Chương 35: Tôi đúng là một người tốt mà
Ông chủ có vũ khí quá đỉnh, Hứa Mặc và Phương Bình nhìn đến mắt trợn tròn, suýt chảy nước dãi.
“Anh Mạc Vũ, có thể chế tạo cho tôi một cây không? Tôi không thích dùng rìu, anh làm cho tôi một con dao ngắn được không? Cỡ năm mươi cen là được.”
“Tôi chỉ muốn một con dao găm thôi, anh.”
“Được được, từ từ, từng người một.”
Mạc Vũ khá bất ngờ vì mình được ưa chuộng đến vậy.
Sau khi nung chảy vũ khí cho Phương Bình và Hứa Mặc, trán anh lấm tấm mồ hôi.
Trương Hạo quan tâm hỏi: “Sao thế? Đã đến giới hạn rồi à?”
“Không, tôi còn có thể chế tạo thêm hai vũ khí nữa.”
Trương Hạo liếc nhìn Hứa Mộng Nghiên và Hồ Tiểu Nam rồi hỏi: “Có thể chế tạo giáp kim loại không? Loại bao trùm toàn thân? Nhưng vẫn có thể cử động thoải mái?”
“Không thể đâu sếp, sếp đánh giá tôi cao quá rồi. Việc nung chảy kim loại của tôi cần tuân theo một quy tắc nhất định.”
Mạc Vũ chậm rãi nói: “Ví dụ như tôi nung chảy kim loại của lưỡi rìu cứu hỏa, thì vũ khí chế tạo ra chỉ có thể là cái rìu, không thể là binh khí khác. Dao găm và dao ngắn của Phương Bình cũng cùng một nguyên lý.”
“Cần có vật thật để làm mẫu mới có thể tiến hành, trừ khi sếp đưa tôi một bộ giáp kim loại, thì tôi mới rèn được. Ít nhất là hiện tại như vậy, sau này có làm được không thì tôi cũng không dám chắc.”
“Ra vậy…”
Trương Hạo chìm vào im lặng.
Thực ra anh muốn cho Hồ Tiểu Nam và Hứa Mộng Nghiên một số phương tiện phòng thủ.
Bởi vì tối nay bọn họ phải hành động, mà tang thi sắp tiến hóa thêm lần nữa.
Hai người họ không giỏi chiến đấu nên cần phải tự bảo vệ mình, chuyện gì cũng có bất ngờ, Trương Hạo và Phương Bình không thể kè kè bên cạnh bảo vệ cả.
Lỡ Hồ Tiểu Nam và Hứa Mộng Nghiên là nhân sự hậu cần cao cấp mà chết, thì đó tuyệt đối là tổn thất lớn.
Vốn nghĩ có giáp kim loại thì không cần lo về an toàn nữa, nhưng xem ra cách này không khả thi.
Khoan đã!
Đồ bảo hộ kim loại của vận động viên bóng chày có được không?
Loại này tuy không bảo vệ toàn thân, nhưng ít ra vẫn có tác dụng bảo vệ nhất định.
Hồ Tiểu Nam và Hứa Mộng Nghiên đều là người thức tỉnh cấp hai, không phải dân thường chẳng có chút sức chống cự, nên loại phòng cụ này chắc chắn có hiệu quả.
Trương Hạo nói ý tưởng cho Mạc Vũ.
Câu trả lời là có thể, thế là Mạc Vũ chế tạo ra hai bộ phòng cụ kim loại mới toanh.
Với thể chất cấp hai của Hứa Mộng Nghiên và Hồ Tiểu Nam, cũng không cảm thấy quá nặng nề, an toàn được tăng lên đáng kể.
Ba giờ sáng, tầng một siêu thị.
Trương Hạo chỉnh đốn trang bị, đội năm người chuẩn bị xuất phát lần nữa.
Ngô Ngạn Phong hỏi: “Sếp Trương, chuyến này có cần tôi đi cùng không? Mới gia nhập, cũng nên góp chút công sức chứ? Tuy các thành viên khác thực lực không đủ, nhưng tôi vẫn có thể phụ một tay.”
“Không cần, đội của cậu cần trông coi kho hàng, vật tư không được mất.” Trương Hạo từ chối.
“Vâng, vậy giao cho chúng tôi.”
Ngô Ngạn Phong và đồng đội hơi cảm động.
Họ hôm nay mới gia nhập, vậy mà người ta đã giao cho họ trông coi kho hàng quan trọng thế này.
Đây không phải là tin tưởng thì là gì?
Đặc biệt là sự quan tâm của Trương Hạo dành cho Mạc Vũ và những người khác, khiến họ càng cảm thấy vinh dự.
Chỉ một chiêu đơn giản vậy thôi đã nâng cao lòng trung thành của họ lên không ít.
Nhưng thực ra họ hoàn toàn không biết lần hành động này là đi kho lương, cũng không biết số vật tư trong kho chỉ là muối bỏ bể.
Trương Hạo chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác.
Dù công khai dùng dị năng “không gian” để che đậy, cũng chỉ nhắm vào Phương Bình và Hồ Tiểu Nam là những người có độ trung thành tương đối cao.
Hứa Mộng Nghiên và Hứa Mặc dù cũng đáng tin, nhưng mới gia nhập vài ngày.
Lòng người khó lường, phải từ từ vun đắp tình cảm, xác lập lòng trung thành rồi mới dần dần tiết lộ chút tin tức.
Vì vậy, lần này trước khi đi anh không thu gom vật tư trong kho.
Mà dùng cách này để thử xem họ có ăn cắp vật tư bỏ trốn không.
Với Ngô Ngạn Phong, kiếp trước Trương Hạo chưa từng giao thiệp.
Chỉ dựa vào danh tiếng thì không thể kết luận người này sau này có phản bội hay không, nên mọi thứ đều phải từ từ.
Nhưng những người này đều là người thức tỉnh đỉnh cao kiếp trước.
Vì vậy về mặt thức ăn không cần quá keo kiệt, sau này nếu có thêm nhiều người gia nhập.
Mà trong tận thế, người thức tỉnh không đủ ăn có quá nhiều, đối mặt với những tân binh hoàn toàn không rõ lai lịch, thì không thể làm vậy được.
Cần từng chút từng chút dùng thức ăn để vun đắp lòng trung thành, nếu biểu hiện tốt thì ăn ngon uống sướng, trung thành cao thì nhờ Mạc Vũ thợ rèn ban cho vũ khí tinh luyện.
Như vậy mới khiến mọi người gắn kết hơn.
Nửa đêm, đi xe điện.
Năm người một quạ tiến đến mục tiêu, một tiếng sau thì tới khu vực có kho lương.
Vì nơi đây càng xa trung tâm thành phố, nên tang thi trên đường không nhiều, mà người sống sót lại khá đông.
Các cửa hàng, siêu thị xung quanh đều trống rỗng, rõ ràng đã bị vơ vét sạch.
Nhưng vẫn luôn có người nhặt được món hời.
Một thanh niên ôm hai ổ bánh mì trong lòng, chạy ra từ một cửa hàng tạp hóa bên cạnh.
Phía sau là một người đàn bà khoảng hơn bốn mươi tuổi, có vẻ là chủ cửa hàng tạp hóa này, bà ta nắm chặt thanh niên không cho hắn chạy.
“Xin anh, để lại cho tôi một cái, chỉ một cái thôi được không? Cái bánh này tôi giấu khổ lắm mới giữ được! Tôi đã ba ngày chưa ăn rồi, anh lấy hết thì tôi sẽ chết đói mất! Đám người thức tỉnh đã cướp sạch tiệm tạp hóa của tôi, anh còn lương tâm không vậy?”
Người đàn bà vừa khóc vừa van xin, nhưng thanh niên rất lạnh lùng: “Bà chết đói thì liên quan gì tới tôi? Đưa cho bà thì tôi chết đói à? Tôi cũng muốn sống! Cút ra! Không đi thì tôi giết bà!”
“Không! Đưa tôi! Đưa tôi đây!”
Người đàn bà rất cố chấp, nắm chặt thanh niên.
Hai người giằng co không xong, thì lúc đó có một người thức tỉnh thong thả bước tới.
Trong tay hắn cầm hai hộp thịt hộp, rất tử tế nói: “Thôi nào, hai người đừng giành nhau nữa, tôi chia cho hai người hai hộp thịt này, chắc cũng cầm cự được vài ngày. Cái thời buổi này khó khăn thật… người thường không có đường sống.”
“Cảm ơn! Cảm ơn!”
Thanh niên và người đàn bà mừng rỡ.
Xem ra gặp được người thức tỉnh tốt bụng rồi?
Hay là xin hắn thu nhận? Hay là…
Nhưng người thức tỉnh vừa lại gần, tay trái rút dao găm đâm liên tiếp mấy nhát, người đàn bà ngã trong vũng máu.
Thanh niên hoảng sợ định chạy trốn.
Nhưng vèo một tiếng, người thức tỉnh ném dao găm ghim vào đầu hắn.
Người thức tỉnh nhặt bánh mì, thờ ơ rời đi.
“Thế là khỏi phải giành qua giành lại rồi nhỉ, tôi đúng là một người tốt mà.”
