Chương 26: Phản cướp
“An An, xử lý bọn họ thế nào?”
Thẩm Nam Hành quay sang nhìn Khương Niệm An, hỏi ý cô.
Khương Niệm An chưa kịp nói gì, Lý Vũ Châu đã vội vàng lên tiếng: “Tôi là dị năng giả, tôi muốn gia nhập các người.”
Không ngờ con nhỏ này lại không phải một mình, đồng đội còn lợi hại như vậy.
Còn cô ta —
Lâm Văn Binh đã phế rồi, cả đội này cũng phế theo, cô ta phải kiếm chỗ dựa mới ngay lập tức.
Ví dụ như đội trước mắt này.
Lý Vũ Châu nhanh chóng ngước mắt liếc Thẩm Nam Hành một cái, rồi lại cúp mắt xuống, trong mắt thoáng qua một tia si mê.
Người đàn ông này là người đẹp nhất cô ta từng thấy, thực lực lại mạnh, được anh ta che chở chắc hẳn rất tuyệt.
Ánh mắt cô ta lại quét qua phía sau Thẩm Nam Hành và hai cái bao tải to dưới chân Vân Phàm.
Năng lực tìm vật tư rất mạnh, sẽ không phải chịu khổ như ở đội này.
Đợi sau khi gia nhập bọn họ...
Ánh mắt Lý Vũ Châu cuối cùng dừng lại trên người Khương Niệm An.
Lúc đó, cô ta nhất định sẽ cướp hết mọi thứ mà con nhỏ này đang hưởng!
Trong mắt Lý Vũ Châu lóe lên vẻ đắc thắng.
Còn về việc họ có đồng ý cho cô ta gia nhập hay không —
Cô ta là dị năng giả hiếm có, sao họ có thể không đồng ý!
“Lý Vũ Châu, cô không thể đi!”
Người đàn ông có ý đồ xấu với Vương Kiều Kiều nghe Lý Vũ Châu muốn đi, lập tức sốt ruột.
Bây giờ bên ngoài xác sống quái vật hoành hành, trật tự sụp đổ, lòng người khó lường, mất Lý Vũ Châu bảo vệ, bọn họ nhất định sẽ chết.
“Tôi đi hay ở, không đến lượt anh quyết định.”
Lý Vũ Châu mặc kệ bọn họ sống chết.
Cô ta là người theo chủ nghĩa vị kỷ cực đoan, bất cứ thứ gì tổn hại đến lợi ích của mình đều sẽ bị cô ta vứt bỏ không thương tiếc!
Ví dụ như hai thứ rác rưởi vô dụng này.
Còn Vương Kiều Kiều, cô ta vẫn phải mang theo, nếu không ai làm việc cho cô ta chứ!
Ngay lúc Lý Vũ Châu đầy mong đợi, chờ Thẩm Nam Hành và hai người kia vui vẻ chào đón cô ta vào đội, ba cái bao tải to tướng ném thẳng vào mặt đã cắt đứt ảo tưởng của cô ta.
“Trong nửa tiếng, tôi muốn thấy ba cái bao này đầy đồ ăn, nếu không —”
Khương Niệm An giơ tay làm động tác cắt cổ.
Không phải thích cướp sao?
Vậy thì nếm thử mùi vị bị cướp ngược đi.
Cái siêu thị này chẳng còn gì ăn được, lại bị bọn họ lục tung một lần...
Bây giờ có thể nhồi đầy hai bao đã là tốt lắm rồi.
Muốn nhồi đầy ba bao, không thể không lấy đồ của chính họ ra bù vào.
Ánh mắt Khương Niệm An rơi vào góc bên trái lối ra siêu thị.
Ở đó chất ba cái ba lô leo núi căng phồng.
Lý Vũ Châu nhìn bao tải rơi trước mặt, đột nhiên ngẩng đầu, mắt bừng bừng lửa giận: “Tôi nói tôi muốn gia nhập các người!”
Con đũy, dám coi thường lời cô ta nói!
“Ồ, không chấp nhận!” Khương Niệm An khẽ nhướng mí mắt, vẻ mặt lười nhác, “Các người còn 29 phút.”
“Tôi là dị năng giả!” Giữa hai tay Lý Vũ Châu lóe lên ánh vàng, “Cô đừng không biết điều, hơn nữa tôi hỏi là anh ta, không phải cô!”
Từ cuộc nói chuyện vừa rồi của ba người, cô ta nhận ra Thẩm Nam Hành mới là đội trưởng.
‘Rẹt’
Một tia chớp thẳng tắp lao về phía mặt cô ta.
Thẩm Nam Hành dùng hành động trả lời cô ta.
Sắc mặt Lý Vũ Châu biến đổi, trực tiếp ném Lâm Văn Binh đang thoi thóp ra đỡ.
“A!”
Tia chớp đánh lên người Lâm Văn Binh, hắn ta lập tức run lên như cầy sấy, vẻ mặt đau đớn tột cùng.
“Các người còn 26 phút.”
Khương Niệm An giơ cổ tay lên xem giờ, tốt bụng nhắc nhở.
Đầu ngón tay Thẩm Nam Hành lóe lên tia chớp, ánh mắt nhìn bốn người mang theo vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Vân Phàm cũng bẻ khớp ngón tay, sương mù lạnh lẽo lượn lờ giữa hai tay, ý uy hiếp không cần nói cũng hiểu.
“Bọn tôi tìm, bọn tôi tìm!”
Hai người đàn ông là xách hai cái bao tải, lao vào siêu thị.
“Nhớ đấy, phải là đồ ăn được, các người mà dám nhét đồ hỏng vào cho đủ số, hừ —”
Khương Niệm An khẽ hừ một tiếng, làm hai người kia sợ tới mức run lên mấy cái.
“Bọn tôi không dám, không dám!”
So với hai người kia ngoan ngoãn vào trong tìm vật tư, Lý Vũ Châu xảo trá hơn nhiều.
Cô ta ném cái bao tải còn lại vào tay Vương Kiều Kiều, rồi ra hiệu cho cô ta đem đồ chất ở góc kia nhét vào bao.
Vương Kiều Kiều không dám trái lời cô ta, vội vàng đi đến góc, đem tất cả đồ ăn trong ba lô du lịch nhét vào bao tải.
Nhìn Vương Kiều Kiều như con ở hoàn toàn nghe lời mình, lửa giận trong lòng Lý Vũ Châu giảm đi không ít.
Mười phút sau, Vương Kiều Kiều vất vả lắm mới kéo được cái bao tải đầy ắp vật tư về.
Lý Vũ Châu biết không thể gia nhập bọn họ, liền chỉ vào bao tải nói: “Đồ cho các người, các người thả hai đứa tôi đi.”
“Tôi nói là bốn người các người trong nửa tiếng nộp ba bao vật tư cho tôi, còn thiếu hai bao đấy.”
Sắc mặt Lý Vũ Châu biến đổi, “Cô!”
“Đừng cô cô tôi tôi nữa,” Khương Niệm An thu vật tư mà Thẩm Nam Hành và Vân Phàm tìm được vào không gian, nở một nụ cười ác ý với cô ta: “Còn mười lăm phút nha ~”
“A, cứu mạng!”
Đúng lúc này, hai người đi tìm vật tư trên lầu đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết vô cùng.
Đồng thời kèm theo một trận tiếng ‘chít chít’ đặc trưng của chuột biến dị.
Nghe âm thanh, số lượng còn không ít.
Sắc mặt ba người Khương Niệm An biến đổi, lập tức chạy về phía lối ra.
Khi lướt qua hai người Lý Vũ Châu, Khương Niệm An còn không quên thu lại chiến lợi phẩm của mình.
Vừa ra khỏi siêu thị, Vân Hoa đã lái xe từ lối vào tới.
“Thẩm ca, cánh đồng lúa đằng xa có gì đó không ổn, an toàn hơn hết chúng ta nên rời đi nhanh.”
Thẩm Nam Hành gật đầu với Vân Hoa, anh cũng đang có ý đó.
Ba người nhanh chóng lên xe.
