Chương 5: Tiếng động kỳ lạ trong đêm khuya
“Khụ, nhà tôi nhỏ, chỉ có hai phòng. Phòng chính tôi ở rồi, mấy người muốn ở đâu thì tùy.”
Lâm Kiều chẳng muốn nhìn cảnh Mộ Tư Nhiên và mấy tên dự bị âu yếm nhau. Bộ đồ cô mặc lâu cũng khó chịu.
“Vậy để em và Nhiên Nhiên ở phòng phụ, anh Tống chịu khó ngủ ghế sofa ngoài phòng khách nhé. Còn Lục Thành...”
“Đương nhiên là Lục Thành ngủ cùng Lâm Kiều rồi.”
Mộ Tư Nhiên tinh nghịch bước tới ôm cánh tay Hạ Minh Trác.
Lâm Kiều đang hóng dưa không ngờ chủ đề lại rơi xuống đầu mình. Dù Lục Thành đẹp trai thật, nhưng anh ta là dự bị của Mộ Tư Nhiên mà. Hơn nữa cô có phải bạn gái của Lục Thành đâu, sao phải nhường phòng cho cô ta chứ!
Lâm Kiều lúc này vì bị hạn chế mới phải ở cùng Mộ Tư Nhiên và đồng bọn. Cô không muốn vạch mặt cũng vì sợ nếu phá hủy hình tượng quá mức, thần cốt truyện sẽ trực tiếp xóa sổ cô mất.
“Không cần, tôi ngủ dưới sàn phòng khách là được.”
Đang lúc Lâm Kiều đau đầu không biết từ chối thế nào, Lục Thành, kẻ lúc nào cũng giả vờ là công tử đa sầu, lại lên tiếng trước.
Đó là câu đầu tiên Lục Thành nói khi vào nhà, nhưng giọng anh ta hay quá đi mất! Khiến Lâm Kiều – một con mọt nhan sắc kiêm mọt giọng – nhanh chóng sa lưới.
Lâm Kiều là một sinh viên chưa từng yêu đương, nếu gặp gu như thế này ngoài đời thực, chắc cô đổ ngay lập tức.
“Sao được! Anh Lục, mấy ngày nay anh chưa được nghỉ ngơi tử tế, sao có thể ngủ đất được chứ? Đúng không, Kiều Kiều?”
Mộ Tư Nhiên chính trực nhìn Lâm Kiều, còn nháy mắt với cô, như thể đang tạo cơ hội cho hai người họ.
Lâm Kiều thấy Mộ Tư Nhiên bị bệnh. Trong sách, Mộ Tư Nhiên cũng đâu phải không có chút tình cảm nào với Lục Thành, nếu không sao có thể treo anh ta lên được? Nhưng cô ta lại hào phóng thế, còn tạo cơ hội cho dự bị của mình và bạn thân.
“Vậy các người cứ tự nhiên, tôi vào phòng thay đồ trước.”
Lâm Kiều giả mù giả điếc, không thấy, không nghe.
Thấy Lâm Kiều đi mất, Mộ Tư Nhiên giận dữ giậm chân, trách Lâm Kiều không biết tốt xấu.
Lục Thành đã kích hoạt dị năng băng đấy! Dù không lợi hại bằng dị năng lôi của Hạ Minh Trác, nhưng dù sao cũng là người có dị năng. Lâm Kiều không nắm bắt cơ hội này, sau này bị người khác cướp mất thì có nước khóc.
“Anh Lục, đừng giận Kiều Kiều nhé. Cậu ấy không cố ý đâu, chắc chỉ giận anh không đến tìm cậu ấy ngay thôi. Tính Kiều Kiều là thế, mai là hết mà.”
Mộ Tư Nhiên bước tới trước mặt Lục Thành, dịu dàng an ủi.
Lần này Hạ Minh Trác không còn bình tĩnh như lúc Mộ Tư Nhiên gần gũi với Tống Khâm nữa. Anh ta bước tới kéo Mộ Tư Nhiên vào lòng.
“Kệ họ, mình về phòng thôi.”
Hạ Minh Trác nhìn Mộ Tư Nhiên đầy ẩn ý, tay ôm cô nhẹ nhàng di chuyển xuống dưới, sờ một cái vào mông cong của cô.
“Á, anh ghê quá.”
Lâm Kiều vừa đóng cửa đã nghe câu nói vòng vo tám chục nẻo, nổi da gà hết cả.
Cô cởi hết đồ trên người, nhảy phóc lên giường ôm chặt. Nhìn mấy thứ đồ ăn thức uống cạnh giường, Lâm Kiều mới yên tâm phần nào. Cô không ra ngoài dây dưa với đám người kia nữa, cứ thế ngủ thiếp đi.
Đêm khuya tĩnh mịch, không – người thì không còn tiếng gì, nhưng trong yên tĩnh thỉnh thoảng vọng ra tiếng gào rú của xác sống, khiến người ta rợn tóc gáy.
