Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Giáng Lâm, Ta Nằm Nhà Ăn Lẩu Xem Phim > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13: Thừa Doãn mất liên lạc

 

“Sao thế?” Tiêu Nghiêu thò đầu qua nhìn, cũng kêu lên, “Đúng là động đất thật! Chị nói đúng, động đất thật rồi!”

 

Tô Tiểu Tiểu cầm điện thoại của Thừa Doãn lên, trên đó là tin tức: 11 giờ tối nay, khu Bắc xảy ra động đất 5,6 độ Richter…

 

Tô Tiểu Tiểu lắc đầu thở dài.

 

Hai tiếng trước, cô đã gọi cho sở cảnh sát thành phố H, báo rằng 11 giờ tối nay khu Bắc sẽ có động đất, nhờ họ sơ tán người dân.

 

Nhưng không ai tin cô!

 

“Chị, em tin lời chị rồi!” Tô Thừa Doãn bước tới nắm tay Tô Tiểu Tiểu, mặt đầy lo âu, “Thế giới sắp tận thế thật sao?”

 

“Ừ, Thừa Doãn, vì thế chị mới gọi em về, bởi sắp tận thế rồi, em chỉ có theo chị mới có ăn có uống.”

 

“Em hiểu rồi, chị. Nói cho em nghe về tận thế, chị tiên tri thế nào?”

 

Tiêu Nghiêu cũng ngồi xuống, chăm chú lắng nghe Tô Tiểu Tiểu nói.

 

“Ba ngày nữa, khắp nơi trong nước sẽ xảy ra mưa lớn nghiêm trọng, mưa nhanh chóng nhấn chìm thành phố và làng mạc, vô số người chết và bị thương.”

 

“Sau đó, thiên thạch không rõ nguồn gốc rơi xuống Trái Đất, khói mù độc hại bay khắp nơi, nhiều người vì tiếp xúc với khói mù mà toàn thân lở loét chết đi. Người chết biến thành xác sống khắp nơi tấn công người…”

 

“Thiên thạch rơi xuống Trái Đất?” Tô Thừa Doãn nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Tô Tiểu Tiểu, “Trái Đất lớn thế này, thiên thạch rơi vào nước nào vậy chị?”

 

Tiêu Nghiêu cũng ngồi thẳng dậy, không bỏ sót một chữ nào của Tô Tiểu Tiểu.

 

“Tung Của, thành phố G.”

 

“Tung Của… Tung Của chúng ta? Thành phố G?” Tiêu Nghiêu đứng bật dậy, kích động lạ thường, “Chị, chị chắc chắn là thành phố G không?”

 

“Ừ, sao thế Tiêu Nghiêu?” Tô Tiểu Tiểu không hiểu, sao Tiêu Nghiêu phản ứng lớn vậy?

 

“Không được, em phải về nhà ngay! Mẹ em vẫn ở quê!” Tiêu Nghiêu vừa nói vừa lao ra ngoài.

 

“Tiêu Nghiêu, đợi tao với!”

 

Tô Thừa Doãn cũng chạy theo cậu ta ra cửa.

 

Tô Tiểu Tiểu đuổi tới cửa, khó hiểu hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, hai đứa chạy đi đâu thế?”

 

Tiêu Nghiêu vừa bấm thang máy vừa giải thích: “Chị, mẹ em ở thị trấn Tùng Sơn, thành phố G, em phải đón mẹ lên thành phố này!”

 

“Đón mẹ cậu?” Tô Tiểu Tiểu không hiểu lắm, “Sáng mai đi không được sao? Bây giờ nửa đêm rồi.”

 

Tiêu Nghiêu mặt đầy lo lắng: “Chị, phải đi ngay, muộn quá sợ không kịp.”

 

“Nhưng thảm họa sắp xảy ra rồi…” Tô Tiểu Tiểu do dự nói.

 

Tiêu Nghiêu và Tô Thừa Doãn đã vào thang máy, nhìn Tô Tiểu Tiểu nói: “Không có mẹ, em cũng sống không nổi. Thừa Doãn, mày không cần đi cùng, một mình tao đi được rồi.”

 

Tô Thừa Doãn không chịu: “Trước đây mày vì cứu tao mà suýt bị xe tông chết, mạng tao là do mày cho, mày có chuyện, tao sao có thể đứng nhìn được?”

