Mặc dù đã qua tháng 8 nhưng thời tiết dường như càng ngày càng nóng, ban ngày nắng có thể chết người, đến tối cũng chẳng mát chút nào.
Để tiết kiệm xăng, trong xe không bật điều hòa, để hạ nhiệt chỉ có thể dựa vào băng do Lục Thành ngưng tụ, nhưng băng tan rất nhanh, khi mọi người đang đi đường, Lục Thành không thể cung cấp liên tục được, mà với thực lực của Lục Thành trong mắt mọi người hiện giờ, cũng không đủ để cung cấp.
Hiện chỉ có Lâm Kiều ngồi cùng xe với Lục Thành mới có vinh dự này. Nhưng Hạ Minh Trác mặt dày, mỗi lần nghỉ ngơi đều đến xin Lục Thành một thau băng lớn.
Xe của nhà họ Lý do Lý Quang đến xin băng, nhưng Lý Quang mới gia nhập chưa rõ thực lực của mọi người, không dám làm quá, Lục Thành cho bao nhiêu lấy bấy nhiêu, nhưng Lục Thành đối xử công bằng, mỗi lần cũng một thau.
Chỉ có điều nhà họ Lý có một tên béo là Lý Xướng, mập hơn sợ nóng hơn, mỗi lần lấy một thau băng thì hắn nhai rào rào hết nửa thau. Vốn đã không đủ dùng, bây giờ lại càng thiếu, may mà Tống Khâm là dị năng giả hệ thủy, cho mọi người một ít nước để hạ nhiệt, không thì dễ bị say nắng.
“Mọi người nghỉ ở đây một lát rồi chúng ta đi tiếp.”
Xe của Hạ Minh Trác luôn đi đầu, đương nhiên chuyện đi đường hay nghỉ ngơi cũng do cậu ta quyết định.
Lâm Kiều cũng xuống xe, đội một chiếc mũ che nắng cực lớn do Lục Thành hào phóng tặng, khi cô mở cửa, từ trong xe nhanh chóng lao ra một cái bóng màu vàng.
Đó là cái bóng của Mèo Mướp Lớn vội vàng đi tìm chỗ ị.
Nói ra thì Lâm Kiều làm osin dọn phân rất nhàn, chỉ cho ăn là xong, chẳng hề dọn phân cho Mướp Lớn bao giờ, vì Mướp Lớn tự nó tìm chỗ giải quyết.
“Học trưởng Lục, anh có thể cho em chút băng được không?”
Ngay khi Lâm Kiều đang cảm thán cục cưng của mình ngoan ngoãn hiểu chuyện, thì Mộ Tư Nhiên đã xuống xe chạy nhỏ đến bên Lục Thành, mồ hôi thơm nhễ nhại, má ửng hồng.
“Dị năng dùng hết rồi.”
Oa, thật vô tình.
Lâm Kiều vừa cầm cái quạt lá chuối kiểu cũ quạt cho mát, vừa vui vẻ ngồi ăn dưa. Trời biết sao trong không gian của Lục Thành lại có thứ này.
Nhưng cái quạt lá kiểu cũ này thật dễ dùng, nhẹ, quạt không mệt, mà gió lại lớn, chẳng trách các bà các cô trong làng ai cũng có một cái.
Chẳng mấy chốc Lâm Kiều vui vẻ ăn dưa đã không còn vui nữa, Lục Thành giật phắt cái quạt của cô, ngồi xổm bên cạnh, quạt gió như không có ai.
Một anh chàng cao ráo, mặt mũi như công tử quý tộc mà quạt một cái quạt lá kiểu cũ, thế nào cũng thấy chướng mắt.
“Giá mà có đá bào ăn thì ngon.”
Lâm Kiều đổi chỗ, hóng gió, rồi nhét chai nước trong tay vào tay Lục Thành, mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
Một lúc sau, chai nước trở nên mát lạnh, Lâm Kiều ừng ực uống hết nửa chai.
“Mướp Lớn, giải quyết xong thì về uống nước!”
Lát nữa nước lại bị nắng làm nóng, mèo cũng sợ nóng.
Mộ Tư Nhiên bị từ chối quan sát toàn bộ, lòng chua chát muốn trào ra, cô lại quay đầu, thấy Hạ Minh Trác cũng đang cầm quạt phe phẩy cho Mã Giai Mộng đang đeo kính râm.
“Tiểu Nhiên khát rồi nhỉ, uống chút nước đi.”
Tống Khâm đưa chai nước vừa ngưng tụ cho cô, mỗi lần anh cho Mộ Tư Nhiên nước đều là nước mới nhất và sạch nhất.
Mộ Tư Nhiên nhận nước cười với Tống Khâm, nhưng uống vào miệng lại thấy đắng. Trước đây Lục Thành thích cô, nhưng cô cảm thấy Lục Thành không thật lòng thích cô, chỉ là tính hiếu thắng của con trai nổi lên, nên cuối cùng cô chọn Hạ Minh Trác – người có điều kiện tốt hơn về mọi mặt.
Quả nhiên sau đó Lục Thành bắt đầu theo đuổi Lâm Kiều, hai người nhanh chóng đến với nhau, nhưng Mộ Tư Nhiên vẫn cảm thấy Lục Thành thầm yêu mình, cô vừa mừng vừa khổ.
Mừng là cô không nhìn lầm người, Lục Thành không đổi lòng nhanh thế; khổ là cuối cùng Lục Thành vẫn trở thành bạn trai của bạn thân cô.
Vốn dĩ cô rất hài lòng, có bạn trai chu đáo hào phóng, có bạn thân có thể tâm sự. Nhưng mọi thứ đã thay đổi sau ngày tận thế, đầu tiên là Lục Thành trở nên hoàn toàn khác, ánh mắt anh không còn dừng lại trên người cô nữa.
Sau đó là Lâm Kiều, cô ấy không còn thân thiết với cô, hai người không còn nói chuyện tâm tình nữa. Đau lòng nhất là Hạ Minh Trác, bạn trai cô, anh ta đã đổi lòng.
Mộ Tư Nhiên càng nghĩ càng đau lòng, nước mắt vô thức rơi xuống. Nhưng biểu cảm của cô lại có chút ngơ ngác, như thể không biết mình đã khóc.
“Tiểu Nhiên?”
Tống Khâm xót xa, đưa tay ra, lại thấy tay dính bụi vội rửa bằng nước, rồi đi tìm khăn giấy.
Nhưng ánh mắt Mộ Tư Nhiên vẫn hướng về phía Lục Thành và Lâm Kiều, thậm chí Hạ Minh Trác đang an ủi Mã Giai Mộng cũng quay đầu nhìn cô, cô cũng không phát hiện.
“Khụ, Mộ Tư Nhiên đang nhìn anh kìa.”
“Thì sao?”
Động tác quạt của Lục Thành không dừng lại, tay kia của anh thậm chí còn ngưng tụ một cục băng, gió lướt qua cục băng đưa đến chỗ Lâm Kiều càng thêm mát lạnh.
“Em muốn hỏi anh một chuyện thành thật.”
Lâm Kiều quay đầu nhìn Lục Thành nghiêm túc, nếu hai lọn tóc trước trán của cô không bị quạt thổi phất phơ theo nhịp, thì trông cũng có sức thuyết phục lắm.
Lục Thành chỉ nhướn mày, ra hiệu cô có thể hỏi.
“Chính là, anh bắt đầu không thích Mộ Tư Nhiên từ lúc nào, rồi chuẩn bị tới quấy phá em?”
Lâm Kiều không tự tin đến mức nghĩ Lục Thành thích cô, rõ ràng anh chỉ trêu cô chơi, như trêu Mèo Mướp Lớn vậy, chỉ khác là cô là người, có suy nghĩ biết nói, chắc thú vị hơn mèo chó.
“Anh chưa từng thích Mộ Tư Nhiên.”
Người đàn ông nhẹ nhàng dời ánh mắt, rõ ràng là không nói thật.
Tôi biết ngay. Lâm Kiều bĩu môi.
“À vậy, nào là đưa ô khi mưa, mang cơm khi đói, đưa thuốc khi ốm, không biết là vị Quan Thế Âm Bồ Tát nào đây.”
Ờ, Lâm Kiều đọc truyện có qua loa, nhưng mấy tình tiết tình cảm lằng nhằng giữa nữ chính, nữ phụ và nam phụ, cô đọc rất kỹ, đừng hòng lừa cô.
“Anh thể hiện chút tình bạn học, quan tâm bạn của bạn gái, phạm pháp à?”
“Ừm ừm, anh nói gì cũng đúng.”
Lâm Kiều chống cằm, bắt đầu qua loa.
Khuôn mặt vốn lấm tấm mồ hôi của cô sau khi được Lục Thành quạt không ngừng nghỉ vẫn đỏ ửng vì nóng, nhưng hai má ửng hồng lại rất vừa phải.
Lục Thành ngừng quạt, một tay nắm lấy má mềm của Lâm Kiều, xoay mặt cô lại.
“Hả?”
Lâm Kiều đập tay Lục Thành ra, trừng mắt nhìn anh.
Trên má có hai dấu tay đỏ, ánh mắt Lục Thành trở nên thâm trầm kỳ lạ, khiến Lâm Kiều cảm thấy không khí xung quanh mát lạnh đi.
Hả? Lại phát điên gì nữa?
Lục Thành cứ nhìn cô như thế, ánh mắt khó hiểu, dường như một bầu không khí kỳ lạ đang dâng lên quanh hai người. Không hiểu sao, Lâm Kiều hơi muốn chạy.
“Kiều Kiều!”
“Tới đây!”
Lâm Kiều đứng phắt dậy, vì quá vội đầu còn hơi choáng, rồi chạy về phía Mộ Tư Nhiên.
Lục Thành nhìn Lâm Kiều chạy trốn như thỏ, mắt ánh lên nụ cười.
Lúc này Mèo Mướp Lớn cũng giải quyết xong chuyện mèo, về uống nước, Lục Thành hào phóng đổ cho nó một bát nước mát lạnh, đừng nói mèo không thể uống nước lạnh, thời tiết nóng thế này mèo cũng sắp bị phơi khô rồi.
“Đừng có ngu như chủ mày thế.”
Lục Thành kéo nhẹ da gáy con mèo đang vùi mặt vào bát nước lạnh.
