Chương 37: Bầy Gián Đột Biến
“Đúng là không ổn rồi, ở đây lẽ ra không có người thức tỉnh mới phải, vậy rốt cuộc cái nguy cơ mà Hồ Tiểu Nam nói là gì? Cứ lục soát xung quanh trước đã, đừng tách ra, cùng nhau rà từng chỗ một.”
“Vâng, sếp.”
Trương Hạo và Phương Bình di chuyển chậm rãi.
Lần lượt nhìn thấy một số bộ xương chuột, dường như đã bị sinh vật nào đó gặm sạch.
Rồi sau đó lại thấy hơn chục bộ hài cốt người, cũng không còn chút thịt nào, toàn là khung xương.
“Có người? Nhưng sao lại thành ra thế này rồi?”
Phương Bình vừa tò mò vừa định chạm vào chúng.
Nhưng bỗng Trương Hạo cảm thấy mí mắt giật liên hồi, Độ Nha cũng trở nên bồn chồn bất an.
Mơ hồ, nó như nhìn thấy sinh vật gì đó.
Chỉ thấy bộ hài cốt đó đổ sụp, từng con bọ đen từ sau lưng chui ra.
Mỗi con đều to bằng nắm tay, số lượng ít nhất cũng vài trăm con, dày đặc đến nỗi nổi hết da gà.
“Gián? Không! Là gián đột biến! Chạy mau! Tiểu Phương, không thể ở đây được nữa!”
Trương Hạo kéo Phương Bình quay lại.
Nhưng phía sau cũng chui ra vô số gián, chặn kín đường lui của họ.
Điều này khiến sắc mặt Trương Hạo lập tức biến đổi.
Lại còn biết đánh trước sau giáp kích sao?
Trong bầy gián đột biến này nhất định có một con gián chúa đã có trí khôn nhất định.
Mà con gián chúa này có quyền chi phối tuyệt đối với những con gián đột biến khác, mới khiến chúng có thể phối hợp hành động kiểu đánh trước sau giáp kích như thế.
Không trách được...
Hồ Tiểu Nam bói ra là cực kỳ nguy hiểm.
Bầy gián đột biến đấy!
Ít nhất cũng phải hơn nghìn con rồi nhỉ?
Cả nghìn con gián đột biến cấp một, trốn chạy khác nào nằm mơ.
Giờ biết làm sao?
“Sếp, làm sao đây? Chúng ta sắp bị bao vây rồi!”
Phương Bình vừa chém từng con gián vừa lo lắng hét lớn.
Nhưng Trương Hạo không hề hoảng loạn, trong lúc giết vô số gián, hắn chợt nhận thấy có vài con gián có thể hình rất nhỏ, chỉ bằng ngón tay cái.
Hắn lập tức có cách đột phá vòng vây.
“Đám gián này không phải tất cả đều là sinh vật đột biến cấp một, có con vừa mới lột xác, chúng chỉ là gián thường thôi, đừng bận tâm lũ nhỏ đó nữa. Chỉ giết gián to, đồng thời đột phá về phía cửa, đám gián này di chuyển chậm, thế nào cũng có chỗ hở, ta có thể chạy thoát.”
Lời Trương Hạo làm Phương Bình lấy lại tinh thần chiến đấu.
Hai người hoàn toàn mặc kệ gián thường, thậm chí để mặc chúng nhảy lên người, chỉ tập trung toàn lực đột phá.
May là lũ gián đột biến này không biết bay.
Mà tốc độ di chuyển cũng không nhanh, cuối cùng hai người cũng thoát ra được khỏi cổng kho lương.
Đám gián đột biến chạy tới cửa thì không truy kích nữa, dường như bị gián chúa ra lệnh bắt buộc quay về.
Trương Hạo cũng nhân cơ hội đóng cửa lại, hai người thở hổn hển.
Lần thoát này không hề dễ dàng, nếu không phải lũ gián này không giống tang thi có thể lây nhiễm, thì bọn họ đã thực sự nguy hiểm rồi.
Sau một hồi nghỉ ngơi, Phương Bình hỏi: “Sếp, giờ làm sao? Kho lương bị bầy gián đột biến này chiếm mất, e là khó lòng thu thập vật tư được.”
“Cũng chưa chắc, vẫn còn cơ hội, chúng ta có thể dùng thuốc độc hạ sát chúng.”
Acid boric, có thể giết chết gián.
Lũ gián này gần đây mới đột biến, chưa đến mức kháng acid boric.
Trương Hạo vừa vặn có loại bột thuốc này, tuy không dự trữ nhiều, nhưng cũng có một túi lớn cỡ chục cân.
Đủ để hạ độc chết bầy gián này.
“Nhưng sếp chẳng phải nói trong đám gián đó có con gián chúa rất thông minh sao? Chúng ta vừa vào đã bị vây đánh, căn bản không có cơ hội hạ độc.” Phương Bình đáp.
“Có lý, đúng là vấn đề.”
Mà gián với quạ cũng như nhau, là động vật ăn tạp.
Thịt, rau, lương thực, đủ thứ đồ ăn đều có thể ăn, không kiêng thứ gì, chỉ để riêng acid boric thì không thể lừa bọn gián được.
Phải trộn chung với một ít đồ ăn bình thường mới có thể dụ gián đột biến ăn phải thuốc độc, trộn với đồ ăn cũng không khó.
Nhưng vấn đề là hạ độc thế nào?
Con gián chúa đó không thể nhắm mắt nhìn bạn hạ độc được.
Trừ phi...
Ánh mắt Trương Hạo liếc về phía Độ Nha đang đậu trên vai.
“Lại là con? Không phải chứ?”
Độ Nha rên rỉ.
Nó thấy ba mình thật không ra gì.
Lần nào cũng bắt nó làm lao động, con chỉ muốn làm một con quạ muối thôi mà.
Sao khó thế nhỉ?
Trương Hạo nghiêm túc nói: “Con cũng là sinh vật đột biến, đám gián đó sẽ không tấn công con đâu, con hoàn toàn có cơ hội lén hạ độc. Bố đã thấy rồi, chúng ẩn nấp dưới bộ hài cốt người, con chỉ cần đặt thuốc độc cạnh đó là được. Lũ gián không có não nhất định sẽ ăn, đơn giản mà.”
“Đâu có đơn giản? Lỡ con gián chúa đó xử con thì sao?” Độ Nha rất lo lắng.
“Không đâu, dù nó xử con, con biết bay mà, bầy gián này chẳng có con nào biết bay, không phải lo.”
“Thế lỡ gián chúa biết bay thì sao?”
“Thì xử nó đi! Nó có trí khôn mà, mũi nhọn tinh thần của con có thể nổ bay đầu nó!”
“Lỡ nó cấp cao hơn con thì sao?”
“Sao có thể? Ở giai đoạn hiện tại hầu như không có sinh vật đột biến cấp ba đâu. Con là vô địch, đi đi, Nha Nha! Đợi tích góp đủ vật tư, con tha hồ nằm nhà xem phim truyền hình cả ngày!”
Trước tràng khen ngợi có cánh của Trương Hạo và Phương Bình.
Độ Nha đành phải làm theo, vì cuộc sống muối sau này, nó đành phải vất vả một chút.
Tuy nói bầy gián đột biến này là động vật ăn tạp, nhưng từ vẻ cuồng loạn khi nãy với độ sạch sẽ của mấy bộ xương, có vẻ chúng đã mấy ngày không được ăn rồi.
Vì thế Trương Hạo lấy ra một cái máy xay thịt mini chạy pin.
Lấy thịt heo làm nguyên liệu chính, băm nhuyễn cùng cải thảo, rồi đổ bột acid boric vào.
Lại nhỏ thêm nhiều dầu mè và đường, đảm bảo sức hấp dẫn, rồi nắn thành từng viên nhỏ.
Phương Bình nuốt nước miếng: “Thơm quá, em ăn được không?”
“Vậy cậu ăn đi, chỉ cần cậu sợ chết tại chỗ là được.”
“Ợ... Ăn acid boric sẽ chết?”
“Ít thì không sao, nhưng để hạ độc chúng, tôi bỏ tới ba cân acid boric, gián và người đều có thể chết, cậu muốn thử không?” Trương Hạo mỉm cười lạnh.
“Thôi bỏ đi.”
Phương Bình quyết định xuống nước ngay.
Họ lấy cái túi nhỏ của Độ Nha, nhét hết mấy viên thịt vào, nặng cả chục cân.
Nặng đến nỗi Độ Nha bay không vững, Trương Hạo mở cửa kho, để Độ Nha vỗ cánh loạng choạng bay vào.
Trương Hạo khe cửa ra một khe nhỏ.
Lén quan sát thấy Độ Nha dùng mỏ kéo khóa kéo, đổ hết mấy viên thịt trong túi lên vị trí mấy bộ xương trước sau, rồi chuẩn bị đi.
Nhưng bỗng nhiên!
Vô số gián xuất hiện, hoàn toàn không để ý đến mấy viên thịt, cứ thẳng tiến đến cửa, định tấn công Trương Hạo và Phương Bình.
Lại còn có một con gián to bằng quả bóng đá, vỗ cánh bay thẳng về phía Độ Nha, ánh mắt mang theo vẻ hung ác.
“Trời ơi! Trời ơi! Con gián này biết bay, nó nhắm vào con kìa!” Độ Nha sợ hãi.
“Sao chúng không ăn viên thịt?” Trương Hạo hỏi gấp.
“Con gián này IQ cao lắm, nhất định nó ra lệnh đừng ăn mấy viên thịt! Giờ làm sao? Con muốn trốn rồi, ba ơi, con sợ, chân con hơi run, ô ô, mau cứu con~~”
Độ Nha liên tục kêu thét, cũng liên tục né tránh.
Không cho con gián kia đuổi kịp.
Nhưng con gián đó bay nhanh cỡ nào cũng không đuổi kịp đuôi của Độ Nha.
“Giết nó đi! Bây giờ chính là thời cơ tốt! Nó không phải đối thủ của con đâu, con gián đột biến này chỉ có cấp hai thôi!” Trương Hạo lập tức hét to.
“Hả? Yếu hơn con?”
Độ Nha quay ngoắt, mắt trợn tròn.
Tinh thần mạnh mẽ lập tức xâm nhập, con gián đột biến đó đau đớn vô cùng.
Rồi toàn thân nổ tung.
Gián chúa chết ngay lập tức, không khí bỗng chốc có chút ngượng ngập.
Nhất là bộ dạng Độ Nha vừa chạy thục mạng lúc nãy, bỗng trở nên buồn cười hết sức.
Được lắm!
Hoá ra mày yếu hơn tao!
Thế mà mày dám đuổi tao cùng đường, đánh phải giòn giã à?
Hay là gián liều mạng đây?
