Chương 77: Sớm muộn gì cũng ăn thịt em
Lâm Kiều vẫn tìm Lục Thành, hai người lén lút đi thu hồi cây lá dày đó về. Nhưng họ không gặp lại Đông Phương và Hạng Tây nữa.
Trong lòng Lâm Kiều hơi hụt hẫng, tình bạn mới chớm nở mà đã hết duyên nhanh thế.
“Họ không về.”
“Ừ, họ sẽ không về nữa.”
Cả hai đều không nói là ai, nhưng đều biết đang nói ai.
Không chỉ họ không về, mà cả ba tên từng bắt cóc cũng biến mất, ai làm thì rõ mười mươi.
Lâm Kiều không biết rằng, không chỉ ba tên bắt Hạng Tây, mấy tên lính quèn từng lớn tiếng với Đông Phương lúc tìm vật tư trước đó cũng đều mất tích.
Đám người của Long Ca hoảng loạn một hồi, mất mấy người, trong đó có cả dị năng giả, ai mà chẳng lo.
Khi nghe chuyện Diêm Mặc Sầm suýt chết trong trung tâm thương mại, nhiều người đoán rằng những kẻ mất tích có lẽ đã bị thực vật đột biến nuốt chửng.
Trong xưởng, lòng người hoang mang.
Nhưng lạ là, không phát hiện bất kỳ thực vật hay động vật đột biến nào trong xưởng.
Chuyện này thành án treo, cuối cùng Long Ca phải lên tiếng bảo mọi người đừng suy diễn lung tung, nhưng Lâm Kiều thấy mặt hắn ta tối sầm như sắp mưa.
Chắc hắn đoán được chuyện gì rồi. Nhưng Lâm Kiều thấy hắn cũng đáng đời, không biết cân bằng quan hệ dưới tay, để hai bên nội đấu nên mới ra nông nỗi này.
“Đừng nhìn nữa, tâm tư em viết hết lên mặt rồi kìa.” Lục Thành quay mặt Lâm Kiều lại.
“Chà, tình bạn mới của Mèo Mướp Lớn.”
Lâm Kiều mở một gói pate thưởng cho nó, khen nó dũng cảm trong trận chiến trước.
Giờ Mèo Mướp Lớn ăn ngày càng nhiều, khiến Lâm Kiều cảm thấy cô muôi không phải mèo mà là một con heo.
“Anh Minh Trác, em thật sự không cố ý, em sợ mọi người bị thương nên muốn tiết kiệm dị năng, nhưng em có xin thuốc Lâm Kiều rồi, cô ấy không cho, Giai Mộng mới bị sốt… Em thật sự không biết chuyện này, cũng không biết vết thương của chị ấy nặng như vậy.”
Mải mê cho mèo ăn, Lâm Kiều nghe thấy tên mình, lập tức dỏng tai, rồi cô nghe thấy gì? Ngồi nhà mà họa từ trên trời rơi xuống.
Thì ra bệnh sốt của Mã Giai Mộng không thuyên giảm, mà càng nặng hơn, đến lúc Hạ Minh Trác về thì cô đã sốt đến mơ màng. Không có thuốc, Lâm Kiều cho uống nước và lau khăn ướt hạ sốt chỉ như muối bỏ bể.
Khi Hạ Minh Trác về, Mộ Tư Nhiên vẫn tỉnh bơ, thấy họ về thì liền chạy tới chỗ Diêm Mặc Sầm, lại thấy Mã Giai Mộng sốt mê man, tức không chịu nổi, hiếm khi to tiếng với Mộ Tư Nhiên.
Mộ Tư Nhiên cũng ấm ức, cô ta cho rằng vì tiểu đội nên tạm thời không chữa cho Mã Giai Mộng, ai ngờ bị mắng xối xả, liền khóc.
Lâm Kiều còn ấm ức hơn, nhưng cô lạ nhất là nữ chính từ một đóa bạch liên hoa lại biến thành một con trà xanh đúng bài.
“Xin lỗi, vừa nghe thấy các anh chị nhắc tới tôi, tôi xin xen một câu: tôi không có thuốc. Thôi, các anh chị tiếp tục đi.”
Lâm Kiều chẳng muốn nói nhiều với mấy vị vua tưởng tượng này, nhưng họ đã đổ oan thì cô cũng phải giải thích, không thì họ tưởng cô nhận.
Cô cũng không nói dối, cô thực sự không có thuốc, thuốc đều ở trong không gian của Lục Thành.
“Chị Lâm Kiều ơi, chị này nóng quá.”
Mai Tĩnh Tĩnh sờ trán Mã Giai Mộng, trên đó còn để chiếc khăn Lâm Kiều lau mát, nhưng đã được nhúng nước lạnh thay mới.
“Vết thương của chị ấy bị nhiễm trùng rồi.”
“Hả? Nhưng chị Tư Nhiên không phải có dị năng trị liệu thánh quang sao? Sao không chữa cho chị này? Thế chẳng phải nhanh hơn uống thuốc à?”
Người ta nói, đánh bại ngây thơ chính là vô tư. Mộ Tư Nhiên là giả ngây thơ, còn Mai Tĩnh Tĩnh mười hai tuổi mới là thật thà. Lâm Kiều thầm giơ ngón cái với Mai Tĩnh Tĩnh: Làm tốt lắm em gái.
Mặt Hạ Minh Trác càng đen hơn, mặt Mộ Tư Nhiên thì xanh lè.
“Em còn nhỏ, có chuyện em chưa hiểu.” Lâm Kiều nhịn cười, giọng trầm ngâm.
“Ồ, nhưng chúng ta chẳng phải cùng một tiểu đội sao?” – Một đòn nữa.
“Khụ khụ, lớn lên em sẽ hiểu.”
Lâm Kiều lấy tay che miệng, sắp nhịn không nổi nữa rồi.
“Ồ.”
Mai Tĩnh Tĩnh như không thấy bầu không khí kỳ lạ xung quanh, đôi mắt to trong veo vô tư. Chỉ có mái tóc như bị chuột cắn là hơi lạc quẻ.
“Các người, các người bắt nạt người ta!” Mặt Mộ Tư Nhiên trắng xanh, xanh đỏ, cuối cùng ôm mặt khóc nức nở chạy đi.
Tống Khâm nhìn mọi người, lại nhìn Mộ Tư Nhiên, cuối cùng không đuổi theo. Anh lặng lẽ quay về góc ngồi.
Lâm Kiều nhìn Mã Giai Mộng vẫn đang hôn mê, nghĩ thầm: Cô thật khổ, đến nước này mà Mộ Tư Nhiên vẫn không chữa. Nhưng mối quan hệ giữa hai người cũng không phải vài câu là rõ.
Sau đó Hạ Minh Trác đành cho Mã Giai Mộng uống thuốc chống viêm hạ sốt, còn xin Lục Thành ít đá để cô hạ nhiệt. Mãi đến rạng sáng cô mới lơ mơ tỉnh.
Ngũ Nguyên trực suốt đêm, mừng rỡ nhìn Mã Giai Mộng tỉnh dậy, hỏi cô chỗ nào khó chịu, có khát không, có đói không, còn chu đáo hơn Hạ Minh Trác – bạn trai cô.
Mã Giai Mộng mở mắt thấy Ngũ Nguyên, không hiểu sao lòng chua xót, uất ức dâng trào, nước mắt lăn dài, càng khóc càng thương tâm, cuối cùng gào khóc nức nở.
Nhưng cô sốt suốt một ngày một đêm, thiếu nước, giọng đã khàn, tiếng khóc khản đặc, như muốn trút hết mọi uất ức bấy lâu, ai nghe cũng xót.
Thời gian này mọi người chạy vạy mệt mỏi, thậm chí không có thời gian để buồn. Mã Giai Mộng khóc vậy lại làm mọi người đồng cảm.
Lâm Kiều cũng bị thức giấc, nghe tiếng khóc của Mã Giai Mộng, lòng cũng chua sót.
“Bị đánh thức à?” Lục Thành đưa tay muốn bịt tai Lâm Kiều.
“Chị ấy khóc thương tâm quá.”
Lâm Kiều bị bịt tai, nhưng tiếng vẫn lọt vào.
“Ừ.”
Lục Thành mắt chưa mở, giọng thờ ơ, như thể Mã Giai Mộng có khóc thảm thế nào cũng mặc kệ.
“Tự nhiên em nghĩ đến vài chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Em nói này, nếu anh vẫn còn thích Mộ Tư Nhiên, thì bây giờ người khóc như thế có phải là em không?” Lâm Kiều nhìn chăm chăm vào mặt Lục Thành.
Một khoảnh khắc im lặng, khi Lâm Kiều nghĩ Lục Thành sẽ không đáp, anh bỗng mở mắt. Trong mắt không hề có vẻ buồn ngủ, ánh mắt sâu thẳm như có thể hút người vào.
“Lâm Kiều Kiều, có phải mấy hôm nay anh không dạy dỗ em, em ngứa da rồi phải không?”
Nói rồi, tay anh từ từ luồn xuống dưới lớp áo bên hông Lâm Kiều, như một con rắn trơn lướt trên da cô.
Lâm Kiều giật mình tỉnh hẳn, biết mình lại ngu ngốc rồi. Cô bỗng nghĩ đến “Lâm Kiều” trong sách, liệu có từng khóc như thế hay không.
“Ngủ, ngủ, ngủ!”
Lâm Kiều cuống quýt chộp tay Lục Thành, nhắm mắt lại, cố gắng ngủ một cách nghiêm túc.
Bộ dạng nhát cáy này cuối cùng cũng chọc cười Lục Thành, anh hào phóng tha cho cô.
Nhưng anh vẫn xấu xa ghé sát tai Lâm Kiều, “Sớm muộn gì cũng ăn thịt em.”
Trong bóng tối, mặt Lâm Kiều đỏ bừng, lông mi rung động, nhưng cô vẫn cố không mở mắt.
