Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Virus Quỷ Dị Bùng Nổ, Từ Sinh Viên Bình Thường Đến Kẻ Săn Quái Vật > Chương 59

Chương 59

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 59: Không Vì Ai Khác, Chỉ Vì Em

 

“Anh bạn, phiền thật đấy.”

 

Vân Tư nói xong, một quyền đấm xuống.

 

Tên đó hoàn toàn hôn mê sâu.

 

Được rồi, cuối cùng hắn cũng không còn la hét om sòm nữa.

 

Giải quyết xong hai người này, Vân Tư quay đầu lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hạc Yến.

 

Cô lập tức sững người.

 

Trong đầu chợt nhớ lại cảnh tượng tàn bạo vừa rồi khi dùng xúc tu, khóe miệng Vân Tư cứng đờ.

 

Xong rồi, bị nhìn thấy rồi.

 

Cô vẫn luôn nghĩ sẽ không bao giờ dùng đến tám cái xúc tu trông rất đáng sợ này, cô nghĩ sau khi tiến hóa, ở thành phố Thiên Bắc này, ngoài Lâm Hạ ra thì chẳng có thứ gì có thể uy hiếp được cô.

 

Nhưng vừa rồi tình hình nguy cấp, cô gần như không chút do dự đã ra tay tấn công.

 

Hạc Yến sẽ nghĩ gì về cô?

 

Vân Tư không dám nghĩ.

 

Nhưng bây giờ cô cũng không thể trốn tránh, vì Hạc Yến đang từng bước đi về phía cô.

 

Chắc anh ấy sẽ hỏi về chuyện xúc tu nhỉ.

 

Từ nay về sau, cô hoàn toàn không thể giả vờ là người bình thường được nữa.

 

Vân Tư đành chịu phận đứng yên tại chỗ.

 

“Đó là lý do trước đây cậu chọn nhảy xuống ao trốn à?” Hạc Yến bước tới, giọng nói không rõ vui buồn.

 

Vân Tư chỉ đành gật đầu, giọng hơi khàn: “Tôi cũng không cố ý muốn giấu các cậu…”

 

“Nếu lúc đó không đi tìm cậu, có phải cậu định giấu mãi không?” Hạc Yến nhìn thẳng vào mắt Vân Tư.

 

Lúc đó anh đã thấy bóng lưng Vân Tư hoảng loạn chạy đi, không chút do dự, đến nỗi trong lòng anh lúc ấy có cảm giác rằng cô sẽ không bao giờ quay lại.

 

Nhưng bây giờ, nhìn thấy ánh mắt né tránh của Vân Tư, anh đã hiểu rõ nguyên nhân.

 

Hạc Yến nhìn chằm chằm vào mắt cô, nhất thời Vân Tư không nghĩ ra được lời nào để nói, chỉ đành gật đầu: “Ừ.”

 

“Phía các cậu, loài người, trước đây đã rất đề phòng tôi rồi, nếu bị người khác thấy bộ dạng hiện tại của tôi, họ sẽ càng cảnh giác hơn, lỡ đâu lại có thêm một kẻ khóa cửa sau lưng nữa, tôi không chắc mình có thể thuận lợi trở về biên giới không.”

 

Cô đành phải nói hết những lo lắng lúc đó.

 

Tuy rằng những kẻ như Dương Châu và Trịnh Niên luôn nhắm vào cô đều đã chết, nhưng ai biết trong đám đông còn có những Dương Châu và Trịnh Niên im lặng hay không.

 

Hơn nữa, tuy cô không phải hội mê ngoại hình, nhưng có cô gái nào có thể chấp nhận nhìn mình biến thành quái vật trong khi vẫn tỉnh táo chứ? Mỗi ngày soi gương đã thấy tự ti, huống hồ phải để người khác nhìn thấy bộ dạng đó hàng ngày.

 

Hạc Yến nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Vân Tư, đôi mắt đẹp sâu thẳm không rời khỏi cô, giọng nói trong trẻo như suối nhưng ấm áp, từng chữ từng chữ, mang theo sự kiên định khó có thể phớt lờ: “Tôi khác họ.”

 

“Có lẽ ngay từ đầu cậu dẫn nhóm nữ sinh ra khỏi ký túc xá, là để giúp họ sống sót, nhưng tôi thì không. Ngay từ đầu, tôi ở lại trường này, chỉ là muốn đưa cậu rời đi.”

 

Khi virus mới bắt đầu hoành hành trong trường, Hạc Yến hoàn toàn có thể lái xe rời đi, nhưng anh xuyên qua từng dãy nhà học, tiến về phía ký túc xá của Vân Tư. Nhưng trên đường anh gặp rất nhiều Ác Chủng, sau khi giải quyết chúng, anh đến ký túc xá nữ, nhưng Vân Tư đã không còn ở đó.

 

Suốt một ngày một đêm khi virus mới bùng phát, anh ở trong trường giết Ác Chủng, tìm người, cuối cùng mới tìm đến thư viện, nhìn thấy cô gái đang cãi nhau với Trịnh Niên.

 

Vân Tư ngây người nhìn Hạc Yến, rõ ràng anh là người lạnh lùng cao ngạo nhất trong tất cả, nhưng lúc này lại khiến người ta vô cùng ấm áp.

 

“Tôi…”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn