Chương 27: Không làm thì chết à?
Bị Tô Tiểu Tiểu bóp cổ, Lý Uyển sợ hãi thét lên: "Cô, cô muốn làm gì?"
Mấy người đàn ông cũng căng thẳng nhìn chằm chằm vào Tô Tiểu Tiểu.
Lý Trạch còn gầm lên: "Bỏ Lý Uyển nhà tao ra!"
Họ đều là họ hàng của Lý Uyển!
Người vừa bị đốt tên là Lý Quảng, là anh họ của Lý Uyển, anh ta vốn không ở đây, chỉ vì ngày mai là ngày cưới của Lý Uyển và Lục Phong nên đến giúp đỡ.
Bốn người đang đứng đây, một là em trai Lý Quảng là Lý Trạch, ba người còn lại là bạn của Lý Trạch.
Lý Quảng bị thương, Lý Uyển bảo Lục Phong đưa anh ta đi bệnh viện.
Còn cô ta, muốn nhân lúc Lục Phong không có ở đây, dẫn mấy người đàn ông này đến kiếm chuyện với Tô Tiểu Tiểu.
Mối thù hồi đó Tô Tiểu Tiểu để lộ ảnh và video riêng tư của cô ta với Lục Phong, nếu không phải Lục Phong ngăn cản, thì cô ta lúc nào chẳng muốn báo thù!
Bây giờ chính là cơ hội tốt nhất!
Chỉ không ngờ, vừa mới ra oai được một lúc, đã bị Tô Tiểu Tiểu tóm gọn.
Tay Tô Tiểu Tiểu bóp cổ Lý Uyển siết chặt thêm một chút, Lý Uyển lập tức nghẹn đỏ mặt.
Lý Trạch lao tới túm Tô Tiểu Tiểu, Tô Tiểu Tiểu nhẹ nhàng né người, đẩy Lý Uyển ra phía trước, Lý Trạch chỉ túm được một bên ngực của Lý Uyển.
Lý Uyển xấu hổ đỏ bừng mặt, kêu lên "a".
Lý Trạch cũng giận dữ: "Con mẹ nó, muốn chết à!"
Tô Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng, nhân lúc mấy người không để ý, tay phải đã có thêm một con dao găm sắc bén.
Con dao kề ngay trên cổ Lý Uyển, chỉ cần hơi dùng lực một chút, mấy giọt máu đã chảy xuống.
Lý Uyển sợ ngây người, toàn thân run lên bần bật, miệng van xin: "Tiểu Tiểu, đừng, đừng giết em, chị em mình một thời, em chỉ đùa, đùa với chị thôi!"
Tô Tiểu Tiểu cười độc ác: "Ồ, đùa à? Thế còn mày với Lục Phong, cũng là đùa à, đùa lên giường luôn hả? Sao, mày tưởng tao Tô Tiểu Tiểu dễ bắt nạt lắm hả?"
"Không, không, Tiểu Tiểu, em không dám nữa! Không dám nữa!" Lý Uyển run như cầy sấy.
Tô Tiểu Tiểu cười tươi rói với Lý Uyển, tay lại ấn dao sâu thêm vào thịt, một dòng máu tươi trên cổ Lý Uyển lập tức chảy xuống.
"Không dám làm gì? Mày nói rõ xem nào!" Tô Tiểu Tiểu cố tình nói.
"Không dám, không dám..." Lý Uyển lắp bắp, hồi lâu không thốt nên lời.
Mấy người đàn ông trước mặt sợ hãi nhìn nhau.
Họ chỉ nghe Lý Uyển bóp méo sự thật, bảo Tô Tiểu Tiểu cướp bạn trai cô ta, còn đủ kiểu chèn ép cô ta, nên mới đến giúp Lý Uyển dạy cho con tiểu tam Tô Tiểu Tiểu một bài học.
Lúc xuống lầu, Lý Uyển đã nói với họ rằng Tô Tiểu Tiểu biết võ, dặn họ lát nữa cùng xông lên, dù Tô Tiểu Tiểu có tài giỏi đến đâu cũng không thể khỏe hơn mấy người đàn ông.
Ai ngờ, con mẹ này là một tay chơi máu mặt!
Lý Trạch thấy tình hình hơi mất kiểm soát, vội nói: "Chị à, chị chen chân làm tiểu tam, còn bắt nạt người ta thế à? Có gì từ từ nói, đừng có động dao, chết người đấy!"
Nghe Lý Trạch nói, Tô Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Lý Trạch, làm Lý Trạch sợ run người: "Ồ, tôi làm tiểu tam? Ai nói thế?"
Văn Dũng bên cạnh Lý Trạch nói: "Đương nhiên là Uyển Uyển tự nói với chúng tôi! Uyển Uyển hiền lành yếu đuối thế, các cô từng là bạn, sao chị nỡ làm cô ấy đau lòng thế?"
"Hừ!" Tô Tiểu Tiểu rút dao khỏi cổ Lý Uyển, nhìn Lý Uyển, cười khẩy: "Không trách được lại câu được Lục Phong! Giỏi thật đấy, Lý Uyển!"
Lý Uyển đã không dám nói gì nữa, bộ dạng yếu đuối sợ hãi, ai thấy cũng thương!