Phòng phụ nhà Lâm Kiều trong đêm tối bỗng phát ra âm thanh. Nhà kiểu thông suốt nam bắc, phòng chính và phòng phụ cách nhau một phòng khách, nên Lâm Kiều chẳng nghe thấy gì.
Nhưng nhà cũ cách âm không tốt, hai người ở phòng khách nghe rất rõ.
“Sao em sợ thế? Khẩn trương vậy? vừa nãy em còn quấn lấy anh mà.”
“Minh Trác ca~”
“Sao em sợ đau thế.”
“Minh Trác ca...”
“Cố thêm chút nữa, Nhiên Nhiên giỏi lắm.”
“Ưm...”
Tiếp theo là một trận âm thanh (không cho viết).
Lục Thành nằm trên nệm dưới sàn phòng khách, nhắm mắt nằm thẳng, như không hề bị ảnh hưởng. Tống Khâm thì khác, tự dưng ngồi dậy, rồi lại nằm xuống, kéo chặt tấm chăn, trở qua trở lại, than thở.
Lục Thành phát cáu, trở dậy, lấy một chai nước từ mấy thứ Lâm Kiều để lại, xách nó ra cửa ban công.
Anh bước tới rìa nhìn quanh khu nhà một lát, rồi ngồi lên bệ cửa sổ, uống ừng ực hết chai nước. Sau đó không biết lấy đâu ra một bao thuốc và bật lửa, châm một điếu, phả khói.
Lâm Kiều thay đồ xong liền nằm ngủ trên giường. Nửa đêm vì tư thế khó chịu mà tỉnh giấc, vừa quay đầu đã thấy một bóng đen ngoài cửa sổ.
Cô giật mình ngồi bật dậy, tưởng xác sống trèo lên, kết quả nhìn ra đó là bóng người sống, còn dụi tắt một điếu thuốc đã cháy sạch.
Cửa sổ phòng Lâm Kiều nằm ở một phía ban công, trước khi ngủ cô không kéo rèm. Vừa tỉnh dậy liền thấy Lục Thành đang hút thuốc ngoài ban công.
Bên ngoài có trăng, nhưng trong phòng tối om, nên Lâm Kiều thấy rõ người ngoài kia, nhưng người ngoài không phát hiện cô trong phòng.
Lâm Kiều nhìn kỹ lại, hóa ra là Lục Thành.
Nửa đêm không ngủ, lại ra ban công hóng gió, đúng là người kỳ lạ.
Dù Lâm Kiều thèm thuồng ngoại hình của Lục Thành, nhưng cô không coi trọng cái lý thuyết “theo đuổi không được thì theo đuổi bạn nhỏ để được ở bên cạnh” của anh ta.
Cô rón rén bước tới cửa sổ, từ từ kéo rèm.
Ai ngờ kéo được một nửa, đôi mắt sắc bén bỗng nhìn chằm chằm vào cô.
Rèm kéo thẳng một phát xuống hết.
Tim Lâm Kiều đập thình thịch.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa sổ.
“Gì đấy?” Lâm Kiều kéo rèm ra, trừng mắt.
Mở cửa sổ.
Cách cửa sổ không nghe thấy tiếng, Lâm Kiều chỉ đành nhìn khẩu hình môi của Lục Thành.
Suy nghĩ một chút, cô mở cửa sổ. Cô không sợ Lục Thành dám làm gì mình. Trong truyện sex đầy mùi này, anh ta còn không động đến một ngón tay bạn gái chính thức, đủ thấy lòng trung thành với Mộ Tư Nhiên.
Lâm Kiều còn nghĩ, nếu cô cởi sạch ra quyến rũ, Lục Thành cũng chỉ biết ném cô ra ngoài, hoặc biến cô thành một cây kem.
Mà nói mới nhớ, trong tiểu thuyết, Lâm Kiều có cởi sạch quyến rũ Lục Thành không nhỉ?
Lâm Kiều đang bay bổng suy nghĩ, đến mức không để ý Lục Thành mở toang cửa sổ, nhảy vọt vào. Lịch sự đến nỗi còn đóng cửa kéo rèm lại.
“Sao anh lại vào! ưm...”
Lục Thành bịt miệng cô lại.
“Em muốn cả nhà biết anh vào phòng em à?”
Nhìn đôi mắt Lâm Kiều trợn tròn, mái tóc dài hơi xoăn ngủ dậy càng bù xù, thậm chí một lọn còn dựng lên. Thấy mái tóc xoăn lộn xộn ấy, tự dưng Lục Thành nảy ra ý trêu chọc, cố tình áp sát người.
“Nhưng cũng không sao, chúng ta là người yêu, ngủ cùng phòng là chuyện đương nhiên.”
Trong phòng tối om, nhưng vì gần nhau, Lục Thành lần đầu tiên nhìn rõ mặt Lâm Kiều.
