớm chờ ở cổng.
Tuy nơi này đã bị băng tuyết bao phủ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy đường nét của các bồn chứa xăng cao ngất.
“Thiếu gia, Diệp tiểu thư, hai người đến rồi!”
“Vân thúc, họ ở đâu?” Tiêu Cảnh Thần dừng xe trượt tuyết trước cổng kho xăng.
“Họ ở ngay phòng bảo vệ!” Vân thúc gõ cửa sổ phòng bảo vệ.
“Thiếu gia nhà tôi đến rồi, các người ra đi!”
Cửa phòng bảo vệ được khe một khe từ bên trong, rồi từ từ mở ra, một ông lão khô gầy thò đầu ra, ánh mắt cảnh giác, phía sau lưng ông là một cậu bé cũng khô gầy không kém, hai người có đến năm sáu phần giống nhau, ai cũng thấy là có quan hệ huyết thống.
“Các người muốn vào có thể, nhưng phải dùng thức ăn để đổi.” Ông lão đánh giá Tiêu Cảnh Thần và Diệp Ninh một lúc, thấy đôi nam nữ trước mắt đều khí độ bất phàm, cuối cùng lên tiếng nói rõ mục đích.
“Được, ông muốn bao nhiêu?”
“Ba thùng, không! Bốn thùng mì tôm! Thêm 100 cân gạo!” Ông lão vừa nói vừa quan sát sắc mặt Tiêu Cảnh Thần, sợ yêu cầu của mình chọc giận đối phương.
Vốn dĩ ông là bảo vệ ở đây, sau khi con trai con dâu qua đời, một mình ông dẫn cháu sống ở chỗ này.
Khi mạt thế đến, vì đang trong kỳ nghỉ, nên phần lớn công nhân trong kho xăng đã rời đi.
Sau khi chứng kiến cảnh những công nhân còn lại tàn sát lẫn nhau, ông và cháu trai may mắn sống sót đến cuối cùng.
Nếu không phải vì thức ăn sắp hết, ông cũng không muốn mạo hiểm ra đổi vật tư.
“Được!” Tiêu Cảnh Thần không chút do dự đồng ý.
Diệp Ninh đi đến một bức tường khuất, trực tiếp lấy từ không gian ra bốn thùng mì tôm và hai bao gạo.
Trong không gian của cô, chỉ riêng mì tôm đã có mấy nghìn thùng, bốn thùng mì tôm thực sự chẳng là gì.
Ông lão thấy đối phương không chút do dự đưa ra bốn thùng mì tôm, trong lòng hơi hối hận vì đòi ít.
Nhưng đã thương lượng xong, ông cũng không tiện đổi ý, với lại trong tình huống này, bốn thùng mì tôm cũng không phải ít. Giữ mấy cái bồn dầu này cũng không thể làm cho người ta no bụng.
Ông lão do dự một chút, rồi mở khóa cổng.
Tiêu Cảnh Thần thả lỏng bàn tay đang nắm chặt khẩu súng trong lòng, nếu vừa rồi ông lão dám giở trò, anh tuyệt đối không nương tay.
Ông lão nhận mì tôm, cẩn thận cất vào phòng bảo vệ khóa lại, rồi dẫn Tiêu Cảnh Thần và Diệp Ninh đi về phía xe bồn.
“Đây là bồn số 1, bên trong đều là xăng, mới được đổ đầy cách đây không lâu.”
“Đây là bồn số 2, bây giờ chỉ còn nửa thùng.”
…
Ông lão coi như giữ chữ tín, lần lượt giới thiệu, thuộc như lòng bàn tay.
“Bác Lý, bác ở đây bao nhiêu năm rồi?” Diệp Ninh thăm dò hỏi.
“Mười mấy năm rồi, từ năm mươi tuổi đã làm ở đây. Con trai tôi vốn cũng ở đây, nhưng đáng tiếc… hừm!” Tuy mới gặp, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm, ông thấy mấy người trước mắt không phải kẻ xấu.
Nhắc tới chuyện cũ, ông lão cũng bắt đầu hạ phòng bị.
“Bây giờ chỉ còn hai ông cháu chúng tôi nương tựa nhau thôi!”
Hóa ra cũng là người mệnh khổ.
Họ già trẻ, sợ là không dễ sống sót trong mạt thế này!
“Vậy sau này hai ông cháu có dự định gì không?” Chỗ này tuy hẻo lánh, nhưng có nhiều tài nguyên dầu mỏ như vậy, nếu có kẻ hữu tâm tìm tới, hai ông cháu khó tránh khỏi chết không toàn thây.
“Mấy hôm trước tôi nhận được một cuộc điện thoại trong văn phòng giám đốc, hình như bên nước H không bị băng phong, sẽ điều dân di cư từ thành phố A sang, một điểm cứu viện được đặt cách đây một cây số. Đáng tiếc là phải một tháng sau đội cứu viện mới tới.”
“Tôi già rồi cũng chẳng sao, nhưng đứa nhỏ còn nhỏ, tôi không thể để nó sống mãi trong môi trường tồi tệ thế này được! Dù có liều mạng già này, tôi cũng nhất định phải đưa thằng bé đến nước H sống cuộc sống tốt đẹp.”
Nước H?
Chỗ này vì ở gần xích đạo, nên nhiệt độ thực sự cao hơn nhiều, dù trong tình trạng băng phong toàn cầu, chỗ đó vẫn duy trì nhiệt độ khoảng 0 độ.
Đội cứu viện kiếp trước cũng xuất hiện, nhưng suất cứu viện có hạn, lúc đó Diệp Ninh và Tiêu Cảnh Thần chen đầu rách trán cũng không chen vào được.
Hơn nữa, môi trường sống bên nước H không phải lạc quan như mọi người tưởng tượng. Nhiệt độ bên đó tuy cao hơn nhiều, có thể trồng trọt, nhưng vì các quyền quý các nước đổ vào, tất cả đất đai gần như bị họ chiếm hết, nội đấu vô cùng khốc liệt.
Tuy nhiên, đó là chuyện của ông Lý. Diệp Ninh đương nhiên không ngu đến mức đập tan ảo tưởng của ông, huống hồ mỗi người có một duyên phận riêng, cô không nên làm rối nhân quả của người khác.
“Vậy à! Thật tốt quá!” Diệp Ninh lịch sự phụ họa.
Sau khi xác nhận ông Lý đã rời đi, Diệp Ninh dùng các thùng dầu đã chuẩn bị từ trước để chia toàn bộ dầu vào các thùng nhỏ hơn.
Chuyến đi lần này cuối cùng đã kết thúc viên mãn.
