Chương 52: Tinh Thạch Người Cá
Miệng tròn của Ác Chủng người cá mở to, những chiếc răng nhọn hoắt ken dày còn kẹp cả thịt trên mặt Dương Châu bị nó cắn xuống.
Vân Tư một tay nắm chặt dao găm, vẫn còn cắm trong não con người cá.
Cô đã cứa thẳng vào não nó, mới phát hiện ra rằng dù não của con người cá này đã rất nhỏ, nhưng bên ngoài bộ não hình bạch tuộc vẫn được bọc một lớp da dày, dù lưỡi dao đã ngập sâu cũng không thể làm tổn thương đến mô não thực sự của nó.
Dù cô có thể tự lành.
Nhưng nếu não bị cắn mất, thân thể chắc chắn không mọc lại được…
Vân Tư bất lực nhìn khoang miệng ngày càng gần của con người cá trước mặt.
Dù những người cô bảo vệ vẫn luôn đề phòng cô.
Nhưng cô hy vọng sau khi họ chạy đến biên giới, có thể nhắn giúp cô một câu với mẹ.
Để mẹ biết, ít nhất con gái bà khi chết, đã chết như một dũng sĩ…
Vân Tư nhắm mắt lại.
Trước mắt là bóng tối, bên tai vang lên một tiếng “phịch”.
Con người cá đột nhiên buông cô ra, phát ra tiếng gào thê lương.
Ngã xuống đất, Vân Tư ngỡ ngàng mở mắt.
Trước mặt, Triệu Thắng Nam giơ một thanh thép dài, đâm thẳng vào đầu con người cá.
Con người cá điên cuồng vung những xúc tu thô ráp để hất văng Triệu Thắng Nam.
Nhưng, nhiều người hơn đã quay lại.
Cả Bạch An An cũng chạy về, giúp kéo xúc tu của con người cá.
Sức lực của người thường thực sự rất nhỏ.
Dù nam hay nữ, phải hai ba người mới khống chế nổi một cái xúc tu.
Trên giác hút của xúc tu bạch tuộc còn có gai nhọn.
Dù vậy, càng ngày càng nhiều người xông lại.
Họ đồng lòng ghì chặt con người cá trước mặt.
“Đệt, trong não thứ này có lõi cứng, thanh thép cùn quá, không đâm vào được.”
Triệu Thắng Nam gắng sức đến đỏ mặt, nhưng suýt bị con người cá đang giãy giụa hất văng.
Vân Tư đứng dậy.
Khoan đã, cô hơi ngơ ngác.
Đám người này đang cứu cô sao?
Vân Tư thấy một nam sinh lấy con dao găm giấu trước đó ra, cắt mạnh vào chân bạch tuộc.
“Đừng ngây ra nữa, tôi sắp chịu hết nổi rồi!” Bạch An An hét đến vỡ giọng, cô gái thường ngày yểu điệu giờ cũng chẳng màng hình tượng, vì dùng sức kéo chân bạch tuộc mà mặt mũi nhăn nhúm.
“À, à!” Vân Tư hoàn hồn, rút súng ra.
Cô nhanh chóng lắp đạn, bước tới trước mặt con người cá.
Cô đặt nòng súng vào vết cắt vừa rạch, nhắm vào lớp mô sâu bên trong lớp da dày.
Khuôn mặt đáng sợ của con người cá vô cùng dữ tợn, nhưng bị mọi người ghì chặt, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu ai oán bất lực.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên, con người cá vừa nãy còn giãy giụa dữ dội lập tức đứng yên.
Ngoại trừ thân thể và xúc tu vẫn còn co giật nhẹ theo phản xạ thần kinh.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ nhanh chóng đứng dậy, lăn lộn chạy về phía cầu.
Vân Tư nhìn xác con người cá trước mặt.
Trong bóng tối, trong não bạch tuộc của nó có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng nhè nhẹ.
Vân Tư thọc tay vào não con người cá, mò được vật phát sáng đó.
Một viên tinh thạch phát quang màu xanh lam nhạt.
Cầm viên tinh thạch trong tay, Vân Tư lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Đồ tốt!
Vân Tư còn muốn nghiên cứu thêm xác con người cá.
An Nhã lao tới, ôm chầm lấy Vân Tư, khóc nức nở.
“Vân Tư, cậu làm tớ sợ chết khiếp, tớ cứ tưởng cậu chết rồi!” An Nhã khóc gần như suy sụp.
Vân Tư đành phải từ bỏ ý định mổ xác con người cá, nhưng vẫn lặng lẽ bỏ viên tinh thạch xanh lam vào túi, rồi nhẹ nhàng vỗ lưng An Nhã: “Không sao, tớ vẫn sống nhăn đây mà?”
“Hu hu hu, đừng rời xa tớ, cầu xin cậu…” An Nhã nắm chặt tay Vân Tư.
Vân Tư và An Nhã cùng nhau qua cầu, đi một quãng đường dài.
Mãi đến khi ráng đỏ rực trời, mọi người mới kiệt sức dừng chân trong một khu rừng của công viên thành phố, đồng loạt ngã vật xuống đất.