Vân Hoa đạp ga, xe lao vun vút đi.
Lý Vũ Châu nghe động tĩnh trên lầu, cũng nhận ra có gì đó không ổn, lại thấy ba người Khương Niệm An hấp tấp rời đi.
Trong lòng biết không xong.
Cô ta nhanh chóng xoay người, đeo cái bao tải còn lại một phần ba lên lưng, rồi quát khẽ Vương Kiều Kiều đang đứng ngây ra: “Còn đứng đó làm gì, chạy đi!”
Nói xong, cô ta chạy ra ngoài trước, đập vỡ kính một chiếc xe, nhảy vào trong.
Dị năng hệ kim loại lóe sáng ở ổ khóa, nhanh chóng sao chép ra một chìa khóa dị năng.
Khởi động xe, rồi mở cửa cho Vương Kiều Kiều, cũng vội vã rời đi.
Mười phút sau, một cơn thủy triều đen kịt không thấy điểm cuối tràn ngập khu vực này.
Sau đó lại với tốc độ cực nhanh chia thành hàng chục cơn thủy triều đen nhỏ hơn, tràn về các hướng khác nhau của thành phố Hoa.
Trên đường, Khương Niệm An nhìn thủy triều đen đang cuộn trào ở xa, thần sắc ngưng trọng.
Đầu tiên là thành phố Hoa, sau đó trong vòng một tháng lan ra toàn tỉnh G, đợt chuột biến dị, đã tới!
Sắc mặt ba người Thẩm Nam Hành cũng ngưng trọng như nhau.
Cơn thủy triều đen kia tuy còn xa họ, nhưng lại tỏa ra một mùi vị của sự chết chóc nguy hiểm.
“Thẩm ca,” Vân Hoa nhìn Thẩm Nam Hành qua gương chiếu hậu trong xe: “Chúng ta đi đâu?”
“Đến tỉnh C!”
Không đợi Thẩm Nam Hành trả lời, Khương Niệm An ngồi ghế phụ đã trả lời thay anh.
Tỉnh C là con đường tất yếu đến thành phố Kinh, ba người không có ý kiến gì.
“Tỉnh C...” Trong đầu Thẩm Nam Hành hiện ra một tấm bản đồ Tung Của, “Vậy thì đến thành phố Dương của tỉnh C, được không?”
Anh nhìn về phía Khương Niệm An.
Thành phố Dương cách thành phố Hoa khoảng 5 tiếng lái xe, tính cả các tình huống đột xuất có thể xảy ra, trước khi trời tối hẳn có thể tới nơi.
Khương Niệm An gật đầu: “Được!”
Cụ thể đến thành phố nào của tỉnh C không quan trọng, miễn là có thể rời khỏi tỉnh G nhanh nhất.
Vân Hoa nhanh chóng mở chỉ đường, rồi đánh tay lái đổi đường.
Đúng là hướng ngược lại với hướng di chuyển của thủy triều đen, chỉ cần đi thẳng về phía trước, sẽ không gặp phải.
Nửa tiếng sau, xe chạy lên đường cao tốc.
Trên đường cao tốc không còn người sống, chỉ có những chiếc xe bị đâm vẹo vọ, và xác sống lảng vảng giữa đám xe.
Khi nghe thấy tiếng gầm rú của xe họ, liền ùa tới.
Vân Hoa tăng tốc, lao thẳng về phía chúng.
Xác sống bị anh ta liên tiếp húc bay.
Có tên ngã xuống đất nửa ngày không bò dậy nổi.
Có tên bị húc bay thẳng xuống dưới đường cao tốc, lăn lông lốc xuống phía dưới, rồi kéo thân thể đã rụng không ít thịt thối của mình, tiếp tục đi lang thang cùng những xác sống khác.
Xe chạy một mạch, trực tiếp ra khỏi thành phố Hoa.
Trong khoảnh khắc rời đi, Khương Niệm An quay đầu lại, nhìn thành phố Hoa lần cuối.
Tạm biệt, nơi đã đồng hành cùng tôi lớn lên, để lại vô vàn ký ức đẹp đẽ.
