Chương 77: Chuột to đùng
Vách đá hai bên đường hầm ẩm ướt, phủ đầy rêu xanh và nấm đen nhỏ, phía trên còn treo lủng lẳng những dây leo dài.
Cả con đường đá toát ra một thứ khí lạnh lẽo, ẩm thấp.
“Thẩm ca, anh nói xem chúng ta rốt cuộc đã rơi xuống chỗ quái nào thế?”
Khương Niệm An vừa cẩn thận né những xác chết thối rữa thỉnh thoảng xuất hiện trên mặt đất, vừa hỏi Thẩm Nam Hành.
Thẩm Nam Hành khẽ lắc đầu: “Anh cũng không rõ.”
Nghĩ đến cái xác máu thịt nhầy nhụa lúc nãy, gần như không còn ra hình người…
Anh trầm ngâm nói: “Nhưng có thể xác định chỗ này cách mặt đất ít nhất cả trăm mét.”
Nghe vậy, trong đầu Khương Niệm An hiện lên hình dáng cái xác như cái bánh thịt kia, có phần tán đồng mà gật đầu.
Không có cả trăm mét, thì không thể ngã thành như thế được.
Thẩm Nam Hành vung tay quăng ra mấy tia chớp, thiêu rụi những dây leo phía trên đang cố tấn công bọn họ.
“Thẩm ca, anh nói chúng ta còn có thể quay lại mặt đất không?”
Khương Niệm An ngước nhìn lên trên, nhưng không thấy điểm cuối.
Tối om, không một tia sáng.
“Chắc chắn là được. Dòng nước bên ngoài hang chảy xiết như vậy, nhất định là từ trên cao đổ xuống. Chỉ cần đi theo hướng nước chảy, chúng ta nhất định sẽ ra ngoài.”
Thẩm Nam Hành nắm chặt tay Khương Niệm An: “An An, anh nhất định sẽ đưa em ra ngoài.”
“Vâng, Thẩm ca, em tin anh!”
Khương Niệm An gật đầu, rồi nhẹ nhàng giằng tay ra khỏi tay Thẩm Nam Hành.
“An An, nắm tay mới an toàn.”
Thẩm Nam Hành quay lại nhìn cô, ánh mắt chân thành và dịu dàng.
“Nhưng mà Thẩm ca…”
Khương Niệm An sờ bụng: “Em đói rồi, một tay không ăn được đâu~”
Trong tay cô xuất hiện một túi ni lông, bên trong đựng hai cái bánh nướng.
Là đồ ăn thừa tối qua của họ, vẫn còn hơi ấm.
“Em còn muốn phết tương, thêm rau diếp và thịt kho nữa~”
Cô lắc lắc túi ni lông trong tay.
Ánh mắt Thẩm Nam Hành lóe lên, bất ngờ đưa tay ra: “Đưa tương và thịt cho anh, anh giúp em bỏ vào.”
Khương Niệm An: “…”
“Thẩm ca!” Cô phồng má, mắt hạnh tròn xoe: “Đừng có đùa!”
Thẩm Nam Hành cụp mắt xuống, vẻ mặt thất vọng, luyến tiếc buông tay Khương Niệm An ra.
Vì đói, Khương Niệm An hoàn toàn không để ý đến cảm xúc thất vọng của Thẩm Nam Hành.
Cô nhét vào tay Thẩm Nam Hành hai tờ khăn giấy ướt khử trùng: “Nhanh, lau tay đi, chúng ta ăn cơm nào!”
Sau khi lau sạch tay, Khương Niệm An gói bốn cái bánh cuốn lớn, nhét ba cái vào tay Thẩm Nam Hành.
“Chúng ta vừa đi vừa ăn.”
Cô hất cằm, ra hiệu cho Thẩm Nam Hành tiếp tục đi về phía trước.
Thẩm Nam Hành nhìn cái bánh trong tay, khóe miệng hơi chùng xuống, rồi như trút giận mà cắn ngấu nghiến.
“Không biết anh hai và anh ba, còn Tiểu Ngân bây giờ thế nào rồi nhỉ?”
Khương Niệm An đi sau Thẩm Nam Hành, vừa ăn vừa lẩm bẩm.
Đồng thời lén giấu tay sau lưng, cho Đại Vương ăn thịt ức gà – loại thịt ăn vào không phát ra tiếng động gì.
“Yên tâm đi, Vân Phàm và Vân Hoa từ nhỏ đã học đủ các phương pháp sinh tồn và tự cứu, sẽ không sao đâu.
Còn Tiểu Ngân, chắc nó còn sống dai hơn chúng ta, với lại nó ở cùng Vân Hoa bọn họ mà.”
Nghe Thẩm Nam Hành nói vậy, Khương Niệm An yên tâm hơn nhiều.
Hai người nhất thời không nói gì, xung quanh chỉ còn tiếng nhai nuốt.
“Sắp đến cuối rồi.”
Đi thêm một đoạn nữa, Thẩm Nam Hành nhạy bén nhận ra luồng không khí đã thay đổi, và không còn ẩm ướt như trong đường hầm nữa.
“Khoan đã, khoan đã!”
Khương Niệm An kéo tay Thẩm Nam Hành lại: “Chúng ta ăn xong hãy ra ngoài.”
Cô cố nhồi nhét bánh vào miệng, hai má phồng lên, trông như một chú chuột hamster nhỏ dễ thương.
Khiến Thẩm Nam Hành không khỏi mềm lòng: “Đừng vội, từ từ ăn thôi.”
Khương Niệm An “ừm ừm” gật đầu, nhưng tốc độ ăn chẳng hề giảm.
Thẩm Nam Hành vài ba miếng ăn hết cái bánh trong tay, rồi rút hai chai nước từ túi bên hông ba lô ra.
Anh mở một chai, đưa đến trước mặt Khương Niệm An: “Uống chút nước đi, cẩn thận kẻo nghẹn.”
Khương Niệm An nhận lấy, ngửa cổ ừng ực uống hai ngụm, rồi nuốt miếng bánh cuối cùng.
“Xong rồi, đi thôi.”
Cô vỗ ngực, nhét chai nước lại vào túi cứu sinh của Thẩm Nam Hành, lấy thanh đao lớn từ không gian ra, vẻ mặt cảnh giác bước về phía trước.
Nhưng giây tiếp theo, cô bị Thẩm Nam Hành túm gáy kéo ra sau: “Chạy nhanh thế làm gì? Đi sau anh.”
Khương Niệm An nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, dường như có thể che chở cho cô khỏi mọi phong ba hiểm nguy, khẽ chớp mắt.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác vừa ngọt ngào vừa vui sướng.
Khiến cô vừa lạ lẫm, lại vừa thoải mái.
Lôi điện trong tay Thẩm Nam Hành cuộn trào, anh cẩn thận áp sát miệng hang đá, thò đầu ra ngoài quan sát.
Lại là một đường hầm đá tối đen như mực, không khí chảy rất nhanh, thoang thoảng mùi máu tanh và thối rữa.
Thẩm Nam Hành cau mày, điều khiển bướm bạc bay về phía trước một đoạn.
Nơi ánh sáng đi qua, chỉ thấy đầy rêu xanh và bọ đen bò lổm ngổm.
Bên cạnh là một con mương nhỏ, trong đó nổi vài xác chết trương phình, trông không có vẻ nguy hiểm lắm.
“An An, chúng ta đi thôi!”
Xác định con đường trước mắt tạm thời không nguy hiểm, Thẩm Nam Hành quay lại gọi Khương Niệm An.
“Vâng.”
Khương Niệm An khẽ cắn môi, đè nén cảm giác xa lạ mà dễ chịu trong lòng, vác đao đi theo.
Đại Vương nhanh chóng bò lên trước mặt hai người, đôi mắt phát ra ánh sáng vàng nhạt không ngừng quét qua hai bên, cảnh giác phía trước.
Đi được khoảng trăm mét, thân hình Đại Vương khựng lại.
Nó đột ngột ngóc cao đầu, chiếc đuôi bồn chồn quật mạnh, lưỡi rắn liên tục thè ra thụt vào, phát ra tiếng rít mang tính đe dọa.
‘Bõm bõm’
Phía trước vọng đến tiếng động nhỏ, như có thứ gì đó đang lội nước, đi về phía họ.
Cả hai đồng thời giơ đao lên, mắt sắc lẹm nhìn về phía trước.
Bướm bạc bay lượn gần đó, soi rõ tình hình trong phạm vi mười mét quanh hai người.
‘Bõm bõm’
Tiếng động càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần.
‘Vút’
Ngay khi thứ đó sắp bước vào vùng sáng của bướm bạc, Đại Vương lao vụt ra.
‘Chít chít’
Phía trước vang lên một tiếng chuột kêu chói tai, đầy hoảng sợ.
Tiếp đó, một con chuột đen dài nửa mét từ dưới mương nước lao lên.
Con chuột đen này theo bản năng sợ Đại Vương, nhưng lại không sợ Khương Niệm An và Thẩm Nam Hành.
Và nó chọn Khương Niệm An, người trông có vẻ yếu hơn trong hai người.
Thân hình nó mập mạp, nhưng lại nhanh nhẹn như mèo, gần như trong tích tắc đã lao đến trước mặt Khương Niệm An, há miệng định cắn cô.
Nhưng tốc độ của Thẩm Nam Hành còn nhanh hơn nó, lôi điện bùng phát, vô số tia chớp như mạng nhện bao chặt con chuột đen.
‘Chít chít’
Con chuột đen gào thét điên cuồng trong lưới điện, thân thể bị điện giật co giật run rẩy.
Khương Niệm An giơ tay, một dây leo từ lòng bàn tay cô bắn ra, xuyên thẳng qua con chuột đen, kéo theo viên tinh hạch trong não nó ra ngoài.
Con chuột đến lập tức ngã xuống bất động.
‘Chít chít’
Chưa kịp để Khương Niệm An ném tinh hạch vào không gian, phía trước lại vọng đến tiếng chuột kêu chói tai.
Trong bóng tối, vô số đôi mắt đỏ rực sáng lên.
Từ độ cao của mắt so với mặt đất, có vẻ còn to hơn con vừa chết.
Khương Niệm An: “…”
Chết tiệt!
Cô lại không chút do dự kéo tay Thẩm Nam Hành, ra hiệu cho Đại Vương: “Chạy nhanh!”