Tô Tiểu Tiểu khinh thường cười một tiếng, nói: "Lý Uyển à, trước mặt đám họ hàng này của mày, nói xem mày đã xuyên tạc sự thật, gây chuyện thị phi thế nào đi!"
Con dao găm của Tô Tiểu Tiểu không kề trên cổ nữa, mà dí vào eo Lý Uyển, lần này không dùng mũi dao, mà dùng cán dao đè vào, cũng đau lắm.
Lý Uyển buộc phải giải thích: "Cô ấy không phải tiểu tam, là em, là em, là em cướp bạn trai của cô ấy, là em!"
Lý Trạch không thể tin nổi: "Uyển Uyển, Lục Phong là bạn trai cô ấy?"
Tô Tiểu Tiểu vội sửa: "Nhầm, bạn trai cũ! Từ lúc hắn leo lên giường em họ anh, tôi đã đá hắn rồi!"
Lý Trạch không nói gì thêm, nhìn Lý Uyển với ánh mắt đầy thất vọng.
Những người khác cũng rất khó chịu, không ngờ Lý Uyển mới chính là kẻ tiểu tam.
Đúng là kẻ cắp la làng ăn cắp!
Ông lão ở 25-4 bị ồn ào, mở cửa ra xem náo nhiệt.
Chu Phân ở 25-5 cũng ra ngoài.
Ông lão không nói gì, Chu Phân ở trong nhà nghe được một ít, sợ Tô Tiểu Tiểu bị bắt nạt, vội bước tới nói: "Đều là hàng xóm trên dưới, mọi người có gì từ từ nói!"
Chu Phân định đến can ngăn, không ngờ mẹ chồng cô ta mặt đầy thịt hung hăng xông ra khỏi cửa, túm tóc cô ta lôi vào nhà:
"Cái con đàn bà phá gia, đồ tiền mất, người ta đánh nhau liên quan gì đến mày, vừa nãy mày ra quản chuyện bao đồng, bây giờ lại muốn ra gây họa cho con tao!"
Chu Phân bị kéo đau, đành phải theo mẹ chồng vào nhà.
Tô Tiểu Tiểu nói với Chu Phân: "Không sao đâu chị, chị về đi, cảm ơn chị nhé!"
Mọi người cứ giằng co như vậy.
Đột nhiên điện thoại Lý Uyển reo lên, Lý Uyển run run cầm điện thoại lên, Tô Tiểu Tiểu giật phắt lấy, bật loa ngoài.
"Uyển Uyển, em ở đâu?" Là giọng Lục Phong.
Nghe thấy giọng Lục Phong, Lý Uyển như vớ được cọc rơm, "oa" một tiếng khóc lên: "Lục Phong cứu em, em ở tầng 25!"
Tô Tiểu Tiểu khinh thường cười khẩy.
Đồ tiểu bạch liên hễ gặp cứt chó là bắt đầu diễn trò.
Tô Tiểu Tiểu nhẹ nhàng múa vài đường dao.
Không ai thấy cô làm gì.
Lục Phong từ trên lầu hớt hải chạy xuống, Tô Tiểu Tiểu thả Lý Uyển ra đúng lúc.
Lý Uyển lập tức lao vào lòng Lục Phong, khóc thảm thiết.
Lục Phong để mặc Lý Uyển ôm, không đáp lại, ngẩng đầu, mắt nhìn chằm chằm Tô Tiểu Tiểu.
Lý Uyển càng khóc dữ hơn.
Lý Trạch thấy chỉ có một mình Lục Phong, hỏi: "Lục Phong, anh tôi đâu? Sao không đi cùng anh?"
Lục Phong thở hổn hển một hồi mới hoàn hồn, nói: "Tôi lái xe, định đưa Lý Quảng lên bệnh viện thành phố khám, không ngờ ở đó có lũ quái vật cắn người khắp nơi. Đường phố ngập nước sâu, xe địa hình của tý suýt chết máy trong nước."
"Bây giờ khu thành mới này cũng đã có quái vật cắn người, may là mưa to, quái vật dưới nước hành động không linh hoạt, nếu không thì chúng nhanh chóng chiếm khu thành mới mất."
Ngoại trừ Tô Tiểu Tiểu, mấy người kia đã sợ đến mặt mày tái mét, Văn Dũng vội nói: "Đó là thây ma! Tôi xem phim thấy rồi, người bị cắn cũng sẽ biến thành thây ma! Không được, phải về nhà nhanh!"
Một đám người vội vàng chạy lên lầu.
Lúc rời đi, Lục Phong quay đầu lại nói với Tô Tiểu Tiểu: "Chú ý an toàn!"
Tô Tiểu Tiểu không thèm để ý, cười lạnh một tiếng rồi về nhà.
Lý Uyển mấy người vì muốn nhanh lên tầng 28 nhà cô ta, đều vào thang máy.
Nhưng vừa vào, quần áo trên người Lý Uyển bị Văn Dũng sơ ý kéo một cái, bỗng nhiên tuột hết xuống đất.
Bao gồm cả nội y! Quần lót!
"A!" Lý Uyển hét lên một tiếng, đứng trần truồng trong thang máy.