Lông mi dài, đôi mắt hạnh tròn xoe, long lanh, đầu mũi nhỏ xinh, môi... môi rất mềm, dán vào lòng bàn tay anh.
Lạ thay, trong lòng hơi ngưa ngứa.
“Ưm ưm ưm”
Lâm Kiều vừa kêu vừa ra dấu, Lục Thành cuối cùng cũng buông tay.
“Anh ở cùng phòng em, không sợ Mộ Tư Nhiên hiểu lầm à?”
“Chúng ta ở cùng phòng, cô ấy hiểu lầm gì?” Lục Thành hỏi, khó hiểu.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Lâm Kiều trong bộ đồ kỳ quái, Lục Thành đã cảm thấy người này hoàn toàn khác với Lâm Kiều anh từng thấy. Lâm Kiều trong mắt anh ương ngạnh, bám người, mấy việc như tìm vật tư đánh xác sống toàn trốn không làm, tuy không phế phẩm như Mộ Tư Nhiên nhưng cũng chẳng hơn.
Hơn nữa Lâm Kiều thời kỳ đầu cực kỳ tin tưởng Mộ Tư Nhiên, hai người thân như một.
Còn Lâm Kiều hiện tại, chưa thấy bám người hay yểu điệu, chỉ riêng thái độ với Mộ Tư Nhiên đã đáng suy nghĩ. Kể cả bộ đồ lạ lùng đó, Lâm Kiều trước đây tuyệt đối không mặc.
Lục Thành đợi Lâm Kiều trả lời, nhưng cô trực tiếp nuốt lời lại.
Thực ra Lâm Kiều rất muốn vạch mặt anh ta, nhưng nghĩ lại, đoàn chủ lực của Mộ Tư Nhiên hào quang mạnh mẽ, đi theo họ có thể gặp dữ hóa lành. Chỉ cần cô không tự tìm chết, cứ ngồi chờ Lục Thành đá mình là xong, còn đỡ tốn chuyện.
“Không ngủ, ra ngoài làm gì? Bây giờ không an toàn đâu.” Cô cứng nhắc chuyển đề tài.
“Không ngủ được.”
“Hả? Nệm cứng quá à? Vậy chịu thôi, tại anh muốn ngủ đất mà.”
“Không phải.”
“Ờ, thế anh ra ngoài đi, em ngủ đây.”
Lâm Kiều không muốn quan tâm Lục Thành vì sao mất ngủ, cô chỉ muốn một mình ngủ ngon.
Lục Thành bị hẫng một phát, đi hai bước mở toang cửa, nhưng không ra ngoài.
“Nhiên Nhiên ngoan, thêm lần nữa, lần cuối, anh hứa.”
“Em... Minh Trác ca, em đứng không vững nữa.”
“Vậy lần này chúng ta lên giường...”
Lâm Kiều: Toang.
Đại thần xuyên việt không lừa ta, quả nhiên là truyện sex mà.
Lục Thành lại đóng cửa.
“Vậy, cho phép anh đặt tạm ổ dưới sàn ở đây được không?”
“Sao em phải đồng ý?”
“Chúng ta là người yêu mà?” Lục Thành lại gần, nói.
“Huynh đệ còn phải tính sòng phẳng nữa. Thời buổi này, đừng nói bạn trai, đến anh em ruột cũng chẳng đáng tin.”
“Vậy lần sau ra ngoài thu thập vật tư, phần anh chia em một nửa.”
“Đồng ý!”
Lâm Kiều biết mình yếu, đồ ăn của mình cũng không chịu được bao lâu, nên thu phí phòng rất an tâm.
Lâm Kiều lôi từ tủ ra một cái chăn đông lạnh cho Lục Thành trải dưới đất, tuy hơi mốc nhưng còn hơn nằm đất.
Xong rồi mặc kệ, cô tự mình trèo lên giường ôm gối đi vào giấc mộng. Nhưng trước khi ngủ, Lâm Kiều còn nghĩ vẩn vơ: Nước hồi tận thế không dùng được, thế thì Mộ Tư Nhiên và Hạ Minh Trác tình một đêm xong có phải nhờ Tống Khâm xin nước lau người không?
Tàn nhẫn, thực sự quá tàn nhẫn.
Lục Thành đá cục chăn dưới chân một phát, lại nhìn cô gái nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, khẽ cười một tiếng, người này thật coi hắn là Liễu Hạ Huệ sao, hay cho rằng tình cảm của hắn với Mộ Tư Nhiên đã đến mức hoàn toàn có thể bỏ qua một người đàn bà dâng tới cửa.
Trước kia “Lục Thành” trong mắt hắn quả thực là vậy, nhưng hắn không phải là hắn.
Lâm Kiều hình như biết “Lục Thành” có tình cảm với Mộ Tư Nhiên nhỉ? Chuyện hình như ngày càng thú vị rồi.
