Chương 82: Quyết chiến
Cùng với tiếng gào thét chói tai của Lâm Hạ, tất cả mọi người buộc phải bịt chặt tai. Âm thanh khó nghe đó dường như ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần con người, khiến ý thức bắt đầu mơ hồ.
Vân Tư nheo mắt nhìn Lâm Hạ. Lúc này, uy áp Ác Chủng cấp cao của hắn chẳng còn tác dụng gì với cô, nhưng cô vẫn không chiếm được lợi thế.
Thấy bụi mù cuồn cuộn không xa, Vân Tư nhanh chóng suy tính. Xúc tu của cô nhặt một tảng đá gần đó, phóng thẳng về phía Lâm Hạ. Tảng đá cuộn tròn nhét thẳng vào cái miệng sắc nhọn đáng sợ của hắn: "Câm mồm đi mày!"
Một tảng đá lớn bay vào miệng, Lâm Hạ không kịp phòng bị, một phát nghiền nát tảng đá trong tay thành bột. Nhưng những mảnh vụn theo khoang miệng rơi xuống cổ họng, khiến hắn ho sặc sụa.
"Mày đúng là âm hiểm!" Lâm Hạ vừa ho vừa chửi.
Vân Tư chẳng rảnh để cãi nhau với Lâm Hạ, cô gào to về phía đám Ác Chủng đang tới: "Quay lại! Quay lại!"
Đám Ác Chủng ngơ ngác nhìn Vân Tư, đồng loạt dừng bước.
Mắt Vân Tư sáng lên, ánh nhìn về phía Lâm Hạ lóe lên một tia hung ác: "Lâm Hạ à, đàn em của mày không nghe lời lắm nhỉ!"
Lâm Hạ mặt mày tối sầm nhìn Vân Tư.
Thật phiền phức, hắn tưởng tốc độ thăng cấp của mình đã đủ nhanh, vẫn bị Vân Tư đuổi kịp.
"Lại đây!" Lâm Hạ không cam lòng hét lớn với đám Ác Chủng.
"Quay lại!" Vân Tư không chịu thua.
Cảnh tượng ở thư viện hôm đó lại tái diễn. Những người lính và bác sĩ ngơ ngác nhìn hai người... à không, hai con Ác Chủng.
Đây là tình huống gì vậy? Sốc quá mấy ông ơi, chưa từng thấy bao giờ!
"Hoặc là đánh với tao, hoặc là cả hai cùng chết ở thành phố Thiên Bắc. Mày chỉ có hai lựa chọn!" Vân Tư hét về phía Lâm Hạ.
Đáy mắt Lâm Hạ đỏ ngầu.
Hắn tốn bao tâm huyết thăng cấp, tuyệt đối không cam lòng chết ở Thiên Bắc. Con người quá yếu, nếu virus có thể khiến cơ thể con người tiến hóa ra thể bất tử, thì loài người nên chấp nhận một cuộc tiến hóa triệt để!
"Mày đúng là nghĩ hay!" Lâm Hạ hoàn toàn bị chọc giận, đôi cánh lớn sau lưng xòe ra, định cưỡng ép đột phá phòng tuyến biên giới.
Bức tường thấp lè tè này không thể ngăn được hắn!
"Mày mới nghĩ hay ấy."
Vân Tư chặn trước mặt Lâm Hạ, đôi cánh khổng lồ như bức tường thành kiên cố nhất thế gian.
Khoảnh khắc này, Vân Tư với thân hình quái vật trong mắt mọi người không phải là quái vật, mà là thần.
Lâm Hạ nghiến răng: "Được, vậy tao cũng nói cho mày biết, hôm nay hoặc là cùng chết, hoặc là tao dẫn đại quân Ác Chủng xông ra phòng tuyến!"
Lâm Hạ bắt đầu liều mạng đánh giáp lá cà với Vân Tư. Miệng và xúc tu giao chiến, tốc độ bay so kè, sức mạnh và trí tuệ cạnh tranh, tất cả diễn ra dưới bầu trời đêm biên giới.
Lâm Hạ nhìn chằm chằm từng động tác của Vân Tư. Những đòn tấn công trước đó đều bị cô phòng thủ cực kỳ chặt chẽ, khiến hắn không thể ra tay.
Lâm Hạ lại tung ra một đòn toàn lực. Bỗng nhiên, hắn chú ý thấy khi Vân Tư tấn công, xúc tu cần phải vòng qua cánh một chút.
Lúc trước, vì muốn đẹp, Vân Tư cố tình điều khiển xúc tu mọc từ sau lưng, nhưng thực ra khi đánh nhau, xúc tu mọc từ bụng mới là thích hợp nhất.
Lâm Hạ bỗng cười quái dị một tiếng, bất ngờ lao thẳng tới, miệng hung hãn tấn công vào đầu Vân Tư.
Vân Tư ung dung đối phó, đồng thời suy nghĩ cách tìm sơ hở của Lâm Hạ.
Bỗng nhiên, từ bụng Lâm Hạ thò ra một phần miệng, từ dưới cằm Vân Tư phóng lên, thẳng đến phần tinh hạch trong não cô!
"Xin lỗi nhé, tao, mới là vua của Ác Chủng!" Lâm Hạ kích động gầm lên điên cuồng, ánh mắt nhìn Vân Tư đầy vẻ điên rồ: "Vĩnh biệt!"
