Chương 25: Bắt nạt đồ hiền lành
Vân Tư đến trước cửa siêu thị, bên trong cánh cửa mở toang tối đen như vực thẳm.
Nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt, Vân Tư vô cùng nhạy bén nhận ra vô số ánh mắt đang lạnh lùng nhìn về phía mình.
Cô nắm chặt đôi tay đang run rẩy, lớn tiếng nói: “Mấy người còn ở đây làm gì!”
Một con Ác Chủng chậm rãi bước ra, dưới ánh trăng, Vân Tư nhìn rõ khuôn mặt của con Ác Chủng trước mặt.
Giảng viên!
Vân Tư khó khăn kiềm chế biểu cảm, mới không để lộ sơ hở.
Vị giảng viên này ngày thường đối xử với cô rất tốt, cúp học cũng không bao giờ ghi cô vắng mặt.
Lúc này, nửa khuôn mặt thối rữa của giảng viên xuất hiện sát trước mặt cô, không tỏ ra kinh ngạc đã là nỗ lực lớn nhất.
Giảng viên Ác Chủng nheo mắt, đánh giá Vân Tư từ trên xuống dưới.
“Lạ thật, tao không ngửi được cấp bậc của mày.”
Trong lòng Vân Tư mừng thầm.
Cô giả vờ bình tĩnh, trầm giọng nói: “Tôi là Ác Chủng cấp cao biến dị.”
Giảng viên xác sống cẩn thận ngửi mùi của Vân Tư.
Nhìn hắn ta hì hục ngửi mùi thối tha như vậy, Vân Tư còn thấy tội nghiệp cho hắn.
“Mày đến có việc gì?”
Giảng viên Ác Chủng tuy không tin, nhưng cũng không nghi ngờ Vân Tư là người.
“Lâm Hạ ở căng tin ba bị một đám học sinh tấn công, thiếu người, bảo tôi đến kêu mấy người.”
Giảng viên sửng sốt: “Gì cơ? Trường này đã bị lục soát rồi, sao còn nhiều học sinh thế?! Đối phương có bao nhiêu người?”
Vân Tư ngây người.
Anh giảng viên ơi, anh không phải dạy nghệ thuật trừu tượng à?!
Hỏi chi tiết thế này, tôi rất khó xử đây!
“Mẹ kiếp, tôi làm sao biết, đương nhiên là đông hơn chúng ta, nếu không sao phải đến kêu anh!”
Tuy không có lý, nhưng bù lại cô rất hùng hồn.
Vân Tư hung hăng như vậy, giảng viên Ác Chủng có hơi ngại.
“Cũng đúng.”
Khi giảng viên Ác Chủng nói “cũng đúng”, Vân Tư khẳng định.
Giảng viên Ác Chủng nhất định là Ác Chủng cấp trung.
Hắn ta không thông minh lắm.
Xác định giảng viên Ác Chủng không thông minh xong, Vân Tư thoải mái hơn nhiều, lạnh lùng hỏi: “Ông chủ siêu thị là ai?”
“Là tao đây.” Giảng viên Ác Chủng mặt đầy khó hiểu nói.
Vân Tư nhướng mày.
Siêu thị quan trọng thế này, ông chủ lại chỉ là một con Ác Chủng cấp trung.
Vân Tư cố tình cau mày: “Lâm Hạ lại không phái Ác Chủng cấp cao đến, siêu thị quan trọng thế này, lỡ bị đám học sinh đó để ý thì sao?”
Giảng viên Ác Chủng nói: “Ác Chủng cấp cao làm gì có nhiều, hơn nữa, Ác Chủng cấp cao trong trường không phải đều bị Lâm Hạ triệu tập đi bàn kế hoạch rồi sao?”
“Cái gì...”
Vân Tư vừa định hỏi kế hoạch gì, nhưng nghĩ lại, lại bỏ ý định đó.
Kế hoạch tác chiến của Ác Chủng cấp cao sao có thể nói cho mấy con Ác Chủng cấp trung này.
“Còn nói nhảm gì nữa, mau đi tiếp viện Lâm Hạ đi!” Vân Tư giận dữ.
Giảng viên Ác Chủng ấm ức gãi đầu: “Không phải mày hỏi tao à?”
“Hỏi thì mày trả lời, mau dẫn người cút!” Cậy vào trí thông minh bình thường của mình, Vân Tư bắt đầu bắt nạt người hiền lành, à không, đồ hiền lành.
“Ồ.”
Chỉ thấy giảng viên Ác Chủng kêu quái dị một tiếng, tất cả Ác Chủng trong siêu thị kéo nhau ra hết.
Thấy chúng chuẩn bị đi, Vân Tư vừa định thở phào.
Giảng viên Ác Chủng bỗng nhiên quay đầu lại với vẻ mặt quái dị, nhìn chằm chằm Vân Tư.
Vân Tư theo bản năng nắm chặt hai tay.
Hỏng rồi!
Giảng viên Ác Chủng từng bước tiến gần Vân Tư.
Mùi thối rữa và cảm giác sợ hãi cái chết lập tức bao trùm lấy cô, Vân Tư căng thẳng đến nghẹt thở.
Chỉ thấy giảng viên Ác Chủng mở miệng, trong kẽ răng còn có thịt thối, hàm răng đã trở nên sắc nhọn bất thường.
Giảng viên Ác Chủng nói: “Chúng tao đi rồi, siêu thị thì sao?”
