Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Virus Quỷ Dị Bùng Nổ, Từ Sinh Viên Bình Thường Đến Kẻ Săn Quái Vật > Chương 61

Chương 61

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 61: Tự Nguyện

 

“Tụi tớ vô tình gặp một đám Ác Chủng cấp thấp, may mà Triệu Thắng Nam đã giải quyết xong rồi, nhưng để an toàn, những người khác đã tiếp tục lên đường, tớ ở lại đây chờ mọi người.”

 

“Ác Chủng cấp thấp?”

 

Không phải Minh Hạo nói Ác Chủng cấp thấp ở gần đây đã bị Lâm Hạ dẫn đi hết rồi sao?

 

Không có khả năng có Ác Chủng cấp thấp đi lang thang một mình, dù có xuất hiện thì cũng phải là cả một đội...

 

Không phải là quân tiên phong đấy chứ?

 

Khi Vân Tư chạy tới bên cạnh Triệu Thắng Nam, cô thấy không ít Ác Chủng đang vây quanh mọi người, cố gắng đánh bại Triệu Thắng Nam để phá vỡ phòng tuyến của con người.

 

Trong đó có hai Ác Chủng cấp cao, mười lăm Ác Chủng cấp trung, hơn sáu mươi Ác Chủng cấp thấp.

 

Nhìn ra xa, một đám đen kịt.

 

Lâm Hạ lại không ở đây?

 

Thấy Vân Tư tới, An Nhã mừng rỡ, lớn tiếng gọi: “Vân Tư, cứu tụi tớ với!”

 

Vừa dứt lời, một Ác Chủng cấp trung thấy cơ hội, bất ngờ xuyên qua đám đông, lao nhanh về phía An Nhã vừa lên tiếng.

 

Con người bình thường căn bản không thể đối phó với tốc độ này.

 

An Nhã cũng cứng đờ người đứng yên tại chỗ.

 

Vì đã nói những lời đó với Hạc Yến, nên bây giờ Vân Tư dùng xúc tu không còn áp lực tâm lý nặng nề nữa, gần như ngay lập tức tám xúc tu đồng loạt ra tay, chính xác xuyên thủng từng Ác Chủng.

 

Và trong tích tắc, Vân Tư đã tìm chính xác tinh hạch của mỗi con Ác Chủng.

 

An Nhã ngây người nhìn con Ác Chủng trước mặt bị xuyên thủng đầu trong nháy mắt.

 

Thì ra đây là năng lực dị chủng mới mà Vân Tư tiến hóa ra...

 

Sau khi lấy được tinh hạch, cô thu hồi xúc tu, tất cả tinh hạch sẽ theo xúc tu đi vào cơ thể, rồi được Vân Tư hấp thụ.

 

Đám Ác Chủng này đối với cô bây giờ, chính là một bữa trưa tự dưng tới cửa.

 

Tám xúc tu cùng ra tay, chưa đầy vài phút, bảy tám chục con Ác Chủng đã biến thành xác không đầu, nằm la liệt trên mặt đất, bao gồm cả một con Ác Chủng cấp cao.

 

Cảm nhận sức mạnh trong cơ thể tràn đầy, Vân Tư hài lòng nheo mắt, bây giờ cô đã cấp rất cao, Ác Chủng cấp cao bình thường không thể uy hiếp được cô.

 

Đám người đứng xem bên cạnh ngây ra, cảnh tượng trước mắt thật sự rất ảo diệu, họ thậm chí nghi ngờ mình đang ở thế giới thực hay thế giới huyễn tưởng.

 

Sau khi hấp thụ hết tinh hạch, Vân Tư cảm thấy sau lưng mình như có thứ gì đó mọc ra, nhưng chưa mọc hẳn, chỉ có hình dạng nhô lên mơ hồ.

 

Tám xúc tu còn chấp nhận được, sau này có mọc ra thứ kỳ quái gì cô cũng sẽ không cảm thấy khó chấp nhận.

 

“Mẹ kiếp, lại là Ác Chủng cấp cao biến dị...”

 

Con Ác Chủng cấp cao còn lại nhìn chằm chằm vào những xúc tu đang sẵn sàng trong không trung của Vân Tư, vì đã hấp thụ đủ tinh hạch, bên ngoài xúc tu của cô mọc ra một lớp vảy hình thoi màu đen sắc bén và cứng rắn, trông càng thêm tử khí.

 

“Ai sai chúng mày tới?”

 

Vân Tư duỗi một xúc tu ra, chặn trước con Ác Chủng cấp cao đang định chạy trốn: “Ai sai chúng mày tới, Lâm Hạ à?”

 

Chạy, là không thể chạy thoát.

 

Dưới đất còn bao nhiêu xác Ác Chủng.

 

Con Ác Chủng cấp cao đứng yên tại chỗ, quay đầu nhìn Vân Tư, cười lạnh: “Tôi nghĩ tôi sẽ nói cho cô biết à?”

 

“Không nói, được thôi, tôi không ép.”

 

Vân Tư giơ tay lên, Hạc Yến liền đưa cho cô một bình xịt đựng đầy chất lỏng màu trắng.

 

Con Ác Chủng cấp cao trước mặt vẫn còn vẻ mặt coi thường cái chết, nhưng khi chất lỏng màu trắng phun lên người nó, trên mặt nó lộ ra nỗi sợ hãi có thể thấy rõ bằng mắt thường.

 

“Không sao, nói hay không nói cũng được, tự nguyện mà.” Vân Tư giơ bình xịt xả như không tiền vào người con Ác Chủng cấp cao trước mặt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn