Chương 54: Tiến hóa hoàn tất
Hạc Yến nhảy xuống ao. Ao rất sâu, nước xanh lục đầy rêu tảo. Là một người bình thường, cậu chẳng thể nhìn thấy gì.
Nhưng Hạc Yến vẫn tiếp tục bơi xuống sâu hơn.
Những con rắn nước lướt qua người cậu, có con còn vì hoảng sợ mà cắn vào người cậu.
Tất cả những điều này, Vân Tư đang ngồi dưới lớp bùn dưới đáy ao, đều thấy rõ mồn một.
Nhưng cô giơ xúc tu bạch tuộc của mình lên, ôm chặt lấy đầu, ép bản thân không nhìn về phía Hạc Yến.
Cô không thể chấp nhận bộ dạng hiện tại của mình.
Quái vật.
Cô hoàn toàn không thể trở lại thế giới loài người nữa.
Bộ dạng này, dù mẹ cô có nhìn thấy chắc cũng sẽ sợ đến phát bệnh tim mất...
Hạc Yến dùng hết sức bơi xuống sâu, cuối cùng cũng chạm được lớp bùn dưới đáy ao.
Trong lớp bùn có rất nhiều đá vụn, mảnh chai bia vỡ và các loại rác. Thiếu niên chẳng thấy gì, chỉ có thể mò mẫm loạn xạ.
Những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào cổ tay Hạc Yến. Mùi máu tanh bay đến chỗ Vân Tư, những xúc tu bạch tuộc mọc ra từ bụng cô đều trở nên phấn khích.
"Quay về đi..."
Chẳng mấy chốc, vì thiếu oxy, động tác của Hạc Yến bắt đầu yếu đi.
Nhưng cậu vẫn không từ bỏ, từng chút từng chút mò mẫm về phía xa cô hơn.
Rõ ràng chẳng thấy gì, mò mẫm dưới ao thế này khác nào mò kim đáy bể.
Thế mà cậu vẫn không từ bỏ.
Khi bong bóng cuối cùng thoát ra khỏi miệng Hạc Yến, cậu cuối cùng cũng ngừng cử động.
Vân Tư ngẩng đầu nhìn về phía đó, khóe mắt dần đỏ lên.
Cô bơi về phía Hạc Yến.
Bây giờ, ở dưới nước cũng chẳng khác gì trên cạn đối với cô.
Cô giơ tay... giơ xúc tu bạch tuộc ôm lấy Hạc Yến, nhanh chóng bơi lên gần mặt nước.
Trên mặt ao, vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm xuống mặt nước.
Vân Tư cắn răng, nhanh chóng thả người lên bãi cỏ bên ao, rồi lập tức lùi lại xuống nước.
Nhanh đến mức chỉ còn lại bóng mờ.
Dưới một tấm lá sen trên mặt nước, cô thấy mọi người lập tức chạy đến chỗ Hạc Yến, cấp cứu vì đuối nước.
Vân Tư nhìn xúc tu của mình.
"Mẹ kiếp, tao muốn hình dạng con người!"
Dưới nước, Vân Tư gần như gầm lên.
Một con rắn nước bơi tới, định cắn cô một phát để nếm thử mùi vị, nhưng bị cô giết chết chỉ bằng một đòn.
Như thể nghe thấy tiếng gọi trong lòng Vân Tư, giây tiếp theo, những vảy trên người cô bắt đầu từng mảnh từng mảnh rụng ra.
Những xúc tu bạch tuộc mọc ra từ bụng cũng nhanh chóng co rút lại.
Nhìn những xúc tu đang từ từ thu vào, Vân Tư hơi sững người.
Khoan đã...
Hình như cô có thể điều khiển được mấy thứ này?
Vân Tư âm thầm dùng lực, quả nhiên, những xúc tu này như một phần cơ thể cô, thu về từ vết nứt trên bụng.
Cô lại dùng lực, xúc tu từ phía sau lưng thò ra, tấn công một con cá chép dưới đáy ao.
Cá chép bị giết chết chỉ bằng một đòn.
Vân Tư lập tức mừng rỡ.
Cô có thể điều khiển sự phát triển của những thứ này. Vừa nãy cô muốn thử xem xúc tu có thể thò ra từ sau lưng không, kết quả là nó thực sự thò ra từ sau lưng!
Cô thu xúc tu lại, để mặc những vảy trên người rụng xuống.
Chẳng mấy chốc, cô khôi phục lại hình dạng ban đầu.
Nhìn đôi tay đôi chân của mình, Vân Tư có cảm giác như vừa thoát chết.
Cô vẫn là người!
Ít nhất vẫn là hình dạng con người!
Khi cô còn đang chìm trong niềm vui chưa kịp định thần, từ trên mặt nước vọng xuống giọng của Hạc Yến.
Hạc Yến tỉnh lại sau cơn hôn mê, việc đầu tiên là chạy ra bờ ao gọi cô.
Nhìn mặt nước phẳng lặng không gợn sóng, đáy mắt vốn lạnh lùng đạm mạc của thiếu niên hiện lên một tia hoảng loạn.
Mọi người hướng về mặt nước gọi to tên Vân Tư.
Bạch An An không kìm được bật khóc: "Vân Tư, cậu ra đi, tôi không dám lén nói xấu cậu sau lưng nữa đâu, hu hu hu..."
"Thật không?" Giọng nói thanh nhã pha chút nửa cười nửa không của Vân Tư vang lên, mọi người lập tức nhìn về phía mặt nước.
