**Chương 82: Trẻ con đúng là dễ bắt nạt**
Như thể còn chưa đủ, Đông Phương trực tiếp phóng một mồi lửa vào hàng rào gỗ chắn đường, hàng rào gỗ nhanh chóng bốc cháy.
Nhìn vẻ mặt đen thui của kẻ chặn đường, Đông Phương nở nụ cười gian xảo, cái vẻ đểu giả đó đến Lâm Kiều nhìn cũng muốn lên đánh vào đầu hắn.
Nhưng kiểu xông thẳng lên dạy dỗ người khác như vậy, đúng là sướng thật.
“Cái thị trấn này không phải của chúng mày, đường cũng không phải chúng mày làm, nhà cũng không phải chúng mày xây, sao nào, thấy không ai quản thì chiếm làm của riêng hả? Hừ, tao lăn lộn xã hội tụi bây còn chưa biết đào đất ở chỗ nào ấy.”
Thiếu niên phong cách trung nhị tuy tuổi còn nhỏ nhưng kinh nghiệm xã hội phong phú ra vẻ đại ca bặm trợn.
“Đội trưởng Hạ, chúng tôi đã thương lượng xong, đội viên của anh thế này, chúng tôi không nhận loại người không đứng đắn như vậy!”
“Lâm Kiều! Quản lý người của cô cho tốt!”
Hạ Minh Trác cảm thấy mất mặt, mặt mày âm trầm, ánh mắt như muốn lóc một miếng thịt của Lâm Kiều.
“Anh Lục Thành, quản lý người của anh đi.”
Lâm Kiều đôi mắt chớp chớp nhìn Lục Thành.
“Đông Phương.”
Giọng Lục Thành không có nhiều dao động, như thể chỉ gọi tên hắn cho có. Nhưng chỉ một tiếng ấy, tên vừa nãy còn đang hách dịch liền ngoan ngoãn ngay lập tức.
“Ồ, đội, đội trưởng Hạ, vậy các anh thương lượng bao nhiêu vật tư thế?”
Đông Phương lêu lêu nhìn Hạ Minh Trác vài lần, có vẻ hơi không tình nguyện.
Hạ Minh Trác như nuốt phải ruồi, khó chịu vô cùng, nhưng cũng không thể lúc này mà nội chiến với người trong đội mình.
Đông Phương nhận được câu trả lời, rồi bước đến trước mặt Lục Thành, hết sức tự nhiên mà đưa tay ra: “Anh Lục, tiền phòng.”
Hạng Tây che mặt, cũng may cô đứng phía sau, không ai thấy.
Cuối cùng sau khi trì hoãn nửa giờ, qua thương lượng giữa hai bên, phía thị trấn cuối cùng đồng ý cho mang Sói Con vào.
Họ nộp hai ba lô vật tư, đổi lấy hai ngày nghỉ ngơi.
Một đám người được phân cho hai tòa nhà nhỏ. Mấy tòa nhà ở đây đều là nhà tự xây, từng căn hai tầng nhỏ nhỏ, mỗi căn bảy tám phòng.
Bên trong đã được dọn sạch động thực vật biến dị và xác sống. Dường như người ở đây sinh sống bằng cách chặn đường cho thuê nhà kiểu này.
Loại người này thường có hai ba dị năng giả dẫn theo vài người thường thể lực tốt, không cần mạo hiểm đi tìm vật tư, mà người dám qua lại cũng không thiếu mấy thứ đó, chi bằng bỏ chút vật tư mua sự yên tĩnh.
Cũng xem như một kiểu sinh tồn mới sau tận thế vậy.
“Mấy người ầm ĩ cái gì? Sao bọn họ lại ở trên xe anh?”
Sau khi vào nhà, Hạ Minh Trác cuối cùng cũng không duy trì nổi vẻ hòa khí bề ngoài, nếu không phải mọi người đều ở đây thì anh ta suýt chút nữa đã hét thẳng vào mặt Lục Thành.
Trong lòng Hạ Minh Trác, dọc đường đi chỉ có Lâm Kiều là hay gây chuyện, bây giờ lại thêm cả Lục Thành.
Bây giờ anh ta cũng có chút không hiểu nổi Lục Thành, hay nói đúng hơn là không thấy rõ thực lực của Lục Thành.
“Chúng tôi bị lạc đường, trên đường gặp anh Lục. Tôi là dị năng giả hệ hỏa, em gái tôi có thú biến dị là Sói Con. Về thực lực, cái đội tạp nham của anh căn bản không bằng. Tôi là vì nể mặt anh Lục mới miễn cưỡng ở lại.”
Đông Phương chủ động tiến lên, đứng trước mặt Hạ Minh Trác, vẻ mặt như thể ‘anh không phục thì đánh tôi đi’.
“Chẳng lẽ không phải là vì nể mặt tôi mà anh mới miễn cưỡng để cậu ta ở lại sao?”
Lâm Kiều đầu đầy dấu hỏi chấm, quay sang hỏi Lục Thành.
“Thanh niên cá tính ai cũng sĩ diện.”
Lục Thành xoa tóc Lâm Kiều, vẻ mặt như kẻ từng trải.
“Ồ.”
Vậy sao thằng nhỏ này giỏi nổ thế. Lâm Kiều hướng mắt về phía Hạng Tây, cô bé này đã đỏ mặt đến mức không chịu nổi.
Trời ơi, em gái chịu khổ rồi.
Hạng Tây ở chung với Đông Phương lâu như vậy, không biết sao chịu nổi mấy cảnh trung nhị thế này.
“Được rồi, Lục Thành, chúng ta là bạn học, lại cùng đi đường với nhau, nếu anh có ý kiến gì thì cứ nói thẳng với tôi, nếu không hài lòng tôi làm đội trưởng thì cũng có thể nói, chúng ta dễ thương lượng.”
Rõ ràng Hạ Minh Trác hiểu lầm ý của Lục Thành, nghĩ rằng anh liên tục chống đối mình còn thu nạp đội viên mới là không hài lòng với cương vị đội trưởng của anh ta, hoặc là anh ta muốn xây dựng thế lực của riêng mình, dù sao ai chẳng thích quyền lực.
Đội viên hiện tại chính là cánh tay phải sau này khi đến căn cứ, là nền tảng để xây dựng thế lực riêng.
Hạ Minh Trác tự mình có tính toán như vậy, nên giờ thấy biểu hiện của Lục Thành, y theo bản thân suy ra người khác, cho rằng Lục Thành cũng có ý nghĩ tương tự.
“Lâm Kiều rất thích Hạng Tây, còn thằng oắt này, hoàn toàn là đồ tặng kèm, tôi không có ý kiến gì với đội trưởng hết.”
Lục Thành khoác tay lên vai Lâm Kiều, giọng nói đặc biệt chân thành. Anh quả thực không có ý kiến gì với Hạ Minh Trác, người anh có ý kiến còn chưa xuất hiện.
“Ừm ừm, đúng đúng.” Lâm Kiều gật đầu.
Đông Phương quả thực là đồ phụ phẩm.
“Tốt, anh nói vậy tôi yên tâm rồi, chúng ta đều là anh em, có gì không thể nói.”
Hạ Minh Trác định vỗ vai Lục Thành để tỏ vẻ thân thiết, nhưng Lâm Kiều còn đang ở trong lòng Lục Thành, tay anh ta giơ lên lại hạ xuống.
“Nhưng mà sau này nếu có chuyện thêm đội viên mới, tôi nghĩ anh nên tranh thủ sự đồng ý của tất cả mọi người thì tốt hơn, dù sao biết mặt biết người không biết lòng.”
Cái gì tranh thủ sự đồng ý của mọi người, thực chất là phải được anh ta đồng ý.
Đông Phương bĩu môi, cũng không bận tâm việc Lục Thành và Lâm Kiều nói hắn là đồ phụ phẩm tặng kèm.
“Tôi mệt rồi, đi đi nghỉ thôi, tôi ở phòng nào?”
“Hôm nay anh canh đêm, hãy trải nghiệm tốt cuộc sống của đội chúng tôi.”
Lục Thành như có ẩn ý, thực ra là phạt Đông Phương vì hồi nãy hù dọa Lâm Kiều.
“Phải phải, Hạng Tây ở cùng chị Mai và Tĩnh Tĩnh một phòng nhé, tụi tôi chiếm hai phòng.”
Tổng cộng bảy phòng, Lâm Kiều bọn họ chiếm hai phòng, còn lại năm phòng cho sáu người, có thể nói là khá biết điều.
Hạ Minh Trác quả nhiên lộ vẻ mặt hài lòng.
Bữa tối mọi người ăn qua loa rồi lên lầu nghỉ ngơi, dù sao cả ngày căng thẳng, giờ chỉ muốn ngã xuống mà ngủ một giấc thật ngon.
Lục Thành như thường lệ dọn đồ đạc trong phòng sang một bên, rồi từ trong không gian lấy chăn đệm của mình ra, trải từng thứ một.
“Hay là đưa mấy cái này cho Đông Phương? Đêm nay trời cũng lạnh.”
Tuy là trẻ nghịch ngợm, nhưng mà đang canh đêm, lạnh hỏng mất thì sao.
Lâm Kiều còn chưa nghĩ mình cũng không lớn hơn người ta bao nhiêu, đã bắt đầu ôm cái tâm của bà già rồi.
“Vậy tôi ôm xuống cho cậu ta.”
Thấy Lục Thành không phản đối, tức là đồng ý. Đúng lúc Lâm Kiều sắp ôm chăn lên thì bị Lục Thành ngăn lại.
“Để cậu ta tự lấy, dơ.”
“Vâng ạ.”
Lâm Kiều tung tăng bước chân vui vẻ xuống lầu gọi người.
Nhìn con thỏ nhảy nhót đi mất, Lục Thành nhìn theo cái bóng vui vẻ ấy, nở một nụ cười nhẹ.
Chẳng mấy chốc, Đông Phương không tình nguyện đi lên, chẳng nói chẳng rằng, ôm chăn đi luôn.
“Chia cho Sói Con một chút, đêm nay canh đêm cho tốt, đừng có bắt nạt Sói Con mãi!”
Định để Sói Con canh đêm còn mình ngủ, Đông Phương nghe thấy lời Lâm Kiều suýt loạng choạng vấp ngã.
“Trẻ con đúng là dễ bắt nạt, nhất là bắt nạt thanh niên trung nhị, sướng thật.”
Lâm Kiều quả thực rất vui, trước đây chỉ có Lục Thành bắt nạt cô, giờ cô cũng có đối tượng để bắt nạt, mà da dày thịt béo, nhìn là biết dễ bắt nạt.