 

Tô Tiểu Tiểu tiếp tục khuyên, bảo họ mai hãy đi.

 

Vô ích, đành đồng ý: “Thôi được, vậy hai đứa đi nhanh về nhanh.”

 

Tô Thừa Doãn cũng nói: “Chị, em đi cùng Tiêu Nghiêu, mẹ cậu ấy chân yếu không tiện, cần cõng, em và cậu ấy đi cùng, đường xá cũng có nhau.”

 

“Ừ, đi đường cẩn thận!” Đuổi tới cửa thang máy, Tô Tiểu Tiểu thấy Thừa Doãn và Tiêu Nghiêu cùng vào thang.

 

Tô Tiểu Tiểu tuy không nỡ xa Tô Thừa Doãn, nhưng cô hiểu tình cảm giữa Thừa Doãn và Tiêu Nghiêu.

 

Tiêu Nghiêu vừa nghe Tô Thừa Doãn nói chị gặp rắc rối, không nói hai lời liền cùng Thừa Doãn đến giúp.

 

Dù biết có thể đối mặt với kẻ hung ác, cậu ta cũng không lùi bước.

 

Hơn nữa, cậu ta từng vì cứu Thừa Doãn suýt chết, tình bạn vượt sinh tử này, đáng để báo đáp.

 

Tương tự, cậu ta về đón mẹ, Thừa Doãn đương nhiên cũng nên đi cùng.

 

Tô Tiểu Tiểu trong lòng rất lo lắng, không nhịn được gọi cho Tô Thừa Doãn: “Thừa Doãn, hai đứa tới đâu rồi, hay đợi chị đi cùng với?”

 

Tô Thừa Doãn nói: “Bọn em ra khỏi hầm xe rồi, chạy được một đoạn, chị đợi em hỏi Tiêu Nghiêu đã.”

 

Tô Tiểu Tiểu nghe Thừa Doãn hỏi trong điện thoại: “Tiêu Nghiêu, chị tao nói muốn đi cùng, có nên quay lại đón chị ấy không?”

 

Tiêu Nghiêu dứt khoát nói: “Không cần đâu! Nói với chị, hai thằng đàn ông tụi này không sao đâu, bảo chị yên tâm chờ.”

 

Tô Tiểu Tiểu bất lực, chỉ còn cách dặn dò: “Em nói với Tiêu Nghiêu, nhất định phải về trong vòng hai ngày, không thì phiền to lắm! Nhớ kỹ đấy!”

 

Cúp máy, lòng Tô Tiểu Tiểu thấp thỏm không yên, nhưng cô tự an ủi: “Không sao, mưa lớn ba ngày nữa mới đổ, chỉ cần Thừa Doãn về trong hai ngày là không sao!”

 

Không được, phải ra ngoài mua thêm đồ.

 

Tô Tiểu Tiểu cầm túi xách, định gọi Cửu Điều cùng đi, tìm khắp nhà cũng không thấy Cửu Điều.

 

Vội gọi cho Tô Thừa Doãn: “Thừa Doãn, Cửu Điều mất rồi, có phải nó đi theo hai đứa không?”

 

“Cửu Điều ở chỗ em, chị, em đang định gọi cho chị đây, Cửu Điều chạy ra theo bọn em.”

 

“Trời ạ, con Husky ngốc này, nó đi theo làm gì?” Tô Tiểu Tiểu hơi giận, “Thừa Doãn, đuổi nó về, nó đi theo chỉ vướng chân vướng tay!”

 

Tô Thừa Doãn hét vào điện thoại: “Cửu Điều, chị tao bảo mày về kìa!”

 

“Gâu… u…” Cửu Điều chạy xa, không về!

 

Nghe Cửu Điều không chịu về, Tô Tiểu Tiểu dở khóc dở cười: “Con chó ngốc này, ham chơi quá, lại còn tình cảm với Thừa Doãn, thấy Thừa Doãn ra ngoài là lén đi theo, đúng là ham vui!”

 

Thôi, kệ chúng nó, đi mua thêm đồ, nhân lúc chúng nó không có nhà, mua nhiều một chút!

 

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Tô Tiểu Tiểu đã dậy.

 

Bên ngoài mưa nhỏ, không khí hơi se lạnh.

 

Tô Tiểu Tiểu khoác thêm áo ngoài, cầm ô đi chợ phía Bắc thành phố.

 

Mua mấy triệu tệ gạo dầu, mì ống, lại mua thêm quần áo chống lạnh, trung bình mỗi năm mười bộ, đủ mặc năm sáu chục năm.

 

Quần áo có nam có nữ, còn mua mấy trăm bộ cho người già.

 

Quần áo người già là chuẩn bị cho mẹ Tiêu Nghiêu.

 

Thực ra trong lòng, Tô Tiểu Tiểu không muốn Tiêu Nghiêu ở cùng, nhưng cậu ta và Thừa Doãn quan hệ không bình thường, tích trữ nhiều thế này, thêm hai người cũng không ăn hết.

 

Nếu họ tới, ở thì không cho ở, nhưng đồ mua được có thể chia cho họ một ít.

 

Ở chợ bán buôn, Tô Tiểu Tiểu thấy có quầy bán phao bơi, nghĩ đến sau này mưa lớn nhấn chìm thành phố, xe cộ thành phế liệu.

 

Muốn sống dưới nước, không thể không mua phao bơi, áo phao, xuồng cao su các loại.

 

Tô Tiểu Tiểu mua hơn mười triệu tệ đồ dùng dưới nước.

 

Còn phải mua vài chiếc tàu lớn.

 

Nhà máy đóng tàu ở bến tàu phía Đông thành phố gần đó.

 

Tô Tiểu Tiểu bắt taxi ra bến tàu phía Đông, mua luôn ba chiếc tàu lớn, loại có thể chứa hơn 500 người cùng sinh hoạt.

 

Lại mua thêm mấy loại thuyền nhỏ, như thuyền thúng, xuồng hơi, ca nô, mô tô nước, thuyền đánh cá, để phòng hờ.

 

Cùng nhà máy thương lượng giá, ký đơn hàng, chỉ đạo nhà máy giao hàng tới khu ngoại ô phía Đông thành phố theo chỉ định của Tô Tiểu Tiểu, tốn cả ngày trời, suýt không kịp ăn cơm.

 

Tối hôm đó, Tô Tiểu Tiểu ở kho chờ các nhà cung cấp giao hàng tới, rồi lén bỏ vào không gian.

 

Mưa càng lúc càng to.

 

Tô Tiểu Tiểu che ô về phòng trọ, người ướt hơn nửa.

 

Thành phố G cách thành phố này mấy trăm cây số, lái xe một chiều mất khoảng ba tiếng, đi về hết sáu bảy tiếng.

 

Tính thời gian, lẽ ra Thừa Doãn họ phải trên đường về rồi.

 

Tô Tiểu Tiểu lấy điện thoại định gọi cho Tô Thừa Doãn, thì Thừa Doãn gọi trước.

 

“Chị, bọn em ở Tùng Sơn, đã đón được dì rồi, đang chuẩn bị về, nhưng Cửu Điều bị người ta bắt mất! Bọn em đang tìm nó, tìm được sẽ về ngay.”

 

Tô Tiểu Tiểu kêu lên: “Các em ở Tùng Sơn?”

 

“Ừ, sao thế chị?”

 

“Tùng Sơn chính là tâm điểm của khói mù!!! Thừa Doãn, Cửu Điều rất thông minh, nó tự biết đường về. Em mau về ngay! Đừng chậm trễ! Nhất định đấy! Biết chưa?!”

 

“Vâng, em biết rồi chị, em về ngay, ở nhà đợi bọn em!”

 

Cúp máy, lòng Tô Tiểu Tiểu thấp thỏm, vô cùng lo lắng.

 

Cửu Điều rất thông minh, bình thường không chạy lung tung, trừ khi gặp chuyện gì, thôi…

 

Ngồi ở nhà sốt ruột chờ đợi, chờ mãi, chờ mãi, không thấy Thừa Doãn gọi lại, đợi Tô Tiểu Tiểu gọi qua thì sợ hãi.

 

Điện thoại Thừa Doãn không gọi được!

 

Suốt một đêm, Tô Tiểu Tiểu gọi đi gọi lại cho Tô Thừa Doãn, đều không gọi được.

 

Không phải tắt máy, mà là mất sóng!

 

Điện thoại Tiêu Nghiêu cũng không gọi được!

 

Họ như mất liên lạc!

 

Tô Tiểu Tiểu bắt đầu hoảng: chẳng lẽ ngày tận thế đến sớm rồi?!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn