Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Giáng Lâm, Ta Nằm Nhà Ăn Lẩu Xem Phim > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10: Vũ khí đến tay

 

Cố tình chọn buổi tối đến, Sử Lão Tứ đúng là người tâm tư kín đáo!

 

Tô Tiểu Tiểu xuống lầu vào hầm gửi xe, từ xa đã thấy một chiếc xe việt dã của Sử Lão Tứ lao vào, thần thần bí bí đỗ ở một góc tối, chỗ khuất camera.

 

“Tiểu Tiểu, vũ khí em cần đều ở ghế sau đấy, phải cảm ơn anh thế nào đây? Hay làm bạn gái anh đi!”

 

Sử Lão Tứ thấy Tô Tiểu Tiểu bước tới, đúng chuẩn da trắng mặt đẹp chân dài, cười đểu đặt tay lên vai cô.

 

Tô Tiểu Tiểu nhẹ nhàng né tránh, thoát khỏi bàn tay sàm sỡ của hắn.

 

“Đừng nói nhảm, để tôi xem vũ khí!” Tô Tiểu Tiểu kéo mạnh cửa xe, chỉ thấy bên trong chất mấy bao tải to.

 

Cô dùng con dao nhỏ mang theo rạch một đường trên bao tải, xé ra xem, suýt thì tức xỉu!

 

Chỉ thấy trong bao tải đầy ắp súng đồ chơi, dao đồ chơi!

 

Rạch thêm mấy bao khác xem, tình trạng đều như nhau!

 

Tô Tiểu Tiểu tức điên: “Sử Lão Tứ, mày tưởng tao đùa với mày chắc?”

 

“Không phải đùa, vậy em nói cho anh biết cần vũ khí làm gì?” Sử Lão Tứ cười đểu.

 

“Không nói đâu, đằng nào tôi cũng tự đi kiếm!”

 

Tô Tiểu Tiểu tức quá quay người bỏ đi, Sử Lão Tứ vội chặn trước mặt cô:

 

“Thôi thôi, cô nương ơi, tính khí bướng hơn trâu vậy! Đi, theo anh lên rừng ngoại ô, đồ em cần đều ở đó! Em nghĩ xem, sao anh dám mang đồ vào thành phố chứ? Anp có ngu đâu!”

 

“Ha ha, tôi biết, anh trêu tôi, tôi cũng trêu anh đấy!” Tô Tiểu Tiểu lên xe Sử Lão Tứ, hai người cùng nhau nhân màn đêm ra khỏi thành, thẳng tiến đến khu rừng ngoại ô.

 

Lòng vòng mấy con đường cuối cùng cũng tới nơi.

 

Trước mắt là một chiếc xe tải nhỏ màu trắng han gỉ, trong màn đêm trông vô cùng kỳ dị.

 

Tô Tiểu Tiểu theo Sử Lão Tứ lên chiếc xe tải cũ kỹ: Chết tiệt, bên trong chất đầy đồ!

 

Loại nhỏ, loại nặng…

 

Nhìn đến nỗi đôi mắt đẹp của Tô Tiểu Tiểu như phun ra ngọn lửa hưng phấn hừng hực!

 

Thời tận thế, sử dụng mấy thứ này, cô quen thuộc vô cùng!

 

“Thế nào, anh Tư làm việc đáng tin chứ?” Trên đường, mọi người đều gọi Sử Lão Tứ là Tứ ca, nhưng thực ra, hắn là đại ca thật sự!

 

“Đáng tin, quá đáng tin! Anh về trước đi, lát nữa em gọi người đến kéo. Yên tâm, em sẽ tìm cách giấu kỹ, tuyệt đối không liên lụy đến anh!”

 

Sử Lão Tứ không yên tâm, muốn ở lại cùng Tô Tiểu Tiểu chờ người đến kéo hàng, Tô Tiểu Tiểu đương nhiên không chịu, tiễn hắn đi xa, nhanh chóng bỏ tất cả vũ khí vào không gian.

 

Thời tận thế, muốn giữ được mạng, vũ khí quan trọng lắm!

 

Khi xuống núi, vì xe việt dã của Sử Lão Tứ đã chạy đi mất, Tô Tiểu Tiểu lấy từ không gian ra một chiếc xe việt dã của mình, lái về Đông Thành Khu, nhân lúc không ai để ý lại thu xe về, rồi bắt taxi về nhà.

 

Về đến nhà đã hơn 3 giờ sáng.

 

Tô Tiểu Tiểu thực sự quá mệt mỏi, đại khái rửa mặt qua loa, lăn ra ngủ.

 

Hôm sau đồng hồ báo thức reo lúc 7 giờ, Tô Tiểu Tiểu tỉnh dậy, theo thói quen lướt điện thoại xem bạn bè, xem tin tức đặc biệt.

 

Bỗng nhiên trong điện thoại xuất hiện một tin nhắn:

 

【Dự báo thời tiết cho thấy, tuần tới sẽ có mưa lớn, xin người dân chú ý phòng tránh】

 

Tô Tiểu Tiểu đặt điện thoại lên giường, dậy đi rửa mặt.

 

Giống như kiếp trước, các chuyên gia đã dự đoán tuần tới sẽ có mưa lớn, nhưng không ngờ trận mưa này sẽ kéo dài mấy tháng trời!

 

Vì vậy, dù đã nhắc nhở người dân chú ý phòng tránh, nhưng mọi người không quá để tâm. Có lẽ chính các chuyên gia cũng không coi trọng lắm.

 

Mưa mà, quanh năm đều mưa, có gì lạ đâu, muốn ra ngoài, cầm ô đi là được!

 

Tất nhiên, cũng có những khách hàng phòng bị trước, tích trữ khá nhiều đồ ăn trước cơn mưa lớn, nhưng cũng chỉ đủ dùng vài ngày thôi!

 

Những người không tích trữ, đến cuối cùng hàng trong siêu thị bị cướp sạch, mà bản thân không cướp được bao nhiêu, chỉ có thể ở nhà đói meo chờ cứu trợ chính thức.

 

Tô Tiểu Tiểu rửa mặt xong quay lại phòng ngủ, cởi bộ đồ ngủ, thay một bộ đồ thể thao sạch sẽ.

 

Lấy từ không gian ra một phần cháo thịt bằm trứng bắc thảo và chân gà kho, cho vào lò vi sóng hâm nóng, ăn sáng xong nhanh chóng ra ngoài.

 

Hôm nay lại là một ngày tích trữ hàng hóa!

 

Tô Tiểu Tiểu trước tiên đến chợ đầu mối mua thuốc diệt côn trùng, thời tận thế côn trùng hoành hành, không có thuốc diệt côn trùng là chuyện chết người.

 

Trước đó đã tích trữ một ít thuốc diệt côn trùng, hôm nay lại mua thêm 1 triệu chai thuốc diệt côn trùng.

 

10 tệ một chai, tiêu tốn của Tô Tiểu Tiểu 10 triệu tệ.

 

Nhiều thuốc diệt côn trùng như vậy, là do hơn chục thương gia ở chợ đầu mối mới gom đủ số lượng.

 

Tiếp theo là tấm pin năng lượng mặt trời, đèn năng lượng mặt trời, ắc quy, quạt, nến, lò sưởi nhỏ, túi sưởi.

 

Thời tiết lại bắt đầu mưa lất phất.

 

Vì không mang ô, Tô Tiểu Tiểu suýt bị ướt.

 

Điều này lại nhắc nhở cô, phải tích trữ ô!

 

Ngồi trong một cửa hàng chờ mưa tạnh, Tô Tiểu Tiểu quay sang tiệm ô, đặt mua ngay 1 nghìn cái ô.

 

Thời tận thế, thời tiết thay đổi thất thường, tích trữ ô để đó, luôn có lúc dùng đến.

 

Ngoài ô, lại tích trữ thêm mấy nghìn cái áo mưa.

 

Còn có đồ giữ ấm cần thiết thời tận thế: than, bình gas!

 

Than thì trong thành không có, Tô Tiểu Tiểu liên hệ với một thương gia than ở ngoại ô gần đó, mua 2 triệu cân.

 

Tô Tiểu Tiểu từ nhỏ sống ở nông thôn, biết một mùa đông, một gia đình đốt khoảng 6 nghìn cân than.

 

2 triệu cân, là lượng dùng cho hai đời, nhưng tích trữ nhiều hơn có chuẩn bị tốt hơn.

 

Tiếp theo là bình gas, Tô Tiểu Tiểu mua 1 nghìn cái bếp gas, phòng khi tận thế hỏng hóc không có đồ thay thế, nên thứ gì cũng chuẩn bị thêm một ít.

 

Bình gas thì mua 10 vạn bình, như vậy dù tận thế mất điện, hoặc điện dự trữ đã dùng hết, bình gas cũng có thể dùng rất, rất lâu.

 

Tiếp theo Tô Tiểu Tiểu liên hệ với thương gia đã mua vật tư y tế trước đó, mua 10 vạn bình dưỡng khí.

 

Bình dưỡng khí dùng khi nào? Chắc là lúc ẩn náu trong hang động ngoại ô thì dùng đến!

 

Dù sao cũng chỉ mới tiêu hơn 1 tỷ, còn hơn 2 tỷ, có thể tiếp tục mua sắm!

 

Mua sắm xong xuôi, đã là chiều, bụng đói cồn cào.

 

Đi ngang qua một tiệm bún ốc, chân Tô Tiểu Tiểu không thể bước nổi, ngồi phịch xuống bàn: “Chủ quán, cho tôi hai phần bún ốc!”

 

“Vâng ạ!” Chủ quán là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi, thái độ rất nhiệt tình.

 

Tô Tiểu Tiểu vừa ăn bún ốc vừa lướt video.

 

Bỗng lướt thấy một video về nước Mỹ đang mưa lớn, chú thích: Mưa lớn đặc biệt đã kéo dài năm ngày, hiện gây 1 chết 10 bị thương, nhiều người mất tích. Xin mọi người cố gắng ở tầng cao, không cần thiết đừng ra ngoài.

 

Bên dưới mấy trăm bình luận:

 

【Mỹ? Đi đâu cũng bắt nạt người, ha ha, chết đuối đáng đời】

 

【Trận mưa này kinh khủng thật, năm ngày nhấn chìm chỗ trũng thấp trong thành phố, may mà tôi sống ở Tung Của, Tổ quốc muôn năm】

 

【Nghe nói Ấn Độ cũng bắt đầu xuất hiện mưa lớn đặc biệt, nhiều khu ổ chuột lều tạm bị ngập】

 

…

 

Tô Tiểu Tiểu xem từng dòng, không khỏi kinh ngạc, mưa ở Tung Của tuy lúc có lúc không, nhưng chưa quá lớn.

 

Không ngờ các nước khác đã bắt đầu mưa lớn mấy ngày rồi!

 

Không được, đề phòng đêm dài lắm mộng, phải gọi Thừa Duẫn về trước!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn