Chương 39: Năng lực tự lành
“Ai đã đặt bẫy, Ác Chủng hay con người?”
Vân Tư nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ, phía sau thi thể là một cái cây, xung quanh trống trải.
“Là Ác Chủng.” Vân Tư quan sát một lúc rồi lên tiếng.
“Sao cậu chắc chắn?” Hạc Yến giữ tay Vân Tư đang định ra ngoài lấy súng: “Lỡ là bẫy của cảnh sát để dụ Ác Chủng thì sao?”
Vân Tư lắc đầu: “Không thể nào, cậu nhìn kỹ đi.”
Hạc Yến nhìn về phía thi thể, nhưng nó ở quá xa, người thường khó thấy rõ.
Vân Tư đành mô tả lại những gì cô thấy.
“Mấy khẩu súng đó không buộc ở thắt lưng, mà cắm vào bụng người đó.”
Đồng tử Hạc Yến co lại.
“Con người không làm ra chuyện tàn nhẫn thế được.” Vân Tư nói.
Nếu là cảnh sát dùng để dụ Ác Chủng, sẽ không làm đến mức ấy.
“Cậu trốn ở đây, tôi ra ngoài lấy, Ác Chủng không làm gì tôi đâu.” Vân Tư nói.
Hạc Yến gật đầu: “Cẩn thận.”
Vân Tư đẩy cửa ra, sân rất trống trải, cái cây xa tít phía cuối.
Loại sân này, ngày thường cảnh sát cũng tập luyện ở đây, nên rất rộng.
Bốn phía sân đều là nhà bốn tầng.
Vô số ô cửa sổ hướng về cái cây, trong bóng tối sau mỗi ô cửa, đều có thể ẩn giấu một Ác Chủng đầy răng nanh.
Vân Tư sải bước đi tới, đi được nửa đường, bỗng nghe tiếng lên đạn.
Cô lập tức nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Một viên đạn, nhắm vào chân cô bắn xuống.
Vân Tư cũng không biết mình né thế nào, gần như là phản xạ bản năng, cô nhanh chóng nghiêng người.
Viên đạn lướt qua bắp chân cô, không trúng xương, nhưng làm nát phần cơ bên cạnh.
Một mảng thịt rơi xuống đất, máu vẫn còn đỏ tươi.
Hạc Yến biến sắc, định xông ra.
Vân Tư bỗng quát: “Đừng động!”
Hạc Yến lập tức khựng lại.
Vân Tư không nhìn về phía Hạc Yến, mắt cô ghim thẳng vào hướng viên đạn bay ra.
Tầng hai, một người mặc cảnh phục thấy phản ứng của Vân Tư thì sững người.
“Cô là Ác Chủng cấp cao?” Người đó từ cửa sổ tầng hai nhảy thẳng xuống, nhanh chóng đến trước mặt Vân Tư, nhìn chằm chằm cô.
“Lạ thật, sao mùi của cô khác với Ác Chủng khác?”
Vân Tư khẽ nhướng mày, cúi xuống xé một mảnh vải trên áo, bắt đầu băng bó vết thương.
Cô không thấy đau, chỉ là không muốn thấy máu mình chảy vô ích thế này.
“Khác thế nào?” Vân Tư hỏi.
Ác Chủng mặc cảnh phục đó trạc ngoài hai mươi, mặt mũi khá tuấn tú, chỉ có màu đỏ bất thường dưới đáy mắt tố cáo hắn đã không còn là người.
Ác Chủng đó vòng quanh Vân Tư một lượt, dưới mảnh vải Vân Tư xé ra là vết thương cô bị cắn lần trước.
Vết thương đã lành gần hết.
Dù mới chỉ chưa đầy ba ngày, những mảng thịt bị cắn mất đã liền lại.
“Ôi mẹ ơi, cô có thể tự lành!”
Ác Chủng đó vén áo sau lưng Vân Tư lên, nhìn chằm chằm vết thương của cô.
Vân Tư không nhìn thấy, chỉ nhìn biểu cảm của tên Ác Chủng, xác định vết thương của mình chắc đã lành.
Vì không đau nên chính cô cũng không để ý.
Thấy Ác Chủng vén áo Vân Tư, Hạc Yến quát lên, đẩy cửa xông ra: “Cút đi.”
Tên Ác Chủng sững người, khó tin nhìn Vân Tư, rồi nhìn Hạc Yến.
“Không phải chứ, cô không những tự lành được, còn chơi với cả người à?!”
Tên Ác Chủng giơ súng lên, lên đạn lần nữa.
“Thằng người này tôi mang về làm đồ ăn tươi, tôi không thích thịt không tươi.”
Vân Tư từ từ tiến lại gần thi thể trên thân cây.
