Chương 69: Đừng lãng phí
Tất cả mọi người đều đang chú ý đến trận chiến phía trước, chẳng ai để ý rằng, sau lưng đám đông, Minh Hạo lặng lẽ dẫn An Nhã đi.
Minh Hạo đưa An Nhã đến nhà kho phía sau.
Trong kho lúc này chỉ có một ngọn đèn leo lét, dưới ánh đèn, An Nhã không thể nhìn rõ vẻ mặt tối tăm của Minh Hạo.
Trước đó Vân Tư đã nói với An Nhã rằng sẽ nghĩ cách thả cô ra, nên An Nhã chẳng hề lo lắng, cứ ngoan ngoãn chờ Minh Hạo cởi trói cho mình.
Đến nhà kho phía sau, Minh Hạo lặng lẽ đóng cánh cửa dày lại, ngẩng mắt nhìn An Nhã.
Đôi mắt An Nhã đầy biết ơn, chờ đợi Minh Hạo thả mình ra: “Cảm ơn, tôi biết Vân Tư sẽ không giết tôi đâu, hung thủ không phải tôi.”
Minh Hạo cười lạnh nhạt, hắn rút từ sau lưng ra một con dao, đôi mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm vào An Nhã.
“Ha ha, Vân Tư? Cô ta tính là cái thá gì, cô nghĩ tôi là đàn em của cô ta chắc, cô ta bảo gì tôi làm nấy? Nghĩ nhiều rồi.” Minh Hạo ngắm nghía con dao thép trong tay, lưỡi dao phản chiếu gương mặt yếu ớt non nớt của An Nhã.
Vẻ biết ơn trên mặt An Nhã hơi cứng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm nhìn Minh Hạo, chỉ thấy trên mặt hắn hiện rõ sự thích thú và sát khí khát máu.
“Nói thật nhé, tao nhìn cái con Vân Tư đó không vừa mắt đã lâu rồi, đúng lúc, mày là bạn thân nhất của nó, dù sao thì bây giờ Vân Tư và mọi người đều đang xem thằng Tạ Vũ kia, cho dù tao có giết mày ở phía sau, cũng chẳng ai để ý.”
“Vân Tư tốn công tốn sức muốn âm thầm giữ mạng cho mày, kết quả là mày bị tao ăn thịt, nghĩ đến cảnh đó, chắc chắn rất hay.” Minh Hạo chậm rãi nói với giọng đầy thích thú, từng bước tiến lại gần An Nhã.
Đồng tử đen của An Nhã đột nhiên co rút, khó tin nhìn Minh Hạo trước mặt: “Sao anh có thể không nghe lời cô ấy? Rõ ràng anh không có cấp độ cao bằng Vân Tư, không thể nào chống lại mệnh lệnh của cô ấy.”
Minh Hạo hơi nhướng mày, nụ cười càng sâu.
Cô bé này biết cũng nhiều đấy chứ.
“Ha ha, đó là mấy con Ác Chủng khác thôi. Sau mấy ngày thăng cấp vừa rồi, khí tức Ác Chủng của Vân Tư không còn ảnh hưởng nhiều đến tao nữa, tao muốn làm gì thì làm. Sở dĩ không lộ ra, là vì tao còn phải lợi dụng nó để đến được biên giới, tìm cách chạy ra ngoài.”
Minh Hạo cầm dao đứng trước mặt An Nhã, lưỡi dao sắc bén nhẹ nhàng cứa lên má cô, một vệt máu đỏ tươi lập tức hiện ra. Khi dòng máu tươi của con người chảy ra, đáy mắt Minh Hạo lóe lên một tia ngạc nhiên.
Con người?
Hắn lạnh lùng nhìn An Nhã, chỉ thấy trên mặt cô đầy vẻ sợ hãi, mặt mày hoảng loạn, “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Minh Hạo: “Xin anh đừng giết tôi!”
An Nhã run rẩy như cầy sấy, mặt tái nhợt. Minh Hạo tuy không lộ ra ngoài mặt, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia do dự.
Vân Tư phán đoán sai? Không phải An Nhã?
Hắn cười lạnh, tàn nhẫn nắm tóc An Nhã kéo lên, giơ dao lên, không chút do dự đâm thẳng vào vai cô.
Vì lời dặn dò của Vân Tư, hắn không ra tay giết, hơi né chỗ hiểm, nhưng vai An Nhã vẫn xuất hiện một vết thương sâu thấy xương, máu tươi trào ra.
“Cứu tôi với!” An Nhã thét lên, nhưng bị Minh Hạo đưa tay bịt chặt miệng: “Im mồm, cẩn thận tao rạch nát mồm mày.”
Khuôn mặt yếu ớt tuyệt vọng của An Nhã lệ tuôn như mưa.
Không phải cô ta thật sao?
Minh Hạo cau mày, do dự một lát rồi đáy mắt lộ ra vẻ điên cuồng hơn.
Được, còn giả vờ hả?
Hắn tìm trong kho một cái thùng dầu to sạch, cắt làm đôi rồi đặt trước mặt An Nhã: “Máu người tươi rói, đừng lãng phí.”
