Chương 73: Khai hỏa, mau khai hỏa
Đôi cánh màu sẫm xòe ra, Vân Tư nhanh chóng nhảy lên theo hướng chiếc trực thăng đang rời đi. Giữa không trung, cô dang rộng đôi cánh, vỗ hai cái để giữ thăng bằng, rồi lao nhanh về phía An Nhã.
Hôm nay, dù thế nào cũng không thể để An Nhã chạy thoát!
Sau khi An Nhã đi xa, Minh Hạo mới thoát khỏi áp lực khủng khiếp. Hắn ngước nhìn lên trời, thấy đôi cánh khổng lồ của Vân Tư thì há hốc mồm, mặt đần thối ra.
Vân Tư chỉ trong vài ngày ngắn ngủi không những tiến hóa ra xúc tu, mà còn mọc cả cánh sao?!
Không phải chứ, mấy kẻ đứng sau đang làm cái quái gì vậy? Cùng là sản phẩm thí nghiệm virus, sao chênh lệch lớn thế!
Vân Tư nhanh chóng đuổi kịp chiếc trực thăng đang bay với tốc độ cao. Máy móc nhân tạo dù có lợi hại nhưng vận hành vẫn rất nặng nề, trong khi đôi cánh cô tiến hóa ra lại vô cùng linh hoạt.
An Nhã kinh ngạc nhìn đôi cánh của Vân Tư, mỗi bên dài gần hai mét, tổng cộng gần bốn mét, trong mắt lóe lên vẻ sửng sốt.
Không phải chứ, thức tỉnh nhanh vậy sao?
"Tình hình không ổn rồi..."
An Nhã trầm ngâm một lát, có chút đau đầu day day trán.
Vân Tư áp sát trực thăng, lập tức vươn xúc tu tấn công đuôi máy bay. Lớp vỏ thép cứng cáp bị đánh biến dạng một cách dễ dàng. Chiếc trực thăng đen khẽ rung lắc, rồi mất kiểm soát nghiêng sang một bên.
Phi công mặc đồ bảo hộ toàn thân trong khoang vội vàng điều chỉnh, cuối cùng cũng giữ được máy bay không rơi xuống.
"Khai hỏa, mau khai hỏa!" An Nhã cau mày quát. Tốc độ trưởng thành của Vân Tư vượt quá dự đoán của cô ta. Cô ta không ngờ Vân Tư ngoài mấy cái xúc tu ra còn giấu thêm dị năng tiến hóa khác.
"Bắn không trúng, cô ta bay nhanh quá!" Giọng phi công đầy sợ hãi, lẫn trong tiếng cánh quạt trực thăng.
An Nhã quay phắt lại, giận dữ gào lên the thé: "Mày ngu à? Ai bảo mày bắn Vân Tư? Bắn mấy người dưới đất kia!"
"Ồ... rõ!"
Phi công chợt hiểu ra, nhanh chóng quay đầu lại, nhắm vào những người dưới đất. Một quả đạn phóng ra vun vút.
Gần như cùng lúc quả đạn bay ra, xúc tu của Vân Tư cũng chạm vào người An Nhã, đã cắm sâu vào cơ thể cô ta.
Giữa không trung, Vân Tư nhìn thấy quả đạn lao nhanh về phía đám đông, đồng tử co rút lại. Ngay sau đó, toàn thân cô lao vun vút về phía quả đạn.
Sắc mặt An Nhã lúc này đã tái mét, vì vị trí xúc tu của Vân Tư chạm vào cô ta đúng ngay tim.
Nếu là Ác Chủng khác thì không sao, nhưng cô ta khác. Cơ thể cô ta mang một loại virus khác, tinh hạch nằm ở vị trí trái tim, không phải ở đầu.
Đàn bà Vân Tư này có hack chắc!
Sao cô ta biết được nhược điểm của mình ở tim?
Vân Tư nhìn về phía đám đông dưới đất, ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng Hạc Yến.
Trên thế giới này, người cô quan tâm rất ít, nhưng Hạc Yến lại là một trong số đó.
Dù mất đi thứ gì, dù phải trả giá ra sao, dù phải chịu đựng điều gì, cô nhất quyết không để người mình quan tâm biến mất khỏi cuộc đời mình, cho dù cái giá là sự tồn tại của cô biến mất khỏi đất nước này, thế giới này, vũ trụ này.
Mang theo niềm tin đó, mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ ảo. Tốc độ của cô gần như đạt đến giới hạn của thế giới.
Trên bầu trời xám xịt, một tia sáng đỏ như máu vạch thẳng trên không, tàn ảnh gần như kéo thành một đường đỏ dài, lao về phía quả bom.
Quả bom rực lửa cứ thế bị Vân Tư chặn lại giữa không trung, nổ tung sau lưng cô, như một màn pháo hoa rực rỡ lộng lẫy.
